.
- Đương nhiên là quân Từ Châu rồi. Sau chốc lát, trong trận có một người dáng vẻ quan quân trả lời.- Ngoại trừ Từ Châu, thiên hạ còn có binh mạnh như thế sao?
Mặc dù thái độ của gã kiêu căng, nhưng không có một người nào dám trong lòng phản bác lời của gã.
- Vị quan gia này, hiện giờ… hiện giờ Từ Châu đã ký kết hòa ước với Đại Minh ta, giữa đôi bên không có phạm lẫn nhau… Vì sao còn muốn vượt địa phận? Đào Triệt đè ép lại kinh hãi trong lòng, lấy giọng điệu hòa hoãn nhất của mình hỏi.- Quân gia nếu như là lén hành động, không sợ rước lấy bên trên không vui sao?
Mặc dù đám người kia vượt địa phận, còn giết chết một số thuộc hạ của mình, nhưng y ngay cả mắng chửi cũng không dám dùng cách này biện giải với bọn họ.
- Hòa ước? Chúng ta chỉ để ý phụng lệnh làm việc, ai quản hòa ước gì? Vị quan quân này không chút khách khí trả lời.- Vượt biên thì vượt biên, thiên hạ này sớm muốn là thiên hạ của Tiến gia chúng ta, thế nào? Nếu như ngươi không phục, vậy đánh tiếp một trận nữa a!
Dứt lời, gã và một kỵ sĩ khác lại giơ đao trong tay lên, ngựa cũng bị ghìm chặt hơi giật giật.
Cẩm Y Vệ bên này vội vàng cũng cầm lên đao của mình, nhưng theo kinh hãi có không ít người đang hơi phát run, hiển nhiên đã không còn chiến ý.
Đào Triệt nhìn bên cạnh lại nhìn Triệu Gia Quân đối diện, chính gã cũng không có dũng khí tái chiến.
- Quân gia có chuyện gì từ từ nói, chớ để bị thương hòa khí hai nhà!
- Từ từ nói? Không có gì từ từ nói! Quan quân đối phương giơ tay lên.- Giao người kia cho chúng ta, sau đó các ngươi đi được rồi, nếu không thì lại chiến tiếp một trận nữa!
Đào Triệt trong lòng đánh trống một tiếng.
- Bọn người Triệu Gia Quân này, quả nhiên là vì Ngụy Trung Hiền mà tới.
Không ngờ rằng… không ngờ rằng Ngụy Trung Hiền thật cấu kết với Triệu Tiến!
Lúc bọn họ trước đó thu được mật báo, còn có chút nửa tin nửa ngờ, dù sao Ngụy Trung Hiền cho tới hiện giờ trung thành và tận tâm với Đại Minh, hơn nữa thù sâu như biển với Triệu Tiến, chắc có lẽ không đi đầu hàng Triệu Tiến, không ngờ rằng… không ngờ rằng…
- Ngụy Trung Hiền, ngươi thân là nội thần của Đại Minh, lại đầu phục Triệu Tiến, ngươi còn có một chút liêm sỉ không! Theo kích động phẫn nộ trong lòng, gã thoáng chốc cũng không quản nhiều như vậy, nhằm thẳng Ngụy Trung Hiền hét lớn.
Ngụy Trung Hiền cũng ngẩn ngơ, ông ta không ngờ tới đám người đó lại vì bắt mình mà tới. Quát mắng của Đào Triệt ông ta vốn dĩ muốn phản bác, nhưng đột nhiên cảm thấy bản thân nói gì cũng không có ý nghĩa nữa.
- Hiện giờ rời khỏi, các ngươi còn lưu lại được tánh mạng, nếu còn không đi nữa, vậy chớ đi được nữa. Quan quân có chút không kiên nhẫn được nữa, giơ đao lên, chỉ thẳng Đào Triệt.- Ta đếm ba tiếng, sau ba tiếng các ngươi còn không đi, vậy cũng đừng trách đao kiếm vô tình! Tam!
Bọn kỵ binh hồng y đằng sau gã cũng giơ lên mã đao của mình.
Đào Triệt rơi vào đáy cốc.
Y không có lựa chọn gì đáng nói, vốn dĩ số người hai bên đã kém một mảng lớn, hơn nữa một phen giao chiến vừa rồi kia, bên mình thương vong một mảnh, đối diện lại không một người thương vong, loại chênh lệch chiến lực này cũng là tương đương một trời một vực, cho dù là gắng gượng chống cự, cũng chẳng qua là tự chịu diệt vong mà thôi, không có bổ cứu gì cho đại cục.
- Nhị!
Tiếng hô quát không lưu tình chút nào, thúc giục y lập tức đưa ra lựa chọn.
- Nhất!
Sau khi nghe thấy tiếng hô quát này, Đào Triệt không còn do dự nữa.- Chậm đã! Hai nhà nếu như đã có hòa ước, vậy dĩ nhiên phải lấy hòa khí làm đầu, không nên vọng động việc binh đao! Nếu quân gia đã muốn mang ông ta đi, vậy mang đi đi! Chúng tôi không can thiệp nữa.
- Ngươi thật đúng là thức thời! Quan quân cười lạnh một cái, sau đó buông xuống mã đao của mình, phất tay.
Trong quân trận hồng y, lập tức liền chia ra mấy con ngựa, chậm rãi chạy tới bên cạnh của Ngụy Trung Hiền.
Xem ra là trốn không thoát lần này rồi, đúng là vẫn không tránh khỏi.
Tuy nhiên, cũng vậy thôi, đều đã tới mức này rồi, còn có gì sợ hãi hay sao?
Ngụy Trung Hiền hít vào một hơi thật sâu, sau đó run rẩy giơ tay lên, chỉ vào hai người Tề Vọng và Lưu Tùng Bình nằm ở trên mặt đất.
- Các ngươi muốn dẫn ta đi, cũng được, nhưng các ngươi phải giúp ta lưu lại hai người này!
Sau khi nghe thấy tiếng hô quát có chút sắc nhọn của ông ta, quan quân hơi chút giật mình.
- Hả? Sau đó y lại đánh giá một chút hai người toàn thân đẫm máu kia, trầm ngâm một lát.- Lưu cả hai người bọn họ lại, các ngươi đi đi!
- Quân gia, đây là người của chính Cẩm Y Vệ chúng tôi… chúng tôi… Đào Triệt có chút nóng nảy, vội vàng giải thích với y.
- Lưu hai người này lại! Mau chóng cút đi cho ta! Quan quân lại giơ mã đao lên.
Giọng điệu của y không lưu lại bất kỳ đường lui nào, nhưng Đào Triệt trong lòng dù lửa giận vạn trượng thế nào, cũng không dám phát tác. Uy danh Triệu Gia Quân bọn họ sớm đã nghe thấy, hiện giờ lại tận mắt chứng nhận rồi, làm sao còn có dũng khí chiến một trận nữa?
- Liền theo xử trí của quân gia! Y nghiến răng cúi đầu, sau đó phất phất tay với đằng sau.
Người của Cẩm Y Vệ lại lần nữa chỉnh đội, sau đó ghìm ngựa sửa soạn rời khỏi, so với khí thế hùng hổ mới bang đầu, bọn họ hiện giờ đã ủ rũ hơn rất nhiều, rốt cuộc không nhìn thấy ngang ngược mới vừa rồi nữa.
- Ngụy Trung Hiền, ngươi… ngươi hiện giờ là đang đắc ý… Có lẽ bởi vì duyên do không có cam lòng, trước khi rời đi, Đào Triệt quay đầu lại nghiến rằng nhìn Ngụy Trung Hiền.- Nhưng ngươi phụ lòng quân phụ như vậy, người thiên hạ đều nhìn thấy, ông trời cũng nhìn thấy, ngươi nhất định không được chết tử tế!
Ngụy Trung Hiền nhếch mép mỉm cười, tới hiện tại rồi, người dù nói thế nào ông ta cũng sẽ không bận tâm nữa.
Sau khi oán giận trừng mắt nhìn Ngụy Trung Hiền mấy lần, Đào Triệt dẫn người xoay mình rời khỏi, thanh thế liền dồn dập giống như lúc tới.
Mà Ngụy Trung Hiền cũng không có nhìn bọn họ nhiều hơn nữa, đi tới bên cạnh Lưu Tùng Bình nằm ở trên tay Tề Vọng.
- Không việc gì chứ? Ông ta thấp giọng hỏi.
- Sợ là… sợ là sống không nổi nữa. Lưu Tùng Bình một bên ho ra máu, vừa cười vừa trả lời.- Chỉ là, không đau.
- Không đau là tốt rồi, không đau là tốt rồi… Ngụy Trung Hiền lắc lắc đầu, giấu hết tiếc nuối và bi thương của mình dưới khuôn mặt.- Cõi đời này, không đau đớn rời đi, đã khó có được rồi…
- Tam thúc, tam thúc! Tề Vọng không để ý ông ta nói cái gì, chỉ là nhìn Lưu Tùng Bình rơi lệ.
- Đừng khóc a, con trai, ta… ta đến tuổi này rồi. Chết… chết có gì đáng tiếc nữa sao? Lưu Tùng Bình khó khăn nhìn Tề Vọng.- Ngược lại con, con còn sống được… vậy nhất định phải sống thật tốt… đừng làm chuyện điên rồ nữa…
Nước mắt Tề Vọng như thế nào cũng ngăn không được, từng giọt từng giọt rơi xuống trên mình Lưu Tùng Bình, hòa với máu loãng đều rơi cả trên đất.
Lưu Tùng Bình đánh giá cháu của mình, trong lòng cũng không có sợ hãi sắp chết, ngược lại chỉ có vui mừng. Cháu trai tóm lại có chỗ đi về, còn ông ta cũng an lòng rời đi rồi.