Triệu Gia Quân này ở khắp chốn, không chỉ là không mảy may tơ hào, còn ngay tại chỗ dựng lên một bộ chế định cung ứng, vàng thật bạc trắng chọn mua, còn chiếu cố tới rất nhiều con cháu trên đất đó, khiến cho chợ trở nên phồn vinh. Hơn nữa Thiên Hùng Quân dù sao cũng là quân trú đóng, rất nhiều việc không quản được, Triệu Gia Quân kia vừa tới, trộm cướp bang phái gì đều bị dọn dẹp sạch sẽ, đổi tới khắp nơi một vùng đất trời sáng sủa.
Như vậy vừa so đo, dĩ nhiên phân ra cao thấp rõ ràng, huống chi đại thế càng tiến lên, càng là gần kề Từ Châu càng nhận thức được điểm này, đặc biệt quan phủ khắp chốn hẹn ước ngầm thậm chí là dung túng sai dịch cướp bóc lưu dân, phát tài ở trong phương viên Triệu Gia Quân và Thiên Hùng Quân đều không quản, chuyện này tuy rằng không có làm bao lâu đã bị Triệu Gia Quân dọn sạch, lại khiến cho Lư Tượng Thăng có chút bất đắc dĩ.
Về phần Ngụy Trung Hiền từng qua địa phận mình quản hạt, nghe nói còn gây ra chút chuyện thị phi dính líu tới kinh sư Từ Châu, nếu Lư Tượng Thăng trước kia khẳng định cảm thấy hoạn tặc không đúng, nhưng trải qua mấy năm này lại khiến ông ta thà rằng đối với việc này làm như không thấy.
Mà binh mã dưới trướng Lư Tượng Thăng cũng hiểu được cái này, bọn họ là dựa theo phép huấn luyện của Triệu Gia Quân luyện, ngay cả hỏa khí cũng đều tận khả năng làm loại hỏa pháo, súng kíp kia, giáo đầu của bọn họ nghe nói là đoàn luyện xuất thân Triệu Gia Quân.
Không luyện còn tốt, càng luyện càng nhận ra được có bao nhiêu chênh lệch, càng luyện càng nhận ra được Triệu Gia Quân mạnh tới cỡ nào, Thiên Hùng Quân đã có lòng tin quét ngang đại bộ phận quan quân thao luyện theo phép cũ, lại cảm giác mình sẽ tan nát ở trước mặt Triệu Gia Quân.
Theo tháng ngày chuyển dời, có một số việc mọi người cũng đều trong lòng nắm chắc, nói không chừng những giáo đầu chân chính gánh vác kia không phải kẻ trốn tới gì, Triệu Gia Quân kia để mặc kẻ địch mạnh như vậy rốt cuộc là vì cái gì, không nói những phán đoán này khiến người ta không rét mà run, phần tự tin này đã đủ khiến người ta run sợ rồi.
Nếu như nói không đánh không được, không thiếu được phải gắng gượng đi chịu chết, Lư Tượng Thăng bắt lính huấn luyện rất có thủ đoạn, cộng thêm bản thân ông ta vốn đã võ dũng xuất chúng, trong đội Thiên Hùng Quân này không có người dám ương bướng không nghe hiệu lệnh, nhưng hiện giờ không riêng gì tất cả không muốn đi đánh, bá tánh cũng là như vậy. Lư đại nhân để ý nhất chính là lòng dân, ý dân, hiện giờ lòng dân như vậy, chúng ta vẫn là không cần nghịch lòng dân mà động rồi.
- Thiên hạ này đã không phải thiên hạ của Đại Minh rồi. Lư Tượng Thăng trước mặt mọi người than thở.
Cũng may một đạo ý chỉ của kinh sư khiến ông ta tránh đi khó xử này, kinh sư bên đó triệu tập binh mã có sức chiến đấu các ngươi Bắc Trực Lệ cần vương hộ giá, thủ vệ kinh thành, mặc kệ cử động này ở trong mắt người biết việc binh không có chút hữu dụng nào.
Khiến cho Lư Tượng Thăng thương tâm còn không phải dân chúng bản địa, vào bất cứ lúc nào, thân sĩ dân chúng bản địa cũng không bằng lòng bị chiến sự lan tới, bị liên lụy tới bản thân, điều này ngược lại cũng bình thường, nhưng quan viên châu huyện phủ Đại Danh lại cũng là như thế. Bọn họ làm quan Đại Minh, cầm bổng lộc của Đại Minh, thân gia giàu có toàn bộ bởi vì Đại Minh này, nhưng vẫn là màn tới bản thân mình như vậy.
Tuy nhiên Lư Tượng Thăng cũng không có đau lòng mức nào, thậm chí bản thân ông ta cũng kỳ quái, đối với hết thảy việc nảy sinh trước mắt này cũng cảm thấy không chút nào đau đớn, dường như đại nghĩa cắm rễ trong lòng không có hữu dụng.
Lư Tượng Thăng rất nhanh tìm được nguyên nhân, chỉ chẳng qua nguyên nhân này chỉ là ngẫm nghĩ ở trong lòng không có nói với người khác.
- Điều Triệu Gia Quân làm mặc dù khiến người ta xem không hiểu, nhưng so với điều Đại Minh làm giỏi hơn nhiều lắm. Để Triệu Gia Quân tới, đối với dân chúng, đối với giang sơn xa tắc có lẽ đều là chọn lựa càng tốt hơn.
Ngay thời điểm Triệu Gia Quân tới được Tế Ninh, lại có tin cấp báo từ Sơn Tây bên kia truyền tới, Tôn Truyền Đình dẫn đầu tân quân Đại Đồng, ở tái ngoại đại bại bộ lạc Sát Cáp Nhĩ, chém đầu hơn hai ngàn.
Tin tức này quả nhiên là chấn động lòng người thiên hạ, cũng khiến cho rất nhiều thái độ vốn dĩ chắc chắn bắt đầu do dự. Từ Thành Tổ Chu Lệ tới hiện giờ, ác chiến với các bộ lạc Mông Cổ, chưa từng chém đầu quá ngàn, một thoáng chốc chính là hai ngàn, xem ra Tôn Truyền Đình kia thật sự luyện ra được một đội cường quân.
Người nào không biết tân quân Đại Đồng của Tôn Truyền Đình này là chiếu theo tân pháp Triệu Gia Quân luyện ra được, chẳng lẽ biến pháp cách tân này thật sự có hữu hiệu sao?
Thậm chí các nơi Sơn Đông đều đang khuyên bảo Triệu Tiến thận trọng, chiếu theo khắp nơi nghĩ tới, vốn dĩ Triệu Gia Quân là vô dịch phía bắc, quét ngang thiên hạ, nhưng hiện giờ đột nhiên nhiều thêm tân quân Đại Đồng, nếu cánh binh mã này nhân cơ hội tấn công bên cánh Triệu Gia Quân hoặc là phía sau, ít nhiều đều là phiền phức.
Hiện giờ chính là lúc làm đại sự, không được có mảy may vấp váp, đòi hỏi vẹn toàn, nhưng lần này Triệu Tiến vẫn không nghe khuyên bảo của mọi người, dọc theo Vận Hà hành quân về phía bắc.
Thời điểm Triệu Tiến thống lĩnh đại quân còn trên đường, lại có tin tức truyền tới, Đốc phủ Sơn Tây Tôn Truyền Đình không nghe ý chỉ của triều đình, án binh bất động, thân sĩ dân chúng Đại Đồng Sơn Tây khuyên Tôn Truyền Đình bảo cảnh an dân, không cần vọng động binh đao.
Tin tức này thậm chí so với Triệu Tiến thống lĩnh đại quân bắc tiến còn phải rúng động hơn, đến lúc này, tất cả mới nhận được rõ ràng, Đại Minh xong rồi, phe phái khắp chốn chân chính có thực lực đã không phục tùng quyền uy của triều đình.
Nghĩ kỹ cũng không sai, như nay triều đình chẳng lẽ không phải dựa vào binh mã của Tôn các lão và Vương các lão chống đỡ, nói cách khác, ai còn để ý tới hoàng thượng đầu óc trống rỗng kia, mặc dù bản thân hoàng đế Sùng Trinh không nghĩ như vậy.
Sau khi tin tức Tôn Truyền Đình cự tuyệt ý chỉ truyền ra, khắp chốn lập tức trở nên hỗn loạn, cũng may quan văn võ tướng tính cả cường hào thân sĩ khắp nơi ép lại cục diện, gắng gượng giữ gìn lấy loại cục diện không chết không sống từ trước kia.
Bởi vì Triệu Gia Quân thông qua các đường thương lộ truyền tin tức tới thật nhiều châu huyện phủ, khắp chốn giữ gìn không loạn, vậy mọi người còn có khả năng gặp mặt nói chuyện, nếu trở nên loạn, vậy thì mời các vị tự cầu nhiều lúc, đại quân vừa tới, đao không lưu tình.
Người khác nói lời uy hiếp này ai sẽ để ý tới, nhưng lời của Triệu Tiến, không có người nào dám không nghe. Triệu Thiên Vương Từ Châu trong tay dính nhiều máu, lưu dân, quan quân bây giờ còn thêm giặc Thát, núi thây biển máu, mãnh mẽ như vậy đều bị giết bại, mọi người vẫn là không cần tự tìm đường chết.
Thư tín của Triệu Gia Quân chỉ phát ra ba tỉnh Bắc Trực Lệ, Hà Nam và Thiểm Tây, Sơn Tây có Tôn Truyền Đình giữ gìn, với phong phạm làm việc làm quan của y, cùng với đoàn thể Tấn thương chống đỡ sau lưng của y, tuyệt sẽ không cho phép Sơn Tây loạn lên.