Ngay tại lúc y còn đang lạnh lùng nói lời trào phúng, Tề Vọng đột nhiên giậm chân, sau đó đảo ngược người về đằng sau, sau đó xoay mình liền nhằm đằng sau chạy thẳng.
Lá cây trên mặt đất bị gã tức thì nặng nề như vậy, lập tức liền phiêu tán rơi giữa không trung.
- Muốn chạy? Ngay khi nhìn thấy Tề Vọng thốt nhiên chạy trốn, đại hán giận quát một tiếng, sau đó xách đao liền vọt về hướng Tề Vọng.
Bụi mù và mảnh vụn lá cây rơi giữa không trung thật sự nhiều lắm, cho nên khi y vọt tới chỗ của Tề Vọng mới rồi theo đó y nhắm chặt mắt thoáng chốc, chặn lại bụi đất rơi vào trong mắt.
Ngay khi y một lần nữa mở to mắt, y hoảng sợ nhận ra, vốn dĩ gã cho rằng Tề Vọng đang nhằm bên ngoài trốn đi, đang xuyên qua màn bụi nhằm y lao tới.
Trong mắt y, gương mặt Tề Vọng dữ tợn, trong ánh mắt cũng tràn đầy hung ác, giống như là mãnh thú bắt được con mồi.
Không kịp tránh ra nữa, y ngóc đầu lên hô lớn một tiếng, sau đó cứng rắn ngẩng đầu lên nhấc đao quét lên trên, may mắn chặn đỡ được một đao bổ từ trước mặt tới, nhưng bởi vì Tề Vọng dùng sức rất mạnh, y thân bất do kỷ lui về phía sau mấy bước.
Dưới đất là đất bùn tơi mềm, vô cùng gồ ghề không bằng phẳng, sau khi lui lại mấy bước, đại hán khí huyết sục sôi đột nhiên giẫm vào khoảng không, bước chân cũng nghiêng lệch một chút.
Không hay! Ngay thời điểm chợt chân nghiêng lệch một chút, đại hán trong lòng kêu to không hay, nhưng thân thể vẫn thân bất do kỷ như trước ngã quỵ về một phía. Vì hộ thân hình của mình, y điên cuồng hướng bên cạnh múa đao, nhưng theo tình hình trọng tâm không vững, múa may đao tuy rằng thế lớn lực trầm, nhưng vốn dĩ không có hữu dụng hộ vệ.
Bụi mù và mảnh vụn Tề Vọng kích khởi đã chậm rãi rơi xuống nền đất, trong không trung chỉ thừa lại một chút sương mỏng nhàn nhạt, Tề Vọng nhìn chuẩn sơ hở của đối phương, sau đó hoành đao nặng nề quét tới.
Một đao thật mạnh của người trẻ tuổi huyết khí phương cương này, tuy rằng đại hán gắng gượng chặn đỡ, nhưng đao nặng nề ép tới, cuối cùng trên bả vai của đối phương lưu lại một đường khắc ngấn thật sâu.
- Hây a!
Huyết quang trong nháy mắt tung tóe, đại hán phát ra một tiếng gầm thét thống khổ xen lẫn phẫn nộ, sau đó đột nhiên đứng sững trên mặt đất, tàn nhẫn một đao nhằm hướng Tề Vọng bổ tới.
Tề vọng kế đó ngồi xổm xuống, tránh thoát một đao lực đạo có dư mà khí thế không đủ này, sau đó giơ chân lên quét ngang thật mạnh, đá tới bụng của đại hán.
Đại hán mang theo một tiếng kêu thảm không thành giọng điệu, bị một cước thật nặng này lăn sang bên cạnh, sau đó đập vào trên thân một gốc cây, thân cây phát ra một tiếng vang nặng nề, sau đó lắc lư một cái, mà đại hán thì ngã xuống trên mặt đất.
Lá cây khô vàng bay xuống càng nhiều hơn, giống như đang chứng kiến một trận chiến đấu ngắn ngủi này.
Tề Vọng vốn dĩ muốn lại sang giáo huấn một chút tên khốn khiếp này, đột nhiên sau lưng lại truyền tới một cảm giác đau nhói tê rần. Gã lúc này mới giật mình, hóa ra khi gã vừa rồi cử động kịch liệt vết thương vốn dĩ đã hơi chút khép miệng lại mở toang rồi, máu lại lần nữa từ trong vết thương văng ra. Đồng thời, gã nhận ra được truy binh khác cũng đã đuổi theo tới rồi, kẻ gần nhất ngay cả mặt cũng xem thấy rõ ràng.
Đau đớn kịch liệt khiến gã buông tha ý nghĩ đấu với tên tặc tử truy đuổi theo này, gã cố nén đau nhức, lại dùng chân quét xuống mặt đất thật mạnh, cuốn bụi mù một lần nữa lên không trung, sau đó khom lưng nhằm một phương tạm thời chưa có truy binh đuổi tới, xông ra mảnh rừng cây này.
Bởi vì bị thương, lần này Tề Vọng chạy trốn càng thêm hoảng loạn hơn rất nhiều, gã thở hổn hển kịch liệt, cố nén đau xông về phía trước, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi những truy binh này.
Nhưng mà, máu tươi từ miệng vết thương không ngừng chảy ra lại vô tình mang đi tinh lực của gã, khiến tốc độ gã chạy càng lúc càng chậm, vì để tránh cho máu chảy quá lợi hại, sau khi chạy được một đoạn thì giờ, gã ở trên đường dừng lại bước chân, sau đó xoay đầu nhìn về phương hướng sau lưng gã.
Hỏng bét! Lúc này gã mới nhận ra, tuy rằng một đường này của gã chạy được rất gấp nhưng cũng không có tránh thoát khỏi đối phương. Bởi vì trên đường này vết thương của gã đều đang chảy máu, giọt máu rơi ở trên đất, liền giống như tiêu ký chỉ dẫn truy binh đuổi theo, mà chỗ mờ mờ không rõ nơi xa xuất hiện một số bóng người, rõ ràng những truy binh đó đã thuận theo vết máu đuổi tới nơi rồi.
Nếu tiếp tục chạy nữa cũng vô ích, vậy dứt khoát tái đấu một trận nữa. Mang theo giác ngộ như vậy, Tề Vọng nắm chặt đao trong tay, ngẩng đầu nhìn thẳng những người đuổi theo kia.
Ngay theo ánh nhìn chăm chú của gã, đám người kia rốt cuộc đuổi theo tới rồi, đứng xa xa giằng co với gã. Còn đại hán kia theo dìu đỡ của người khác chầm chậm đi tới.
Miệng vết thương trên bả vai y rất sâu, hiện giờ đã được mảnh vải bó lại ngừng chảy máu, mà trong ánh mắt lông sồng sộc của gã giống như dã thú, như thể là muốn ăn tươi nuốt sống Tề Vọng.
- Tiểu tử, đợi lát nữa ngươi rơi vào trong tay gia gia, gia gia sẽ từng đao lóc xương róc thịt ngươi! Y hung tợn quát về phía Tề Vọng, không có một chút vết tích nói giỡn.
- Nếu dám sang đây thì lại đây đi! Trên mặt Tề Vọng không có bất kỳ vẻ sợ hãi nào, hoành đao hô to với đám người này.- Nhìn tiểu gia làm thịt sạch sẽ các ngươi!
Tề Vọng biết mình đã bị thương, nếu như muốn chạy thì chạy không qua khỏi nhiều người như vậy, chỉ có cố lấy dũng khí, trực diện chiến đấu.
Bởi vì kiêng dè võ lực Tề Vọng biểu hiện ra ngoài, đám người kia nhất thời đều có chút kiêng dè, nhìn nhau trù trừ một chút, không ai tức thì tiến lên.
Dường như là bị thủ hạ nao núng chọc tức, đại hán mặt mày đen xám lập tức nhăn lại, y oán hận lại đánh giá một thoáng Tề Vọng hoành đao đứng sừng sững, sau đó hô to.- Mau lên! Nếu ai bắt hắn trói lại cho gia gia, ban thưởng mười lượng bạc… không hai mươi lượng! Giết cũng được!
Hai mươi lượng, sau khi nghe thấy con số khích lệ lòng người này, ánh mắt ai nấy đều sáng ngời, sau đó bọn nhất loạt mà nhìn Tề Vọng, trong ánh mắt không còn có sợ hãi, chỉ còn lại tham lam vô cùng, giống như đã xem gã thành một đống bạc trắng.
Đúng a, ở bên trong thế đạo người ăn thịt người hiện giờ này, còn có cái gì so được với thứ đồ càng thật càng hữu dụng như vàng bạc nữa chứ? Vì một món tiền như vậy, đủ để đi liều mạng tìm chết rồi.
Cái này, lại cũng không còn có người do dự nữa, bọn họ nhất tề hò reo một tiếng, sau đó mang theo đao liền xông tới Tề Vọng.
Vậy thì đánh thôi! Tề Vọng cầm đao lên, vừa nhảy lên, liền nhắm thẳng bọn ho xông tới, một người đi đằng trước rất nhanh liền bị gã xông tới trước mặt, sau đó bất ngờ không kịp phòng bị, bị gã một đao đâm trúng phần sườn, huyết quang tung tóe mang theo tiếng kêu thảm, rất nhanh liền nằm rục trên mặt đất.
Chuyện cho tới bây giờ đã là đánh nhau sinh tử, Tề Vọng cũng không suy xét cái gì nương tay nữa, gã cũng không kịp tán thưởng chiến quả của mình, lại lần nữa nhấc đao quét ngang thật mạnh, bổ chém sang một người khác, sau đó thuận theo thân đao gã ngăn đón một đao chém trúng bả vai của y, khiến y cũng kêu thảm rơi xuống mặt đất.