Nói tới đây, Tôn Truyền Đình lại cười.- Đâu chỉ là đại bộ lạc như Ngõa Lạt và Thổ Mặc Đặc, ngay cả bộ lạc nhỏ như Hà Sáo Hỏa Diệc cũng xâm nhập làm hại, biên quân sợ như sợ cọp. Gần hai trăm năm nay, cũng chẳng có qua đại thắng gì, nhiều nhất bất quá là biên quan an bình.
Cát Hương và Thạch Mãn Cường liếc mắt nhìn nhau, Cát Hương cũng có chút không kiên nhẫn, nghĩ thầm rằng mặc dù ước hẹn trước nói chuyện, nhưng đại ca nhà ta là thân phận, thực lực gì, ngươi lại thân phận thực lực gì, mặt mũi cho ngươi cũng phải thức thời, còn ở nơi này nói đâu đâu cái gì, còn không quỳ xuống xin hàng, hiện giờ bao nhiêu người cầu cơ hội như vậy cũng cầu không thấy. Ngược lại Thạch Mãn Cường không nhìn ra cảm xúc gì, ngồi ngay ngắn ở nơi đó không nhúc nhích.
Tại hạ sớm ở đất Tấn, việc biên ải Đại Đồng biết sơ lược, trưởng bối trong nhà nói chuyện phiếm, bản thân cũng có chút kiến văn. Nhiều năm như vậy, tại hạ chỉ cảm thấy đối với các bộ lạc Mông Cổ vô kế khả thi, hoặc nếu nảy sinh danh tướng bất thế như Thích tướng quân, hoặc nếu phỏng theo Thành Tổ làm tấm gương, dùng người Mông Cổ luyện tinh kỵ. Hai cách này hiện giờ đều rất khó làm, cho nên vẫn cảm thấy không có cách nào khác cả.
Gã nói tới đó ngược lại khiến bọn người trong doanh trướng nghe vào tai, Tôn Truyền Đình tiếp tục nói.- Chư vị chớ chê cười, tại hạ binh thư đọc qua không ít, từ tiền triều tới bản triều đều xem qua. Trên những binh thư này nói, hoặc là luyện không ra tinh binh, hoặc là nói rất hồ đồ. Trước mắt duy nhất dùng được, hơn nữa dùng hữu hiệu chỉ có cách luyện binh của Từ Châu. Tại hạ trông mèo vẽ hổ, tìm chút nhân tài xuất thân Từ Châu, cứ như vậy luyện ra được.
Từ sau lúc Vương Tự Dương ở Sơn Tây nhìn thấy gương mặt quen thuộc, cũng truyền tin tức về lại Từ Châu, luyện binh của Tôn Truyền Đình đối với Triệu Gia Quân cũng không phải là bí mật gì, những lời gã nói mọi người đều biết.
- Binh này luyện được chút tháng ngày, mặc dù còn chưa có ra trận chém giết qua, lại cảm thấy có mấy phần nắm chắc. Tại hạ không ngừng nói với bản thân và người bên cạnh, chớ có kiêu ngạo, chớ có khinh suất, dù sao vẫn là tân binh.
- Mấy lần tiêu diệt phỉ bình loạn, nắm chắc này càng lúc càng lớn, bắt đầu nghĩ tới đi chạm người Mông Cổ một chút, Lâm Đan Hãn của Sát Cáp Nhĩ kia từ sau khi chiếm được thành Quy Hóa, liền mãi muốn xuôi nam lập uy, biên tướng Đại Đồng vẫn mong muốn tại hạ cầm binh cầm quyền, cũng nhờ vậy cho tại hạ một thân khó chịu. Còn tại hạ ở bên này đồng dạng muốn nghiệm chứng chiến lực, nhìn tân quân này rốt cuộc có phải là vàng thật bạc trắng hay không?
- Nhìn mấy ngàn kỵ binh Mông Cổ gào thét mà tới, tại hạ cũng sợ tới mức trong lòng bàn tay xuất mồ hôi, tân quân cũng có người nhịn không được chạy trốn, cũng may quân pháp chấp hành đắc lực, trấn áp trận cước.
Thời điểm nói tới đây, trên mặt Tôn Truyền Đình có ý cười hiện lên, vẻ mặt mang theo vui sướng.
- Sợ mấy trăm năm, mấy trăm năm đều không có từng thắng qua. Hóa ra là yếu như vậy, hóa ra hỏa khí này chế tạo thật tốt, dùng thật tốt, có uy lực như vậy. Vốn dĩ quân trận này chỉ cần đứng vững, chỉ cần có lề lối, luyện mấy tháng cũng là cường quân. Vốn dĩ ngươi đủ lương thực đủ quân lương phát ra, người bên dưới sẽ xuất ra sức lực tử chiến.
Triệu Tiến thần sắc thản nhiên, mặt Thạch Mãn Cường không chút cảm xúc, trên mặt Cát Hương cũng có chút khinh thường, đây đều là lý lẽ gì, Triệu Gia Quân từ lúc bắt đầu đã chiếu theo chiêu số này đi, đây rõ ràng chính là sự tình lý lẽ đương nhiên, không ngờ trở thành danh ngôn chí lý đi giảng.
Trận chiến ấy đi qua, biên quân Đại Đồng và Sơn Tây phục rồi, Lâm Đan Hãn bên phía Quy Hóa sợ rồi, còn bọn thân sĩ thương nhân Sơn Tây thì là nhìn thấy con đường phát tài. Bọn họ bằng lòng ra tiền ra người, chỉ cần tại hạ thống lĩnh được binh mã bắc phạt, đánh hạ thành Quy hóa, đánh hạ Hà Sáo, hộ vệ được mảnh cơ nghiệp Sơn Tây này, thậm chí có người khuyên tại hạ tự xưng vương.
Với tính cách của Tôn Truyền Đình, lần này có mấy lời nói nhiều rồi, tất cả mọi người nghe rất cẩn thận, có một số việc là trước đó đã biết, có một số việc thì là không biết, nghe rất là thú vị. Tuy nhiên mọi người nhiều ít có chút buồn bực, từ Sơn Tây mạo hiểm gió tuyết và mạo hiểm gian nguy chạy tới Lâm Thanh, chẳng lẽ vì nói những lời này sao?
Đã trải qua những điều đó, tại hạ mới biết hết thảy điều Triệu công làm, bản thân từng luyện qua binh, biết luyện ra mạnh yếu của binh mã, mới biết binh mã Triệu công rốt cuộc mạnh tới mức nào. Bản thân kiếm tìm quân tư, mang binh ra trận, mới biết Triệu công rốt cuộc bỏ ra một phần cơ nghiệp như thế nào.
- Thiên hạ đều cho rằng tại hạ còn có cơ hội đánh cược một lần, đều nghĩ tới mặc dù không nguyện tận trung, trung thành vì Đại Minh, cũng có vận số cắt đất làm vương. Nhưng tại hạ trong lòng rất rõ ràng Triệu công là hạng người bậc này, thủ hạ có sức mạnh bậc nào, tại hạ không bằng lòng làm cuồng đồ châu chấu đá xe kia, chỉ cầu chảy chút ít máu, chết ít đi một vài người.
Những lời kể lể của Tôn Truyền Đình rất là lôi cuốn người vào, mà ngay cả Cát Hương trước đó không kiên nhẫn cũng nghe vào, nghe tới lúc này, trong quân trướng trên mặt mỗi người đều hiện lên tươi cười.
Những lời này là cảm thán trong lòng Tôn Truyền Đình, nhưng đối với Triệu Tiến và bọn huynh đệ, cũng là khích lệ tốt nhất, là khẳng định từ trong lòng phát ra.
Từ lúc Triệu Tiến lập ra Triệu Tự Doanh, đi từng bước lớn mạnh tới hiện giờ, người bên ngoài nếu không coi khinh, bằng không chính là sợ hãi, bọn họ hoặc là nghĩ tới cách luyện binh như Triệu Gia Quân không hợp binh pháp, khẳng định không chịu nổi một đòn, hoặc là sau khi chịu bại trận, cảm thấy Triệu Gia Quân có sức quỷ thần, dũng mãnh khó địch nổi.
Nhưng đối đãi như vậy khiến chúng tướng Triệu Gia Quân rất không thoải mái, bản thân mình rõ ràng làm rất nhiều chuyện, nhiều lần trải qua vất vả lại bị người ngoài cảm thấy là xảo hợp. So lại với quỷ thần, hoàn toàn hủy bỏ cố gắng của bản thân, nhưng hiện giờ vị đốc phủ thực lực bao trùm Đại Minh này, lại hiểu biết mình như vậy, kể lể như vậy, ca ngợi và khẳng định trong lời nói thật sự khiến người ta sảng khoái.
Tôn Truyền Đình ngồi thẳng người, nghiêm nghị nói.- Tôn mỗ tới Triệu công lần này, là muốn mời Triệu công liệt ra một lề lối, rốt cuộc như thế nào mới để cho Đại Minh bên này được kết cuộc có thể diện và hòa khí. Nếu nhất định phải giết người, vẫn xin giết ít người, dù sao đều là một mạch máu Hoa Hạ, tội gì tự huyết chiến với nhau.
Đây là nói tới chính đề, Cát hương tới lúc này mới hiểu được kỹ xảo nói chuyện của đối phương. Đến lúc này đôi phương bình tĩnh hòa nhã, hơn nữa tâm trạng đề phòng không ở đây, rất nhiều vấn đề đi thẳng vào để nói.
Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, mở miệng nói.- Lời này rất to lớn, Tôn huynh nói cho bản thân và Sơn Tây hay là thay những người khác tới nói?
- Triệu công trọng thương, trọng công, rộng lớn tới tim gan thương hội Sơn Tây. Lúc Tôn mỗ còn không có ý nghĩ này, liền có người trăm phương nghìn kế lại đây khuyên bảo tung tin, nói bảo ta lấy đại cục làm trọng. Đại Minh thất đức, bảo ta thuận theo lòng dân, lần này Sơn Tây thật không cần lo lắng, nếu như Tôn mỗ lại cố chấp giữ lấy lời của mình, chỉ sợ liền không rõ không ràng rồi.