Tám trăm con số này không phải lớn, nhưng tám trăm kỵ binh xấp xỉ là sức mạnh đại tướng cỡ như Tổng binh nắm được trong tay rồi, trên chiến trường nếu ứng dụng thích đáng, đây là tính quyết định.
Nhìn vẻ mặt đột nhiên thận trọng của Cát Hương và Thạch Mãn Cường, Triệu Tiến cười nói.- Tôn huynh giấu binh cho dân, lại thu binh cho dân, trong hộ vệ các nhà thương gia giàu có của Sơn Tây Đại Đồng, kẻ biết cưỡi thiện xạ đều bị họ mời chào đến, hơn nữa lung lạc rất tốt, đều bằng lòng bán mạng quên mình vì họ. Tôn huynh, sức mạnh này liệu không tính được hay không.
Từ lúc Tôn Truyền Đình đi vào, vẫn cảm thán tang thương, thật sự nói chuyện, cộng thêm xem trọng của Triệu Tiến đối với Tôn Truyền Đình từ trước, ấn tượng của bọn họ đối với hắn không tệ, lại không nghĩ rằng ẩn núp như vậy, hai người đối mắt nhìn nhau, vẻ mặt đều có chút lạnh.
Trên mắt Tôn Truyền Đình không thấy một chút lúng túng nào, chỉ là giải thích nói.- Triệu công nói như vậy đã không đúng. Các nhà cho lương bổng, gia nô của các nhà, làm sao tính được trên mình tân quân, này chẳng phải là dựa thế khoe khoang, rơi xuống hạ thành.
Triệu Tiến sắc mặt không tốt, nhìn nhìn Cát Hương và Thạch Mãn Cường, sau đó lại nhìn về phía Tôn Truyền Đình, cũng là cười ra tiếng, mọi người cực ít gặp Triệu Tiến làm vẻ ta đây như vậy, trong lúc nhất thời cũng phân không rõ hỷ nộ. Tôn Truyền Đình cũng là ngồi thẳng chút, y không biết giấu diếm này sẽ mang đến hậu quả gì, Tôn Truyền Đình biết chắc đàm phán lần này, y không có khả năng.
- Từ lần đầu mới gặp gỡ ở kinh thành, đệ cũng rất thích Tôn huynh. Thiên hạ nhiều người đọc sách như vậy, không phải bận về sinh kế cả đời kiếm sống qua loa, chính là người tầm thường chỉ biết là công danh lợi lộc, chỉ có Tôn huynh xuất thân phú quý, lại mang trong lòng thiên hạ, còn có khả năng và bản lĩnh mang trong lòng thiên hạ, Trong thiên hạ nhân sĩ như vậy quá ít rồi, từ cách làm của Tôn huynh sau này mà thấy, đệ không có nhìn lầm, Tôn huynh chính là anh kiệt như vậy.
Nghe được Triệu Tiến thành khẩn nói chuyện như vậy, Tôn Truyền Đình ngược lại cảm thấy kỳ quái, Cát Hương và Thạch Mãn Cường trên mặt cũng có kinh ngạc, chưa từng thấy đại ca giáp mặt khen người như vậy.
- Tuy nhiên Tôn huynh quá mức ngay thẳng, tính tình như vậy, làm người là tốt, làm việc liền không khỏi có chút không đủ rồi, cho nên ta luôn luôn nghĩ về sau để Tôn huynh chỗ như thế nào.
Lúc này ánh mắt của Tôn Truyền Đình mới có biểu lộ chút bản sắc, thấy rõ đối với lời nói của Triệu Tiến có chút kinh ngạc, đối phương không ngờ đã sớm muốn trọng dụng mình, hơn nữa còn đã suy nghĩ kỹ chỗ.
- Ngay thẳng không phải là sai, tuy nhiên khắp chốn ngay thẳng thường thường chính là cổ hủ. Tôn huynh nếu là như vậy, cũng chỉ làm được một bài vị cung cấp đưa lên. Nhưng hôm nay xem ra, Tôn huynh rõ ràng biết biến thông, hơn nữa làm lên đến thần thái tự nhiên, đây mới là phong thái của Cửu khanh, ta đây trọng dụng được rồi.
Lời nói này khiến Tôn Truyền Đình kinh ngạc, lập tức bật cười, Thạch Mãn Cường vào lúc này mới tiến đến bên tai Cát Hương nói.- Hiện tại Tôn Truyền Đình này mới xem như thổ lộ tình cảm rồi.
- Triệu công, con người ta đây nghĩ một đằng nói một nẻo, có điều giấu diếm. Triệu công ngươi không cảm thấy mạo phạm, ngược lại đánh giá như thế, thật sự là khôi hài. Tôn Truyền Đình cười nói.
Triệu Tiến lắc đầu, cùng mỉm cười nói.- Này không có gì sai, đang ở ngôi cao, tay nắm đại quyền, nếu quả thật cổ hủ ngay thẳng, lời nói đi đôi với việc làm, đó mới là hạng người vô năng. Hùng Đình Bật kia thì thật tính khí dữ dằn, chẳng qua muốn vì bản thân dương danh, làm cho người ta nhớ rõ thôi. Sau khi hắn Đốc phủ Liêu Đông, chưa từng bởi vì tính tình lầm lỡ việc nước.
Nói tới đây, Triệu Tiến tạm ngừng, lại là lắc đầu nói.- Người trong Đông Lâm có lẽ là ngoại lệ,, bọn họ giúp đỡ lẫn nhau, liên hệ tin tức, bất kể thật thật giả giả, cuối cùng cũng phải làm ra một bộ vận mệnh thanh chính. Kẻ giả dối lâu cũng liền trở thành sự thật. Trước kia Diệp Hướng Cao, Triệu Nam Tinh, lúc còn tại vị không phải như vậy. Dương Liên và Tả Quang Đấu đích xác nghĩ như vậy.
Tôn Truyền Đình nhất thời không nói gì, qua một hồi mới lắc đầu nói rằng.
- Triệu công vẫn nhìn thật sự là thấu triệt.
Thể chế quan trường Đại Minh lấy tiến sĩ làm trọng, ngay sau khi vượt qua cánh cửa tiến sĩ này, thì lấy hàn lâm làm trọng, mỗi một bước đều phải xem thành tích khảo thí của ngươi, sau đó còn phải xem vận khí của ngươi, nếu ngươi mỗi một bước đều không đi sai, từ cử nhân đến tiến sĩ, từ tiến sĩ đến hàn lâm, vậy dĩ nhiên là con đường bằng phẳng thẳng lên mây xanh, nhưng hạng người như vậy mỗi một khoa chẳng qua năm sáu người mà thôi. Mặt khác mấy trăm gã tiến sĩ làm sao bây giờ? Ai cũng không cam chịu cam tâm bỏ ra ngoài đến châu huyện chịu khổ, mặc dù là đi Đô sát viện và Lục bộ làm sai dịch, vậy cũng là một loại chịu khổ.
Muốn tiến tới, muốn phú quý, ngoại trừ phải luồn cúi, ngoại trừ phải có ủng hô của người đứng sau và gia tộc, ngươi còn muốn nổi danh, khiến cấp trên của ngươi nhớ kỹ ngươi, khiến cấp trên của cấp trên ngươi nhớ kỹ ngươi, nói cách khác, ba năm sẽ có mấy trăm tên tiến sĩ, mười năm còn có gần ngàn tên, tất cả mọi người chen chúc trên con đường quan lộ, ai sẽ nhớ rõ ngươi.
Theo tình huống như thế, tất cả mọi người nghĩ hết sức dương danh, nghĩ hết cách cho mình làm ra sự tích, để cho người khác nhớ rõ chính mình, bọn thanh lưu rất kiêu ngạo, ngữ điệu kinh người, chính là do này mà bắt đầu.
Dựa vào bị người khác nhớ rõ này, từng bước đi lên, khi đang lên cái ghế nhất định, không tiếp tục làm như vậy, mặc kệ người này là gian thần hay là trung thần, bọn họ cũng sẽ không có nhiều người thích, suy nghĩ của bọn họ đơn giản là có muốn đi làm chuyện này hay không, sau khi làm mất được, lợi hại như thế nào.
Tuy nhiên ở dưới thể chế Đại Minh này, rất nhiều người dựa vào nổi danh từng bước từng bước đi lên, mặc dù tới cái ghế cao, những tính cách lời lẽ này là giả đấy, nhưng dần dà giả vờ lâu rồi cũng tự cho rằng như vậy, cho nên ở phía trên va va chạm chạm, người ngoài nhìn người này trung nghĩa thanh chính, mặt trên lại cảm thấy người này hoang đường, không biết nặng nhẹ.
Được phân chia rõ, hợp thời thay đổi, là làm được việc, phân không rõ, tin là thật đấy, nhiều nhất chính là bài trí, trước mắt đến xem, đám người Tôn Thừa Tông, Hồng Thừa Trù đều thuộc về làm được việc. Ngược lại là hoàng đế Sùng Trinh bên kia thấy không rõ nhìn không thấu, tuy nhiên nói gì thì nói, hoàng đế Sùng Trinh lập trường ở một phía, hắn cũng không có cách nào thấy rõ nhìn thấu.
Nói đến nước này, đối phương thật ra không có gì che đậy, Tôn Truyền Đình như trước không có nói hết lời, chỉ là nói rằng.- Triệu công bên này nếu cảm thấy tại hạ nên tính tám trăm kỵ binh này, như vạy tám trăm kỵ binh này chính là của tại hạ, đây không có gì tranh biện.
- Không tính biên quân Thiểm Tây, tinh nhuệ của mấy tỉnh phương bắc gom lại, cũng có con số một vạn mấy ngàn. Phía nam sẽ không nhiều, Nam Kinh có hai ba nghìn, Vân Nam bên kia hẳn là có con số mấy ngàn, những đội ngũ này mặc dù rải rác thật là tai họa, tuy nhiên lưu ở đất liền cũng không có khả năng. Nói đi nói lại, những kẻ gọi là tinh nhuệ đó, trừ tân quân của huynh với bộ phận kỵ binh, những thứ khác cho dù có bản lĩnh chém giết, cũng không thích ứng được quân chế của đệ, đệ sẽ cho bố trí bọn họ ổn thỏa.