Rõ ràng không thấy đại đội kỵ binh, ngược lại nhát gan như vậy, khinh kỵ đi đằng trước của Nữ Chân Kiến Châu nhịn không được cười nhạo, cười thám mã khinh kỵ của Triệu Gia Quân này lập lại chiêu cũ đoán chừng còn muốn dẫn dụ mình bên này vào vòng phục kích, nhưng lần trước dẫn một con sói vào bẫy, lần này lại là một đàn sói, thậm chí là một đàn hổ.
Trước tiên khinh kỵ không có lập tức truy đuổi, chia làm hai đám, một đám rơi lại phía xa, một đám thì là trở về báo tin cho đại đội, sau khi mấy trăm kỵ binh bên này nghe thấy điều này, ai nấy phấn chấn. Cái gọi là bọ ngựa vồ ve chim sẻ núp ở đằng sau, đám chó Hán này tự cho rằng diệu kế mai phục lại không ngờ rằng các gia gia tương kế tựu kế rồi.
Càng hay chính là, bề mặt tụ tuyết, đại đội kỵ binh mặc dù tăng tốc chuyển động cũng sẽ không bốc lên bụi mù, mặt đất chấn động đều sẽ giảm đi rất nhiều, thời điểm rất nhiều kỵ binh Mông Cổ và Nữ Chân đều muốn đuổi theo, những chó Hán phục kích kia chỉ sợ cười biến thành khóc, tới lúc đó ngay cả khóc cũng khóc không được.
Theo tăng tốc, tiên phong không quá lâu liền thấy được kỵ binh Triệu Gia Quân đằng trước, bọn họ đã chạy trốn bỏ mạng, nhưng đã bị theo dõi muốn bỏ rơi cũng liền không dễ dàng như vậy, huống chi kỵ binh Mông Cổ và Nữ Chân đại đa số đều là một người hai ngựa, kỵ thuật cao siêu, còn trong lúc lao nhanh đổi được ngựa, sức ngựa dư thừa, nắm chắc đuổi theo liền càng lúc càng lớn.
Quan đạo giữa khe đồi núi thẳng tắp, khoảng cách mấy trăm bước bị từng chút kéo gần lại, kỵ binh đi đầu của Nữ Chân Kiến Châu không có đuổi quá gấp, tránh cho kinh động “phục binh” ở đằng trước chạy mất.
- Hỗ Nhật Hòa này tham công nóng vội cũng là đáng đời. Chó Hán làm rõ ràng trước mắt như vậy gã cũng không nhìn ra được. Người truy đuổi chạy ở trước tiên khinh thường nói.
Kỵ binh Triệu Gia Quân làm mồi dụ thật sự quá rõ ràng, tuy rằng giả bộ dạng bỏ chạy giữ mạng, lại sợ người đằng sau đuổi theo mất dấu, ngay lúc tinh kỵ đằng trước của Nữ Chân Kiến Châu chậm lại một chút, bọn họ cũng sẽ theo đó chậm lại một chút.
Cứ như vậy ngươi đuổi ta chạy, trên mặt kỵ binh Mông Cổ và Nữ Châu đi ở đằng trước đều lộ ra nét cười lạnh. Để cho ngươi tự cho rằng thông minh, đợi tới lúc chúng ta gặp nhau chân chính. Cứ như vậy chạy đi tốn công phu một nén nhang, lại nhìn thấy kỵ binh làm con mồi đằng trước chợt tăng nhanh thêm bước chạy, vượt qua cái đường cong đằng trước liền không nhìn thấy rồi.
Truy binh đằng sau lại theo đó kịp nhận ra, sớm không bỏ rơi, muộn không bỏ rơi, chỉ sợ phục kích đã ở đằng trước, vậy thì nên kêu gọi đại đội nhân mã tới nhốt hết lại. Truy binh lập tức có người thúc ngựa quay đầu lại vội vã rời đi,
Trừ kẻ trở về báo tin, còn có người thúc ngựa chạy về hai phía, bọn họ muốn nhìn chằm chằm chỗ cao đồi núi, đối phương mai phục khẳng định sẽ bố trí người canh gác, trấn thủ, nếu như nhận ra hết được những kẻ này, vậy động thủ dọn dẹp sạch hết, cơ hội tốt lập công phát tài, ai cũng không muốn có sơ sót gì.
Nghe tiếng chân rền vang, đại đội kỵ binh đã chạy sang rồi, những người đi đầu này đồng dạng có nét cười trên mặt, hành vi trêu chọc con mồi bậc này ai cũng bằng lòng làm, nhìn những kỵ binh Triệu Gia Quân này tự cho là thông minh, muốn cùng lão thợ săn từ trên thảo nguyên và bạch sơn hắc thủy tới chơi trò này, thật đúng là đầu óc hỏng mất rồi.
- Đều là từng mảnh rừng cây, đỉnh núi không có người, trong từng mảnh rừng cây nhìn không rõ lắm.
- Trong rừng lại giấu không được kỵ binh, đầu núi không người vậy chính là không có rồi, mọi người đều dự bị sẵn rồi. Chó Hán nhìn người chúng ta tám chính phần mười muốn chạy, chúng phải đuổi một trận.
Người dẫn đầu thét to, mọi người đồng thanh ứng lời.
Phía trước đã có người vượt qua đường chỗ cong kia, chỗ con đường cong gãy che đậy tầm mắt này, chỉ cần kéo giãn ra khoảng cách liền bố trí ẩn nấp được, dựa theo suy đoán của kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu, mai phục hẳn không xa, chẳng qua chỉ là cách chỗ uốn khúc này còn bao nhiêu xa.
Sau khi qua chỗ ngoặt này, lại nhìn thấy chỗ ngoài mấy trăm bước, mười mấy thớt ngựa dừng ở trên đường, ở nơi đó nhởn nhơ dạo chơi, đang dùng móng chân đào lên tuyết đọng, tìm chút cỏ khô sót lại.
- Thật đúng là có mưu mẹo, để chúng ta cho rằng bọn chúng chạy lên núi rồi. Mọi người nhanh chút chạy sang. Nhìn chúng ta nhiều người như vậy, bọn chúng khẳng định muốn chạy, đừng để cho bọn chúng chạy trước!
Đừng nói thứ khác, sau khi nhìn thấy ngựa dừng trên đường, bẫy phục kích ở chỗ nào mọi người cũng phán đoán rõ ràng rồi, kế tiếp phải làm sao, chẳng qua chỉ là đại đội tiếp lên, mặc kệ kỵ binh Triệu Gia Quan mai phục ở nơi nào, đều phải mượn nhiều người nuốt xuống bọn họ.
Bên này đồi núi hơi chút an tĩnh, lập tức tiếng chân nổ vang, người hô ngựa hí, lập tức trở nên sôi trào, kỵ binh Nữ Chân và Mông Cổ đều phải ra roi thúc ngựa, tiến lên phía trước, thậm chí còn có người xô đẩy quát mắng lẫn nhau, trước khi không nhìn thấy con mồi, mọi người còn coi trọng phối hợp. Đến lúc này, ai chạy tới được trước mặt, chém giết thủ cấp kẻ địch, nắm chắc vớt quân công liền sẽ càng lớn, ai còn sẽ coi trọng liên thủ. Nếu không phải bọn Tá lĩnh theo dõi chặt chẽ, chỉ sợ rằng liền có người muốn động đao rồi.
Con đường vốn dĩ chưa từng tu sửa qua chút nào này đã vô cùng chen chúc, thậm chí còn có người ở đằng trước con dốc hai bên đường, Hồ Lặc Căn rơi lại sau một bước tức giận hô mắng.- Chớ nên đồng loạt không nhúc nhích, chớ nên dọa chạy chó Hán!
Sườn dốc đồi núi hai bên đường đều là rừng cây, nơi này năm đó đã không bao nhiêu dấu người, dĩ nhiên không có nhiều người vì vậy chặt cây làm củi đốt, dây leo có chút rậm rạp, kỵ binh thông qua hoàn cảnh như vậy hiển nhiên không thực thế, đừng nói chạy không được, chạy sang được hay không đều nói hai lời.
Cái trán Hồ Lặc Căn gân xanh nổi lên, chen chúc ở trước mặt gã có hơn hai trăm người cưỡi ngựa, người đằng sau vẫn đang bất chấp xông tới trước, hành hạ tiếp như thế, vậy còn sẽ có đầu gì tới tay, hơn nữa nhìn dáng vẻ hung thần ác sát của từng người, thật nếu nóng nảy tranh đoạt, tại chỗ động đao liền mạng cũng có khả năng. Chớ có chỗ tốt con mẹ nó không có, mạng của mình cũng phải đắp vào. Nhưng chen chúc thành dáng vẻ này, vung roi quất ngựa cũng quất phải người khác, muốn chạy ra cũng khó.
Trong lúc đó, một trận gió thổi tới, Hồ Lặc Căn cảm thấy mùi khói lửa hun cháy, hình như là mùi vị sợi bông bị thiêu cháy, lại giống như mùi vị lưu hoàng.
Tại sao sẽ có mùi hương như vậy? Gió lạnh thấu xương này như thế nào cũng sẽ không gặp lửa cháy. Hồ Lặc Căn xoa mũi, lập tức thầm mắng mình, đều ở nước này rồi, còn để ý loại chuyện nhỏ nhặt này.
Tiếng huýt còi bén nhọn vang lên, động tĩnh tiếng người huyên náo ngựa hý quá lớn, khiến cho thời điểm tiếng còi vang lên rất nhiều người vốn dĩ nghe không rõ, cho dù nghe thấy cũng cho rằng là tiếng động trong đội ngũ nhà mình.