Ngay lúc Lưu Tùng Bình và Tề Vọng mang Ngụy Trung Hiền chạy trốn, Liệt Chiêu và bọn thuộc hạ của mình lập tức cưỡi khoái mã đuổi bắt rồi, mà bọn sai dịch của phủ Quảng Bình thì đi bộ đi theo ở đằng sau, chiếu theo lý đám viện binh này tuy rằng là đi bộ, nhưng qua lâu như vậy cũng nên tới rồi chứ? Nếu như bọn họ chạy tới thì nhất định đủ để giải trừ nguy nan hiện giờ mình gặp phải rồi.
Vậy bọn họ vì sao còn chưa tới? Chẳng lẽ là lạc đường sao? Dọc theo đường chúng ta đi không phải làm sẵn tiêu ký rồi sao, lúc này mới đi được bao xa đâu? Liệt Chiêu trong lòng bởi vì mê hoặc không lý giải nổi mà lo lắng bội phần, gắng gượng ngăn đỡ lại đòn tấn công của Tề Vọng.
Điều y không biết chính là, bọn sai dịch phủ Quảng Bình kia sớm đã tới rồi, thời này, khắc này, bọn họ đang ở chỗ xa, quan sát đến hai người Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ này đánh giết, nhưng kỳ quái chính là, cho dù nhìn thấy người của Đông Xưởng đang bên trong một cuộc chém giết này đã rơi vào thế hạ phong, bọn họ vẫn là không có nhúc nhích.
- Bạch tiên sinh? Đám người Đông Xưởng kia chỉ sợ cũng không chống đỡ nổi nữa rồi, chúng ta nếu còn không đi lên nữa e rằng liền chậm trễ đó! Ở dưới bóng cây, đầu mục sai dịch nhỏ giọng nói với người trung niên bên cạnh.
Bạch tiên sinh là phụ tá thân tín của Tri phủ đại nhân, mọi người sớm đã âm thầm đồn đại qua, đều nói không có Bạch tiên sinh, nha môn Tri phủ đoán chừng đều vận chuyển không nổi. Hơn nữa, trước khi động thân Tri phủ đại nhân đã dặn dò đi dặn dò lại, chuyến làm việc này là Bạch tiên sinh lĩnh hàm (nhận lãnh chức trách làm việc), nhất định phải hoàn toàn nghe theo sai bảo của Bạch tiên sinh, bởi vì gã ở trước mặt thư sinh trung niên này một chút cũng không dám vênh mặt, cung kính nghe theo mệnh lệnh của y.
Tuy nhiên, Bạch tiên sinh tuy rằng nhìn qua văn nhã, nhưng bản tính ngược lại không cổ hủ, mà còn mười phần hiền hòa, thậm chí thể lực đi đường của y cũng rất là không tệ, cũng không có kéo trì hoãn cử động của đám người này. Vì thế dọc theo đường đi ở cùng một chỗ ngược lại cũng hơi chút thoải mái, bọn họ trong lòng đều thầm bội phục, cảm thấy Bạch tiên sinh không hổ thành là trợ thủ đắc lực của Tri phủ, quả thật có chút năng lực.
Sau khi đuổi theo, bọn họ vẫn luôn ẩn nấu ở nơi này đợi chờ mệnh lệnh, còn Bạch tiên sinh thì lại không có ra lệnh, mắt thấy tình thế không được bình thường, đầu mục này không cứn rắng ngẩng đầu lên hỏi không được.
- Đừng nóng vội, đừng nói vội. Bạch tiên sinh trên mặt khẽ mỉm cười, một chút cũng nhìn không ra bồn chồn nôn nóng.- Vẫn còn đợi được một lát nữa.
- Nhưng… đợi lát nữa chỉ sợ không còn kịp rồi. Đại hán có chút nóng nảy.- Người của Đông Xưởng nhìn cũng sắp chịu không nổi nữa rồi.
- Đây không phải vẫn còn rất tốt sao? Ta xem còn chống đỡ qua được. Bạch tiên sinh hướng bên đó lại nheo mắt nhìn thêm mấy lần, nhưng một chút ý muốn động thủ cũng không có.
- Tiên sinh ngài là người không có thường cùng người khác động thủ phải không? Bọn tiểu nhân mắt thấy bọn Liệt đương đầu đã nỏ mạnh hết đà, bất cứ lúc nào đều sẽ có lo lắng tính mạng a! Đại hán bởi vì trong lòng nóng vội, cho nên thái độ hơi chút kịch liệt.- Tiên sinh, mau để cho chúng tôi đi lên động thủ thôi. Hiện giờ thừa dịp người Đông Xưởng còn chiến được, mọi người hợp sức cùng nhau bắt hai ác tặc kia giết đi. Bằng không, đợi lát nữa bọn họ thua rồi, chúng ta… chúng ta e rằng cũng sức đơn lẻ khó chống nổi.
- Sức đơn lẻ khó chống? Vì sao sức đơn lẻ khó chống? Bạch tiên sinh bên trong nét tươi cười tràn đầy rốt cuộc hơi lộ ra chút nghiêm túc.- Ai bảo các ngươi đi sang chống đỡ hả?
- Ặc… đây… Đại hán mở to hai mắt của mình, nghi hoặc nhìn Bạch tiên sinh.- Đây không phải Tri phủ đại nhân hạ lệnh muốn chúng ta giúp đỡ đám người Đông Xưởng đó bắt lại mấy tên khâm phạm kia sao?
- Khâm phạm? Tri phủ đại nhân khi nào nói bọn chúng là khâm phạm hả?
Bạch tiên sinh ung dung thư thái ngoắc ngón tay.- Muốn bắt bọn họ, là chuyện người Đông Xưởng muốn làm, Tri phủ đại nhân cũng không nói chúng ta nhất định phải tham dự vào…
Đây là muốn sống chết mặc bay, nhìn bọn họ tự giết lẫn nhau sao? Trong lòng đại hán cả kinh sợ hãi.
Nhưng nếu nói như vậy, vì sao lại muốn bảo bọn họ đi theo cùng? Trong lòng của y vẫn là có chút nghi hoặc.
- Hay lắm, ta biết rõ, người trẻ tuổi kia tổn thương qua ngươi, ngươi nóng lòng báo thù. Nhưng có một số việc là lòng gấp gáp không được. Nhìn tiếp đi, nhìn tiếp đi a! Trên mặt Bạch tiên sinh lần nữa lộ ra nét tươi cười.- Nếu như người của Đông Xưởng thắng, chúng ta liền đi sang dệt hoa trên gấm thôi.
Xem thấy ý ẩn giấu của y, nếu như người của Đông Xưởng bị thua, vậy thì bỏ mặc.
Đại hán có lòng muốn nói thêm gì nữa, nhưng nhìn thấy sắc mặc của Bạch tiên sinh, gã cũng không dám nhiều lời nữa. Thời điểm bọn họ rời khỏi phủ thành, Tri phủ đại nhân đã nhiều lần nhắc nhở phải nghe theo lệnh của Bạch tiên sinh, nếu như lại lần nữa nghi ngờ, chỉ e thật muốn rước lấy tức giận của Bạch tiên sinh, vậy chính là rất không ổn.
So với lúc mới tới, chút thù hận trước đó, thậm chí sống chết của những tên Đông Xưởng này, vậy thật không coi vào đâu.
- Hay, tiểu nhân chỉ nghe theo lệnh của tiên sinh. Gã xoay người chắp tay với Bạch tiên sinh.- Tiên sinh chỉ cần hạ lệnh, mặc kệ núi đao biển lửa, bọn tiểu nhân cũng nhất định đi theo.
- Ngươi thật tin quái! Bạch tiên sinh lớn tiếng bật cười.
- Được rồi, ngươi yên tâm đi, chỉ cần có ta ở trong nha môn một ngày, liền không thiếu được chỗ tốt của ngươi!
**************
Cuộc nói chuyện của hai người này, Liệt Chiêu đương nhiên không nghe thấy được, y bây giờ đang trong thế công liên miên không dứt của Tề Vọng luống cuống tay chân, trong lòng thì đang mắng to những sai dịch kia tại sao còn không chạy tới giúp đỡ.
Bất kể như thế nào, y biết rằng y tạm thời không trông cậy được vào những người đó rồi, chỉ đành trông cậy vào những thủ hạ nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía y kia.
Trước kéo dài thì giờ, để bọn hắn cùng nhau tới giúp giết chết gã trẻ tuổi này, chỉ cần giết được người trẻ tuổi này, cái lão già kia hiện giờ đã bị trọng thương, đợi lát nữa cũng thoải mái diệt trừ. Chỉ cần lại chống đỡ thêm chốc lát, cố chống đỡ thêm lát nữa…
Mang theo niềm tin, y cố nín nhịn đau nhức trên tay, vung đao không ngừng chặn đánh, tuy rằng đỡ trái hở phải, nhưng y cuối cùng vẫn là gắng gượng giữ lấy được tính mạng của bản thân. Sau đó y từng chút từng chúng lủi về chỗ bọn thủ hạ của mình.
Từng bước một, tuy rằng nghiêng ngả lảo đảo, nhưng cách bọn họ càng ngày càng gần, cách an toàn thoát thân cũng càng ngày càng gần, Liệt Chiêu trong lòng bắt đầu hơi thoáng thả lỏng một chút.
Nhưng, có lẽ là đồng dạng phát hiện ra duyên cớ một điểm này, thế công của Tề Vọng cũng càng lúc càng gấp, càng không ngừng vung đao bổ chém đầu vào bụng của y, thậm chí có tư thế đồng quy vu tận, tuyệt không quản an nguy của mình, rất có khí thế ở nơi này một mạng đổi một mạng với Liệt Chiêu.