Sắt tôi luyện chất lượng cao trong lò luyện của Từ Châu làm ra, vật liệu dùng máy móc dập ép bằng sức nước rèn ra sau đó dùng đầu đinh dây thừng kết lại mà thành, trước mắt trang bị ở trong đại bộ phận lữ đoàn Triệu Gia Quân, nhưng loại khôi giáp Từ Châu trang bị đại quy mô này, ở bên phía Kiến Châu lại thành bảo vật.
Giáp trụ Nữ Chân Kiến Châu đáng tin cậy nhất trước mắt là miên giáp, là hoa bông thuộc da trải qua rèn ép không ngừng, từng mảnh chồng lên nhau, bên trong khảm lên miếng sắt, còn phải dùm sắt bọc liền với đầu đinh, phải để ý trước lúc mặc giáp lên còn phải ở bên trong mặc một bộ tỏa tử giáp, từng tầng cộng thêm như vậy, phân lượng ba bốn mươi cân ở trên mình.
Lực phòng hộ miên giáp như vậy không tệ, không phải đao chém và tên bắn chính diện không làm gì được, nhưng trường mâu đâm giết và binh khí nặng chém đập phòng hộ không được, kỳ thật miên giáp quân Minh cũng là quy chế đồng dạng, chỉ là lúc tạo ra không chút nào dụng tâm, ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, đến cuối cùng miên giáp chỉ là áo bông, hơn nữa hoa bông áo bông này dùng số lượng lại còn thường xuyên không đủ, so với Nữ Chân Kiến Châu chế tạo không chút nào cẩn thận, sức phòng hộ dĩ nhiên trên trời dưới đất.
Nhưng miên giáp thượng hảo này so với giáp sắt chế thức của Triệu Gia Quân, vậy thì lại là một cái trên trời dưới đất rồi, giáp sắt của Triệu Gia Quân phân lượng nhẹ tênh, sức phòng hộ càng là xuất sắc, đao chém tiễn bắn thương đâm đều không cách nào làm gì được, muốn phá giáp chỉ đành dùng binh khí nặng cận chiến, càng khiến Nữ Chân Kiến Châu ngạc nhiên thán phục chính là, không ngờ súng hỏa mai xa hơn một chút đều phá không rách, giáp trụ như vậy đủ để xưng tụng là bảo giáp rồi.
Cho nên sau khi giáp trụ tới Thẩm Dương, mọi người ngạc nhiên thán phục, sau đó suy xét phỏng theo tạo ra, kết quả nhận ra thợ rèn Từ Châu không phải chế tạo không ra, nhưng tạo ra một bộ như vậy, phải hao phí thì giờ làm việc và vật liệu của mấy chục bộ miên giáp. Miên giáp này từ trước tới nay đều chỉ có tinh nhuệ Kiến Châu mới được mặc giáp trụ, bởi vì miên giáp chế tạo thì rất bất tiện, còn giáp sắt của Từ Châu này gấp mấy chục lần như thế, không nói cái khác, chỉ riêng sắt tốt thượng hảo kia liền phải tiêu hao cực lớn, vậy liền không phỏng theo chế tạo được rồi.
Nỗ Nhĩ Cáp Xích bảo thợ khéo vàng bạc trang sức tu sửa vết vạch chém tổn hại của giáp sắt Từ Châu, sau đó ban cho bọn Bối Lặc bên dưới, xem thành trọng khí tương truyền nhiều đời.
Đương nhiên, Nữ Chân Kiến Châu cũng nghe ngóng được tiểu tiết trang bị của Triệu Gia Quân, chủ lực dưới tay Triệu Tiến tám thành trở lên đều trang bị loại giáp sắt này. Tin tức này không người nào chịu tin, thật sự khó bề tưởng tượng nổi. Con người về bản chất vẫn là lấy bản thân để đánh giá người khác, người khác lạc hậu, dẫn đầu đều có một mức độ hạn chế, nói chẳng hạ như Kiến Châu biết rõ Đại Minh và Mông Cổ là thể lượng như thế nào, so với lạc hậu dẫn đầu của mình cũng liền có tiêu chuẩn sơ lược, nhưng loại như Triệu Gia Quân này đã vượt xa lẽ thường rồi.
Một vùng đất Từ Châu cỏn con, mặc dù chiếm cứ mấy nơi giàu có núi vàng biển bạc như cửa sông Thanh Giang và Hải Châu, nhưng mấy nơi này vẫn luôn vận chuyển lương bổng về Đại Minh, cũng chính là nói Từ Châu không có cầm lấy quá nhiều, như vậy mấy vạn bộ giáp sắt này thế nào lấy ra được, chẳng lẽ là hư không biến ra sao?
Tin đồn bậc này Nữ Chân Kiến Châu nghe được nhiều lắm, năm đó nghe được rất nhiều điều về Liêu Trấn và quân Minh, kết quả sau khi chạm nhau mới nhận ra xa không phải như lời đồn, Từ Châu thiết nghĩ chính là như vậy.
Cũng có lời đồn, nói Triệu Tiến Từ Châu năm đó từng dùng trúc gỗ làm giáp phòng hộ, đã có người phán đoán, mấy vạn bộ đồ Từ Châu này, chỉ sợ sẽ là như thế này rồi.
Mãi tới hiện giờ, thấy được đồ vật như núi như biển của Triệu Gia Quân, đối với mấy vạn bộ giáp sắt này mới có chút nửa tin nửa ngờ, vẫn không dám tin hoàn toàn, thế nhưng ý thèm nhỏ dãi cũng là nổi lên, cao thấp Nữ Chân Kiến Châu nghĩ tới, lấy cường binh của Nữ Chân Kiến Châu, lại cộng thêm giáp sắt tốt khả năng tồn tại này, quả thật hoành hành khắp thiên hạ, không sợ hãi gì.
Sau khi A Mẫn lãnh binh tới được thành Cái Châu vệ, mấy lần thăm dò đều chịu thiệt trên tay Triệu Gia Quân, tới gần đại chiến, từ A Mẫn tới bên dưới ai nấy tâm tình nặng nề. Nhưng sau khi A Mẫn gõ áo giáp nói ra lời này, ánh mắt nặng nề của mọi người quét sạch trơn, đều là lộ ra vẻ mặt tham lam nóng nảy.
Cái gì đại nghĩa trung hiếu, chỗ tốt ở đằng trước người người tranh lên trước, ngẫm lại đồ vật như núi như biển của Triệu Gia Quân kia, lòng của mọi người càng ngày càng nóng, dù sao đều phải liều mạng chém giết một trận, nếu như đánh thắng rồi, bản thân cũng liền phát tài lớn rồi!
Bọn ho cũng không phải kiêu ngạo, cũng không phải điên cuồng, đánh trận nhiều năm như vậy, mặc dù mấy năm nay thuận buồm xuôi gió, nhưng lúc hai người huynh đệ Nỗ Nhĩ Cáp Xích, Thư Nhĩ Cáp Tề lãnh binh quật khởi, từ đầu tới cuối đều là tử chiến máu tanh, còn bọn tham lĩnh, tá lĩnh lãnh binh lúc này, rất nhiều người đều là kẻ từng trải qua năm đó.
Tướng tá dù kiêu ngạo thế nào, cũng nhìn ra được Triệu Gia Quân trước mắt không dễ đánh. Trong tay Thang Cổ Đại con vợ kế của Đại Hãn cũng có gần vạn binh mã, còn không phải bị nuốt sạch sẽ, Thang Cổ Đại cho dù là loại người vô năng thế nào, những cũng là một kẻ một đao một kiến chém giết qua, nô tài dưới tay y cũng là không ấm ớ, nhưng vẫn thảm như vậy.
Lần này khẳng định không dễ đánh, mặc dù là có ưu thế số người lớn như vậy, lại điều động được vạn kỵ binh trước nay chưa từng có, có lẽ thắng được, nhưng trong đám người tham chiến chết bị thương khẳng định thảm trọng, thanh thế đối diện kia mọi người cũng nhìn vào trong mắt, không nói cái khác, trận hình chỉnh tề kia, đồ vật to lớn như biển kia, nhìn liền khiến lòng người rỗng không. Chống lại đối thủ như Triệu Gia Quân, không biết chừng chết chính là mình, công lao bị những người khác lấy đi.
Không đánh làm sao bây giờ? Trong tay hai huynh đệ Tể Nhĩ Cáp Lãng và A Mẫn có quân pháp đại lệnh, Đại Hãn và bọn Bối Lặc ở Thẩm Dương cũng có quân pháp, bản thân nếu như chần chừ không tiến, không riêng tính mạng bản thân khó bảo toàn, chỉ sợ người nhà thân tộc cũng phải theo đó gặp xui xẻo.
Không đánh không được, không tử chiến không được, bọn võ tướng đã quen mũi đao liếm máu cũng sẽ không nghĩ quá xui xẻo, tất cả mọi người theo đó hướng tới chỗ tốt suy xét, chẳng hạn như ngẫm nghĩ chiến lợi phẩm, ngẫm lại chỗ tốt này, ngẫm được nhiều rồi, hoặc thật hoặc giả cũng liền tin, huống chi khôi giáp này còn có đồ vật như biển đích xác là thứ đồ tốt. Nữ Chân Kiến Châu lập nghiệp, vào lúc mới bắt đầu cũng không nói tranh lấy thiên hạ, khôi phục vinh quang nước Đại Kim gì, chỉ là cướp lấy của cải gái đẹp, sau đó dựa theo quân công chia chác cao thấp, mọi người là vì phát tài tới.
Cho nên chế độ quân công của Nữ Chân Kiến Châu rất là nghiêm cẩn, khao thưởng quân công rất là phong phú, vì có được chính là đảm bảo phân chia khá công bằng, chiến lợi phẩm cũng đủ khiến người ta liều mạng trung thành cho nên chỉ có phát tài mới làm cho chiến ý mọi người bừng bừng, khiến cho mỗi người bỏ qua sợ hãi và bất an, chỉ vì thu hoạch khả năng trước mắt này phấn chấn, mọi người không nghĩ như thế không được, mọi người chỉ đành đi nghĩ như thế.