Ngụy công công dù sao vẫn chỉ là xuất thân nhà nghèo, không rõ loại lý lẽ này.
- Tốt lắm, Hiển Bá, ngươi nói đúng, mỗi người đều có chí hướng của riêng mình. Hiện giờ tới loại mức này, chúng ta cũng chỉ đành để ý tới bản thân rồi. Ngươi muốn làm như thế nào tùy ngươi, ta đây sẽ không quản cũng quản không được. Ngụy Trung Hiền dời đi tầm mắt, xem bộ dạng là không muốn cùng y nói chuyện nhiều thêm nữa.- Ngươi nếu như không việc gì, thì trước hết hãy quay về đi.
Mắt thấy ông ta hạ lệnh đuổi khách, Ngụy Quảng Vi lại là trong lòng đình trệ.
Ý của y rất rõ ràng, ngươi muốn làm cái gì ta mặc kệ, nhưng đừng khuyên ta đi đầu Triệu Tiến nữa.
Vậy sau khi từ biệt như vậy, chỉ sợ về sau liền thật là đạo bất đồng không cùng mưu kế rồi.
Dù sao nhiều năm cùng chung một trường, hơn nữa còn nhận được ân tình của ông ta, ông ta lại như thế nào liền hoàn toàn để mặc không quản như thế?
Y kéo lại tay của Ngụy Trung Hiền.- Công công, cũng không cần nóng như vậy!
- Như thế nào? Ngươi hay là muốn cưỡng ép ta đây, kéo đến trước mặt Triệu Tiến thỉnh công? Bởi vì tay bị nắm có chút đau nhức, Ngụy Trung Hiền lạnh lẽo nhìn đối phương.
- Công công nghĩ nhiều rồi! Ngụy Quảng Vi vội vàng buông lỏng ra tay của ông ta.- Học trò há sẽ làm loại việc đó sao? Đó không phải là vô duyên vô cớ khiến bên đó xem thường học trò sao? Hơn nữa… công công hiện giờ cũng đã là như vậy rồi, cho dù ép buộc công công lại như thế nào? Công công, tôi chỉ là muốn ngài trước để tôi nói xong. Nếu thượng sách không dùng, vậy công công còn dùng được trung kế cứu cấp!
- Cái gì trung sách? Ngụy Trung Hiền thuận miệng vừa hỏi, nhưng không còn có mong đợi như mới vừa rồi.
- Trung sách chính là tán tài bảo mạng. Lời nói khiêm tốn, đưa tiền nhiều tìm tới những triều thần kia, để cho bọn họ cầm tiền thay công công nói chuyện. Chỉ cần dư luận trên triều đình đảo ngược, vậy công công liền có con đường sống.
Bởi vì trong lòng nóng vội Ngụy Quảng Hiền lời nói vô cùng nhanh chóng.- Thế nhưng không kịp nữa rồi. Bọn oắt con Đông Lâm kia hận công công thấu xương, chưa chắc sẽ nhanh như vậy liền chuyển sang nói lời cong cong quẹo quẹo vì công công. Cho nên còn cần phải cương nhu cùng làm. Dùng bằng cớ tội chứng công công nắm giữ tới uy hiếp… Mặt khác, mạo hiểm của kế này càng lớn hơn so với kế trước, bởi vì thiên tử hết sức thống hận với công công, nếu thiên tử dốc hết sức cứng rắn muốn động thủ, chỉ sợ cho dù dư luận triều đình đổi khác, cũng khó bề thay đổi…
- Nhưng số tiền đó, ta đã bỏ cho Đông Lâm rồi.
Ngụy Trung Hiền bình tĩnh mà cắt đứt lời của y.
Tiếp đó, ông ta đem chuyện trò lần đó với Dương Liên từ đầu chí cuối truyền đạt lại cho Ngụy Quảng Vi.
- Hồ đồ! Công công hồ đồ rồi a! Còn chưa có nghe xong, Ngụy Quảng Vi liền vô cùng đau đớn hô lên.- Dương Liên kia là kẻ cương trực nổi danh, công công giao tiền cho ông ta, ông ta chắc chắn sẽ không giữ lại chia phần cho đồ đảng, những người đó cho dù niệm tình cũng không tới ngài! Nếu như không có được chỗ tốt của công công, bọn họ lại thế nào chịu nói lời tốt đẹp vì công công a? Lại nói nữa, loại người hồ đồ như Dương Liên đó, lại há chịu vì công công và đồng đảng chịu trở mặt với thiên tử sao? Công công… tiền này chính là mạng, công công là đưa mạng cho bọn oắt con Đông Lâm a!
Hối lộ triều thần, kết giao đồng đảng, đây là thông minh, người cho tiền cho trung trực, khiến cho bọn họ làm việc vì nước, ngược lại hồ đồ.
Đại Minh này, rốt cuộc là như thế nào biến thành dáng vẻ hiện giờ?
Ngụy Trung Hiền trong đầu đã lóe lên một ý niệm trong đầu.
Hình như, từ trước đây rất lâu, rất lâu chính là như vậy rồi a.
Vớ vẩn, quá hoang đường, nước như vậy, lại như thế nào khả năng không bại hoại hả?
Trong nháy mắt, trong lòng Ngụy Trung Hiền rộng mở trong sáng, giống như rõ ràng một lý lẽ.
Bất kể là hoạn đảng tại vị, hay là Đông Lâm chúng chính doanh triều, Đại Minh này, rốt cuộc vẫn là cứu không được nữa.
Thống khổ khó hình dung được, trong nháy mắt xông lên trong lòng của Ngụy Trung Hiền.
Sau một hồi vô cùng đau đớn, Ngụy Quảng Vi rốt cuộc gắng gượng lấy lại bình tĩnh.- Một khi đã như vậy, vậy công công chỉ đành chiếu theo hạ sách của tôi hành sự rồi…
- Không cần nói nữa.
- Công công?
- Không cần nói nữa. Hai kế thượng trung của ngươi, đã là vô cùng hung hiểm, vậy hạ sách cho dù dùng được, lại nào tốt hơn bao nhiêu so với hiện giờ? Ngụy Trung Hiền phất tay.- Chết sống có số giàu có tại trời, việc đã đến nước này, còn có cái gì nói nữa. Nghe theo mệnh trời thì được rồi! Ta… ta đây đã không muốn liều mạng nữa…
- Không muốn liều mạng… Tinh quang trong mắt Ngụy Quảng Vi cũng theo đó dần dần ảm đạm nhạt dần.
Y một lần nữa nhìn chằm chằm Ngụy Trung Hiền.
Sau đó, y phát hiện đây đã là một lão già nản lòng hơn nữa mất đi toàn bộ khí phách.
Chỉ là một lão già mà thôi.
Già cả, uể oải, nhìn không thấy loại tinh lực tràn đầy hùng tâm bừng bừng vốn ban đầu kia nữa, cho dù không có chiếu thư của thiên tử, tính mạng của ông ta cũng sẽ rất nhanh bị đoạt đi thôi.
Ông ta chỉ là đang đợi chết mà thôi.
Một khi đã như vậy, vậy quả thật nhiều lời vô ích rồi.
- Công công… nếu công công đã nói như thế, học trò vậy quả thật lời nào để nói. Giọng Ngụy Quảng Vi hơi run rẩy, sau đó đứng dậy, chắp tay hướng Ngụy Trung Hiền bái dài, trong khóe mắt cũng hơi chấm ra nước mắt.- Học trò chỉ muốn xin công công bảo trọng thật tốt!
- Tới được cái tuổi này của ta rồi, bảo trọng hay không bảo trọng cũng như vậy thôi, cũng không biết còn chống đỡ ngày tới được hoàng lăng kia không. Ngụy Trung Hiền cười gượng.- Nếu như tới được nơi đó, ta đây cũng phải tự suy xét lại bản thân mình thật tốt mới được.
- Công công đối với Đại Minh, đã không còn gì để gánh vác nữa rồi, không cần như thế. Ngụy Quảng Vi trầm giọng nói.- Bọn trẻ con Đông Lâm hiện giờ không ngừng công kích, hận không được kéo hết toàn bộ tội lỗi của thiên hạ lên trên đầu của một mình công công, hiện giờ bọn chúng đắc thế không cách nào, chỉ có điều trên trời có linh thiên, công công nhất định sẽ mở án giải tội!
Tiếp đó, y lại lần nữa hướng Ngụy Trung Hiền bái thật sâu, sau đó mới chậm rãi xoay người rời khỏi.
Ngụy Trung Hiền vẫn không nói gì, chỉ là nhìn bóng lưng của y, đợi cho thời điểm bóng lưng của y biến mất, trong lòng của ông ta cũng biết, cả hoạn đảng từng lừng lẫy triều đình ngạo mạn một đời, cũng chính thức tan thành mây khó ở Đại Minh rồi.
Không còn người cứu được bản thân nữa, cũng sẽ không có người nào mưu đồ cứu mình nữa.
- Như thế này cũng tốt.
Sau khi đưa tiễn Ngụy Quảng Vi, tinh thần trạng thái của Ngụy Trung Hiền rõ ràng trở nên càng thêm bại hoại, ông ta đã rơi vào trong trầm tư, thỉnh thoảng thở ngắn than dài, lông mày luôn nhíu chặt, trông thấy đủ loại ưu phiền, cũng không biết rốt cuộc là đang ưu phiền điều gì.
Hai gã Cẩm Y Vệ Lưu Tùng Bình và Tề Vọng cũng không có hứng thú đi quản ông ta trong lòng vui vẻ hay không, dọc theo đường đi hộ tống ông ta rời khỏi phủ Bảo Định.