- Đúng rồi, ta nghe nói Nhật Bản nghiêm khắc thực hiện cấm biển, cảng khẩu thông thương của các ngươi chính là một vùng Trường Khi Thành trên đảo Cửu Châu phải không? Sau khi trầm mặc giây lát, Thừa tướng lại hỏi.- Trường Khi Thành hiện giờ là của nhà nào?
- Hồi Thừa tướng, để khống chế ngoại thương, phòng ngừa đám Đại Danh phía tây mượn ngoại thương mà làm lớn thế lực, hơn nữa để thủ tiêu hoạt động truyền giáo của Thiên chúa giáo, Mạc phủ ở khắp nước Nhật Bổn thực hiện chính sách cấm hải, cấm thuyền Nhật Bổn ra biển buôn bán và người Nhật Bổn qua lại với hải ngoại, kẻ vượt biên phải chịu xử tử hình, đối với thầy tu lẻn vào Nhật Bổn lấy cáo phát và bắt giữ. Đo đó nội địa Nhật Bản vốn dĩ không có qua lại với thế giới bên ngoài, chỉ là Trường Khi vẫn tiến hành thông thương với nước khác. Chu Phác vội trả lời - Thời chiến loạn trước đây, Trường Khi Thành là lãnh địa của Đại Danh Đại Thôn thị, nhưng sau khi Mạc phủ nhất thống Nhật Bổn, thả nó đi, hiện giờ là lãnh thổ trực thuộc Mạc phủ, Mạc phủ biến nơi này thành đất trực thuộc, cử ra một viên quan phụ trách ngoại thương, gọi là Trường Khi phụng hành.
- Hóa ra là lãnh thổ của Mạc Phủ à... thế thì dễ rồi. Thừa tướng quyết định trong lòng, sau đó nhẹ nhàng gật đầu, dường như hạ quyết tâm.- Nói với Đảo Tân Trung Hằng, chỉ cần bọn hắn đi cùng chúng ta, sau khi việc thành đảo Cửu Châu sẽ tặng bọn họ… Thế nhưng là ngoại trừ Trường Khi ra. Đợi đến sau khi ký kết hiệp ước với Mạc Phủ, cảng Trường Khi sẽ bị cắt nhượng cho triều đình, làm trạm trung tâm buôn bán với Nhật của triều đình. Đợi đến khi chúng ta chiếm được cảng Trường Khi, sẽ đuổi hết những quốc gia khác đi... Đến lúc đó kiên quyết không cho bọn họ thông thương với Nhật Bản.
Cũng chính là nói, Thừa tướng đã có quyết định, sau lần viễn chinh này, thì sẽ độc chiếm quyền buôn bán với Nhật Bổn, bài trừ tất cả việc buôn bán với Nhật của các quốc gia khác (kỳ thực chủ yếu cũng chính là Hà Lan). Nhật Bổn vốn là nhiều vàng nhiều bạc, nếu làm buôn bán độc quyền, lợi nhuận này là vô cùng khả quan đấy...
- Hạ quan hiểu ý của Thừa tướng rồi, hạ quan ở Nhật Bổn chắc chắn sẽ cố gắng, giúp triều đình lấy được cảng Trường Khi về tay. Chu Phác vội vàng trả lời.
- Không phải bảo ngươi cố gắng, là muốn ngươi nhất định phải lấy về Trường Khi, lấy được về rồi mới tính là ngươi hoàn thành nhiệm vụ. Thừa tướng nghiêm sắc mặt nhìn Chu Phác, rõ ràng vô cùng nghiêm túc.- Công phạt lần này, trong quân vì tranh lấy công lao, nhất định là sẽ ra sức tử chiến, đến lúc đó các ngươi chỉ cần dánh thắng rồi thì sẽ có đại công. Nếu ngươi không lấy được Trường Khi, thì há chẳng phải là chỉ nhìn quân nhân diễn kịch sao? Nếu tất cả là tuân theo các bước đi của quân đội, ngươi làm sao hiển hiện được hữu dụng của mình, chúng ta làm sao phong thưởng cho ngươi được chứ?
Chu Phác hơi ngẩn người ra.
Lúc này y mới nhận ra, Thừa tướng đã đưa ra cho y một vấn đề khó, muốn y ngoài điều kiện để Mạc Phủ đáp ứng điều kiện của triều đình ra, còn muốn y nghĩ hết cách để lấy được cảng Trường Khi từ Nhật Bổn, sau đó mới ghi công lao cho y và cho phong thưởng, sau khi thêm vào cảng Trường Khi, nhiệm vụ này nặng thêm mấy phần so với trước đây.
- Chu Phác, ngươi có lòng tin không? Đúng vào lúc này, mắt thấy Chu Phác có chút nghi ngờ, Khổng Chương vẫn im lặng không lên tiếng cuối cùng nói một câu.- Ngươi yên tâm, Thừa tướng sẽ không đưa ra điều kiện vô nghĩa với ngươi đâu, ngươi cống hiến sức lực vì đất nước, đương nhiên quốc gia cũng sẽ dốc hết toàn lực để trợ giúp ngươi... Có được danh nghĩa của Thừa tướng rồi, còn sợ không ép được người khác sao?
Bởi vì những lời nói vừa rồi của Thừa tướng, đề nghị Thừa tướng đưa ra, không chỉ là vì độc chiếm quyền thông thương của Nhật Bổn, đồng thời cũng là vì tranh một chút đầu mối với quân đội, thông qua cách lấy càng nhiều lợi ích từ Nhật Bản, thể hiện được tác dụng quan trọng của ti Ngoại vụ thủ hạ của Nội các.
Mà y là chủ quan của ti Ngoại vụ, tất nhiên sẽ không phản đối ý này.
Sau khi nhận được ám chỉ của thượng cấp, Chu Phác cuối cùng hiểu được ý của Thừa tướng, hóa ra là muốn bảo mình cố hết sức lấy được lợi ích ngoài mục đích quân đội.
- Hạ quan hiểu rồi, hạ quan nhất định sẽ hết sức cố gắng, đề Nhật Bổn đồng ý tất cả các điều kiện của chúng ta.
Hắn nghiêm nghị khom người, tỏ vẻ mình đã lĩnh hội được ý tứ của hai vị thượng cấp.
- Rất tốt, quả nhiên là tài năng đáng để bồi dưỡng. Nhìn Chu Phác nhanh như vậy đã hiểu được ý tứ ám chỉ của mình, hơn nữa còn có bốc đồng như vậy, Thừa tướng bất giác càng thêm hài lòng.- Vậy thì lần này vất vả ngươi một chuyến rồi. Chu Phác, lần này ta đều giao hết việc của Nhật Bôn cho ngươi, ta chuẩn bị thăng ngươi làm Phó ti trưởng của ti Ngoại vụ, đồng thời cho ngươi làm đại diện toàn quyền đặc mệnh của Nội các và ta, có toàn quyền đi giải quyết các sự việc liên quan. Đại quân nếu có hành vi gì không đúng, hoặc là có hành vi trái với kế sách, ngươi cũng được phép thay mặt ta tiến hành tiết chế. Trọng trách trên vai, ta hy vọng ngươi không để ta thất vọng.
Cuối cùng đến rồi sao?
Phó ti chưởng của Ngoại vụ ti, thay mặt toàn quyền đặc mệnh Nội các... một đống quan hàm và danh hiệu đập lên đầu người thanh niên này, khiến hắn gần như đều có chút choáng đầu váng mắt. Đặc biệt là bốn chữ “thay mặt toàn quyền”, càng cho hắn một cơ hội muốn làm gì thì làm trong tháng ngày công phạt Nhật Bổn, chỉ cần nắm chắc được cơ hội này, còn lo không nhận được hồi báo sao?
- Hạ quan... hạ quan... đa tạ Thừa tướng... Người trẻ tuổi này bởi vì tâm tình kích động, đã có chút nói năng lộn xộn rồi.
- Đương nhiên, đây chỉ là sắp xếp trước mà thôi, nếu ngươi làm tốt, thì nên thưởng cho ngươi sẽ thưởng cho ngươi. Dường như cảm nhận được công kích y chưa đủ lớn, Thừa tướng lại mỉm cười tiếp tục nói.- Lần này, đương nhiên chúng ta cũng không muốn chỉ cho Nhật Bổn một trận gió mà thôi, đánh xong tuy đại quân phải lui nhưng cũng sẽ để lại một ít người ở Nhật Bổn. Ngoài ra, chúng ta đương nhiên còn phải đề phòng chẳng hạn như Cao Ly. Ở Nhật Bổn giữ lại một sứ đoàn, gánh vác tiết chế sự vụ tại Nhật của nước ta, càng huống hồ, đối với phong tước đại công thần, đó cũng là ý trong vấn đề nên có. Chu Phác, cần nói với ngươi ta đã nói hết rồi, còn lại phải xem ngươi tự cố gắng thế nào.
Đề phòng chẳng hạn như Cao Ly...
Từ sau khi đại Hán can thiệp phế lập quốc vương Cao Ly, cưỡng ép khiến quốc vương Lý Hồn bị phế truất phục vị, theo chỉ thị của Thừa tướng, ti Ngoại vụ giữ lại một sứ đoàn ở Hán thành, gánh vác xử lý những sự vụ ở Cao Ly. Sứ đoàn này do đại sứ mang danh hàm Phó ti trưởng dẫn đầu, tầm vóc không nhỏ, còn lấy một nơi ở Hán thành làm khu sứ quán.
Đương nhiên bọn họ ở đó không chỉ là xử lý sự vụ của Đại Hán ở Cao Ly, mà là mượn thế lực Đại Hán, can thiệp vào trong quốc chính của Cao Ly, bởi vì quốc vương Cao Ly do chính biến trước đó mà mù hai mắt, do đó bản thân không giải quyết quốc sự, cộng thêm là bởi vì Đại Hán ủng hộ mới phục vị được, do đó đối với sứ tiết Đại Hán nói được là nói gì nghe nấy. Vì thế, sứ đoàn Đại Hán thường xuyên điều khiển từ xa cả nước Cao Ly, quả thực giống như Thái thượng hoàng vậy. Chương 2076: Chia sẻ và công lao
- Đúng rồi, ta nghe nói Nhật Bản nghiêm khắc thực hiện cấm biển, cảng khẩu thông thương của các ngươi chính là một vùng Trường Khi Thành trên đảo Cửu Châu phải không? Sau khi trầm mặc giây lát, Thừa tướng lại hỏi.- Trường Khi Thành hiện giờ là của nhà nào?
- Hồi Thừa tướng, để khống chế ngoại thương, phòng ngừa đám Đại Danh phía tây mượn ngoại thương mà làm lớn thế lực, hơn nữa để thủ tiêu hoạt động truyền giáo của Thiên chúa giáo, Mạc phủ ở khắp nước Nhật Bổn thực hiện chính sách cấm hải, cấm thuyền Nhật Bổn ra biển buôn bán và người Nhật Bổn qua lại với hải ngoại, kẻ vượt biên phải chịu xử tử hình, đối với thầy tu lẻn vào Nhật Bổn lấy cáo phát và bắt giữ. Đo đó nội địa Nhật Bản vốn dĩ không có qua lại với thế giới bên ngoài, chỉ là Trường Khi vẫn tiến hành thông thương với nước khác. Chu Phác vội trả lời - Thời chiến loạn trước đây, Trường Khi Thành là lãnh địa của Đại Danh Đại Thôn thị, nhưng sau khi Mạc phủ nhất thống Nhật Bổn, thả nó đi, hiện giờ là lãnh thổ trực thuộc Mạc phủ, Mạc phủ biến nơi này thành đất trực thuộc, cử ra một viên quan phụ trách ngoại thương, gọi là Trường Khi phụng hành.
- Hóa ra là lãnh thổ của Mạc Phủ à... thế thì dễ rồi. Thừa tướng quyết định trong lòng, sau đó nhẹ nhàng gật đầu, dường như hạ quyết tâm.- Nói với Đảo Tân Trung Hằng, chỉ cần bọn hắn đi cùng chúng ta, sau khi việc thành đảo Cửu Châu sẽ tặng bọn họ… Thế nhưng là ngoại trừ Trường Khi ra. Đợi đến sau khi ký kết hiệp ước với Mạc Phủ, cảng Trường Khi sẽ bị cắt nhượng cho triều đình, làm trạm trung tâm buôn bán với Nhật của triều đình. Đợi đến khi chúng ta chiếm được cảng Trường Khi, sẽ đuổi hết những quốc gia khác đi... Đến lúc đó kiên quyết không cho bọn họ thông thương với Nhật Bản.
Cũng chính là nói, Thừa tướng đã có quyết định, sau lần viễn chinh này, thì sẽ độc chiếm quyền buôn bán với Nhật Bổn, bài trừ tất cả việc buôn bán với Nhật của các quốc gia khác (kỳ thực chủ yếu cũng chính là Hà Lan). Nhật Bổn vốn là nhiều vàng nhiều bạc, nếu làm buôn bán độc quyền, lợi nhuận này là vô cùng khả quan đấy...
- Hạ quan hiểu ý của Thừa tướng rồi, hạ quan ở Nhật Bổn chắc chắn sẽ cố gắng, giúp triều đình lấy được cảng Trường Khi về tay. Chu Phác vội vàng trả lời.
- Không phải bảo ngươi cố gắng, là muốn ngươi nhất định phải lấy về Trường Khi, lấy được về rồi mới tính là ngươi hoàn thành nhiệm vụ. Thừa tướng nghiêm sắc mặt nhìn Chu Phác, rõ ràng vô cùng nghiêm túc.- Công phạt lần này, trong quân vì tranh lấy công lao, nhất định là sẽ ra sức tử chiến, đến lúc đó các ngươi chỉ cần dánh thắng rồi thì sẽ có đại công. Nếu ngươi không lấy được Trường Khi, thì há chẳng phải là chỉ nhìn quân nhân diễn kịch sao? Nếu tất cả là tuân theo các bước đi của quân đội, ngươi làm sao hiển hiện được hữu dụng của mình, chúng ta làm sao phong thưởng cho ngươi được chứ?
Chu Phác hơi ngẩn người ra.
Lúc này y mới nhận ra, Thừa tướng đã đưa ra cho y một vấn đề khó, muốn y ngoài điều kiện để Mạc Phủ đáp ứng điều kiện của triều đình ra, còn muốn y nghĩ hết cách để lấy được cảng Trường Khi từ Nhật Bổn, sau đó mới ghi công lao cho y và cho phong thưởng, sau khi thêm vào cảng Trường Khi, nhiệm vụ này nặng thêm mấy phần so với trước đây.
- Chu Phác, ngươi có lòng tin không?
Đúng vào lúc này, mắt thấy Chu Phác có chút nghi ngờ, Khổng Chương vẫn im lặng không lên tiếng cuối cùng nói một câu.- Ngươi yên tâm, Thừa tướng sẽ không đưa ra điều kiện vô nghĩa với ngươi đâu, ngươi cống hiến sức lực vì đất nước, đương nhiên quốc gia cũng sẽ dốc hết toàn lực để trợ giúp ngươi... Có được danh nghĩa của Thừa tướng rồi, còn sợ không ép được người khác sao?
Bởi vì những lời nói vừa rồi của Thừa tướng, đề nghị Thừa tướng đưa ra, không chỉ là vì độc chiếm quyền thông thương của Nhật Bổn, đồng thời cũng là vì tranh một chút đầu mối với quân đội, thông qua cách lấy càng nhiều lợi ích từ Nhật Bản, thể hiện được tác dụng quan trọng của ti Ngoại vụ thủ hạ của Nội các.
Mà y là chủ quan của ti Ngoại vụ, tất nhiên sẽ không phản đối ý này.
Sau khi nhận được ám chỉ của thượng cấp, Chu Phác cuối cùng hiểu được ý của Thừa tướng, hóa ra là muốn bảo mình cố hết sức lấy được lợi ích ngoài mục đích quân đội.
- Hạ quan hiểu rồi, hạ quan nhất định sẽ hết sức cố gắng, đề Nhật Bổn đồng ý tất cả các điều kiện của chúng ta. Hắn nghiêm nghị khom người, tỏ vẻ mình đã lĩnh hội được ý tứ của hai vị thượng cấp.
- Rất tốt, quả nhiên là tài năng đáng để bồi dưỡng.
Nhìn Chu Phác nhanh như vậy đã hiểu được ý tứ ám chỉ của mình, hơn nữa còn có bốc đồng như vậy, Thừa tướng bất giác càng thêm hài lòng.- Vậy thì lần này vất vả ngươi một chuyến rồi. Chu Phác, lần này ta đều giao hết việc của Nhật Bôn cho ngươi, ta chuẩn bị thăng ngươi làm Phó ti trưởng của ti Ngoại vụ, đồng thời cho ngươi làm đại diện toàn quyền đặc mệnh của Nội các và ta, có toàn quyền đi giải quyết các sự việc liên quan. Đại quân nếu có hành vi gì không đúng, hoặc là có hành vi trái với kế sách, ngươi cũng được phép thay mặt ta tiến hành tiết chế. Trọng trách trên vai, ta hy vọng ngươi không để ta thất vọng.
Cuối cùng đến rồi sao?
Phó ti chưởng của Ngoại vụ ti, thay mặt toàn quyền đặc mệnh Nội các... một đống quan hàm và danh hiệu đập lên đầu người thanh niên này, khiến hắn gần như đều có chút choáng đầu váng mắt. Đặc biệt là bốn chữ “thay mặt toàn quyền”, càng cho hắn một cơ hội muốn làm gì thì làm trong tháng ngày công phạt Nhật Bổn, chỉ cần nắm chắc được cơ hội này, còn lo không nhận được hồi báo sao?
- Hạ quan... hạ quan... đa tạ Thừa tướng... Người trẻ tuổi này bởi vì tâm tình kích động, đã có chút nói năng lộn xộn rồi.
- Đương nhiên, đây chỉ là sắp xếp trước mà thôi, nếu ngươi làm tốt, thì nên thưởng cho ngươi sẽ thưởng cho ngươi. Dường như cảm nhận được công kích y chưa đủ lớn, Thừa tướng lại mỉm cười tiếp tục nói.- Lần này, đương nhiên chúng ta cũng không muốn chỉ cho Nhật Bổn một trận gió mà thôi, đánh xong tuy đại quân phải lui nhưng cũng sẽ để lại một ít người ở Nhật Bổn. Ngoài ra, chúng ta đương nhiên còn phải đề phòng chẳng hạn như Cao Ly. Ở Nhật Bổn giữ lại một sứ đoàn, gánh vác tiết chế sự vụ tại Nhật của nước ta, càng huống hồ, đối với phong tước đại công thần, đó cũng là ý trong vấn đề nên có. Chu Phác, cần nói với ngươi ta đã nói hết rồi, còn lại phải xem ngươi tự cố gắng thế nào.
Đề phòng chẳng hạn như Cao Ly...
Từ sau khi đại Hán can thiệp phế lập quốc vương Cao Ly, cưỡng ép khiến quốc vương Lý Hồn bị phế truất phục vị, theo chỉ thị của Thừa tướng, ti Ngoại vụ giữ lại một sứ đoàn ở Hán thành, gánh vác xử lý những sự vụ ở Cao Ly. Sứ đoàn này do đại sứ mang danh hàm Phó ti trưởng dẫn đầu, tầm vóc không nhỏ, còn lấy một nơi ở Hán thành làm khu sứ quán.
Đương nhiên bọn họ ở đó không chỉ là xử lý sự vụ của Đại Hán ở Cao Ly, mà là mượn thế lực Đại Hán, can thiệp vào trong quốc chính của Cao Ly, bởi vì quốc vương Cao Ly do chính biến trước đó mà mù hai mắt, do đó bản thân không giải quyết quốc sự, cộng thêm là bởi vì Đại Hán ủng hộ mới phục vị được, do đó đối với sứ tiết Đại Hán nói được là nói gì nghe nấy. Vì thế, sứ đoàn Đại Hán thường xuyên điều khiển từ xa cả nước Cao Ly, quả thực giống như Thái thượng hoàng vậy.