Nét mặt của thái tử đầu tiên xuất hiện mờ mịt và dao động, nó hơi chút xoay chuyển tầm mắt, bất an nhìn về hướng phụ hoàng của mình, hiển nhiên trận chiến lớn như vậy nó là lần đầu tiên trải qua, còn chưa có làm sẵn tâm lý thật tốt.
Còn hoàng thượng lại tâm tình vẫn rất tốt như trước, hắn cũng không thích quỳ lễ, cho nên Thừa tướng đi đầu hành lễ tiếp chính hợp tâm ý của hắn, khom mình hành lễ này vừa biểu đạt tôn trọng đối với thái tử, cũng không có mất đi phong thái thần tử, Thừa tướng không hổ là Thừa tướng, như vậy đủ suy ngẫm lòng dạ của y.
- Thái tư, còn không gọi bọn họ miễn lễ sao? Hắn cười nhắc nhở thái tử.- Liệt vị đại thần đều là rường cột của Đại Hán, mặc dù là thần tử hoàng gia, nhưng cũng là trưởng bối của con, con phải tôn trọng các đại thần mới đúng.
Được hoàng thượng nhắc nhở, thái tử cũng lập tức kịp sực tỉnh, nó chợt đứng lên, sau đó nó cũng đứng dậy, cung kính hướng các vị đại thần hơi cung kính khom mình.- Chư vị miễn lễ, mời ngồi!
Sau khi có được chấp thuận của thái tử, các đại thần này mới một lần nữa thẳng lưng lên, ngồi trở về chỗ cũ, cũng liền như vậy hoàn thành nghi thức lễ tiết thái tử lần đầu tiên tham dự hội nghị quốc sự.
Mà bọn quan ghi chép một bên, cũng ghi chép lại cử động cùng với ngôn từ của thái tử và bọn quần thần mới rồi, về sau thái tử tham dự hội nghị quốc sự, lễ nghi cũng lấy hôm nay làm đối chiếu.
- Tốt lắm, Thừa tướng, hiện giờ bắt đầu hội nghị đi, đừng chậm trễ thì giờ nữa. Đọi sau khi thái tử ngồi xong, hoàng thượng ra hiệu cho Thừa tướng.- Hôm nay chuyện của nghị sự nhiều lắm, chúng ta phải mau chóng nắm bắt.
- Vâng, hoàng thượng! Thừa tướng gật đầu sau đó xoay người lại nhìn quần thần.- Hiện giờ, hội nghị bắt đầu! Hôm nay ý chính của hội nghị chính là công phạt Nhật Bổn, ý chỉ hoàng thượng là muốn hưng một cánh đại quân, lấy thế lôi đình vạn quân đánh bại Mạc Phủ đương quyền Nhật Bổn, khiến cho Mạc Phủ đáp ứng đòi hỏi của triều ta, giao vàng bạc tài nguyên khoáng sản do chúng ta xử trí, vả lại để cho triều ta độc chiếm quyền mậu dịch với Nhật Bổn, các vị thiết nghĩ đã biết rõ rồi phải không?
Lại nói tiếp sau khi mở lời dạo đầu, tầm mắt Thừa tướng rất nhanh đã dừng lại trên thân Triệu Tùng.
- Muốn để cho Nhật Bổn mặc cho triều ta xử trí, vậy dĩ nhiên đầu tiên là phải đánh suy sụp Mạc Phủ, làm cho bọn chúng không có đường để đi. Đây cũng cần phải dựa vào đại quân triều ta đánh phục Nhật Bổn. Cho nên quân sự là sự vụ khẩn cấp nhất, hết thảy đều lấy đánh thắng là điều kiện tiên quyết. Lần viễn chinh này, người thống soái dẫn binh là Huỳnh Dương Bá Triệu Tùng, hiện tại liền do y tới nói một chút sửa soạn về phương diện quân sự.
- Vâng! Triệu Tùng nghe tiếng gọi liền đứng dậy, sau đó mấy vị quan quân tham nghi bên cạnh y cũng từ trong hộp bên người lấy ra một số cuốn quyền nhỏ đã sao chép sẵn, phát tới trong tay mỗi người.
- Bên trong quyển là hạng mục công việc bí mật tấn công Nhật Bổn lần này, kính xin các vị đại nhân giữ bí mật, Triệu Tùng trước tiên là cùng những người này dặn dò một phen, sau đó tiếp tục giải thích.- Lần chinh phạt Nhật Bổn này, bởi vì hậu cần có hạn, cũng vì tiện cho vận chuyển tác chiến, cho nên binh lực hạn định là một lữ tăng cường. Một lữ biên chế đặc biệt này sẽ có ba đoàn biên đủ, trong đó so với đoàn bình thường mỗi đoàn còn phải tăng cường phối thêm liên đội tinh nhuệ. Trừ bộ binh, còn phải phối thêm doanh kỵ binh ba liên đội kỵ sĩ tổ thành trực thuộc lữ trưởng, mặt khác phối thêm năm mươi khẩu hỏa pháo, lại có đoàn đồ quân nhu và đoàn công binh cộng lại hai ngàn người ủng hộ, tổng cộng binh lực ước chừng tám ngàn người.
- Tám ngàn người a… Thừa tướng hơi trầm ngâm một chút.- Con số này cũng không tính là ít, vận chuyển và cung ứng cũng không đơn giản a, không ít hơn một chút được sao?
- Thừa tướng, Mạc Phủ tuy rằng cũ nát không chịu nổi, nhưng dù sao xem như là quái vật lớn, tuy rằng không đánh đồng được với triều ta, lại luôn vẫn là có mấy phần thực lực, quân binh này dù yếu thế ra sao, nhân số tóm lại còn ở đó, không được xem thường. Triệu Tùng vội vàng biện giải cho mình rồi.- Quân ta cần phải giữ lấy quân đội có số lượng nhất định, mới chu toàn vả lại chiến thắng bại được. Chúng ta hiểu rõ chỗ khó của viễn chinh, vẫn luôn hy vọng giữ gìn binh lực ở trong hạn độ thấp nhất. Binh lực này đã là con số tôi cùng mấy vị tham nghị cùng nhau nghiên cứu tỉ mỉ, thảo luận tới lui mới cho ra. Quân ta trừ công binh và đồ quân nhu, binh biết chiến không quá sáu ngàn, bất kể như thế nào đều không cách nào cắt giảm nữa…
- Nói như vậy xem ra là không có cách nào ít hơn nữa rồi. Bởi vì Triệu Tùng nói được có tình có lý, cho nên Thừa tướng cũng không rối rắm về vấn đề binh lực, ngược lại gật đầu tán đồng cách nhìn của y.- Vậy binh ngươi tính toán điều từ nơi nào?
- Nếu binh lực ít như thế, phải đối kháng lại một quái vật lướn, cho nên lần tuyển binh này cần phải thận trọng, nhất định phải chọn lựa kỹ binh sĩ tinh nhuệ, nhận được nâng đỡ của hoàng thượng, ngài đã chấp thuận cho phép ta ưu tiên chọn tinh binh từ các nơi. Mặt khác, có một số phương hướng chiến lược hiện tại còn cần trọng binh, cho nên không được điều động từ nơi đó. Triệu Tùng trước hướng hoàng thượng cúi đầu tỏ vẻ cảm tạ.- Phương án tuyển binh cụ thể là… Từ trong lữ Liêu Đông bản tướng dẫn dắt tinh tuyển một đoàn, sau đó từ dưới trướng Nguyên soái Thạch Mãn Cường ở Quý Châu tinh tuyển liên đội, cấu thành một đoàn, do Lê Hoàng Hà đảm nhận đoàn trưởng. Tinh tuyển khác liên doanh trưởng quản. Nói như vậy, ba đoàn đều là bộ đội tinh tuyển, bọn ta nhất định trên dưới một lòng, dễ sai khiến, đánh bại Mạc Phủ Nhật Bổn.
Thừa tướng lại lần nữa gật đầu, không có có nói nghi ngờ gì nữa.
Trong ngoài lời của Triệu Tùng đều ám chỉ bộ đội của mình cấu tạo nên là do hoàng thượng đích thân phê chuẩn thậm chí tự mình chế định, hơn nữa gã đối với an bàn nhân sự quả quân đội từ trước tới nay không quản quá chắc, cho nên gã cũng không tính toán rối rắm vấn đề này.
- Tám ngàn người viễn chinh trên biển… tiêu hao cần có cũng thật là không ít. Thừa tướng lần nữa rơi vào trong trầm ngâm, sau đó đột nhiên ngẩng đầu, nhìn đại tướng hải quân Lưu Đào ngồi ở không xa bên dưới.- Cửu Giang Hầu, hải quân các ngươi chống đỡ được không? Quân thế và đồ quân nhu lương thảo tiếp sau cũng không phải con số nhỏ, vận chuyển có khó khăn hay không.
Quân nhân ngồi ở bên góc bàn tròn, thân mặc quân phục màu xanh lam, đeo huân chương hoa lan bạc nhất đẳng, chính là bộ trưởng bộ quân chính hải quân Cửu Giang Hầu Lưu Đào.
Lúc trước gã là kẻ xuất thân buôn bán trên biển, ở Từ Châu sau khi bắt đầu gầy dựng buôn bán giao thương trên biển, rất nhanh đầu nhập vào tới bên trong thế lực của Từ Châu, vả lại tham dự vào dựng lập hải quân, thành là một trong những người thành lập nên tân triều, cho nên sau khi tân triều dựng lên rất nhanh liền trở thành một trong những người gánh vác hải quân hơn nữa được phong tước Hầu.