Nguyên soái Thạch Mãn Cường hiểu được suy nghĩ của Chu Phác.- Ý của ngươi là không cần phải chia binh, chỉ cần cho ngươi một số binh lính Đại Hán có sức mạnh vũ lực là giải quyết dứt khoát phải không? Sau đó các ngươi sẽ mang theo những gia tộc quyền thế này tiến quân thẳng kinh đô? Liên quân gia tộc quyền thế cũng thuộc quyền quản hạt của Hán binh đúng không? Như thế cái cách này... Cũng có chút đạo lý, tuy nhiên... Chỉ là vẫn còn khá mạo hiểm đấy.
- Hạ quan thừa nhận, mạo hiểm dĩ nhiên là có, trong chiến trận như thế nào cũng sẽ có sóng gió mạo hiểm phải không? Chu Phác học theo cái kiểu vừa rồi của Triệu Tùng, cũng ngẩng đầu lên trả lời.- Vì hoàng thượng làm việc, hạ quan ngay cả tính mạng cũng không cần đến, vậy tại sao còn phải sợ ngọn gió mạo hiểm nào nữa! Lần hành động này, kết quả tốt nhất là hết sức thuận lợi, chúng ta dẫn dắt liên quân gia tộc quyền thế đánh vào kinh đô; kết quả xấu nhất, chỉ là hạ quan vứt bỏ cái tính mạng này thôi, sẽ không làm hao tổn đến kế sách hành động của Huỳnh Dương Bá ở Quan Đông, thậm chí... Bởi vì chúng ta còn ở Quan Tây kiềm chế một bộ phận quân đội của Mạc Phủ, đối với Huỳnh Dương Bá còn có ích lợi! Cho nên, Nguyên soái, bất kể như thế nào quân ta cũng ở trong hành động này lấy được ích lợi, cho dù hạ quan vứt bỏ cái mạng này cũng không sao cả!
Y biểu hiện ra ngoài xúc động quyết tâm và dũng khí như thế, chỉ cần có lợi cho triều đình chẳng sợ vứt bỏ cả tính mạng cũng không cần đếm xỉa tới, khiến vẻ mặt các quần thần lại lần nữa thay đổi, ngay cả thái tử, cũng không kìm nổi phải đi đánh giá thêm vài lần tiểu quan trẻ tuổi có thân hình cao lớn rắn chắc nhưng diện mạo rất là nhã nhặn này.
Mà hoàng thượng tuy rằng ở bề ngoài không ra vẻ gì cả, nhưng trong lòng lại âm thầm vui mừng.
Hôm nay biểu hiện của Triệu Tùng và Chu Phác ở trong cuộc họp này, quả thật nằm ngoài dự đoán của hắn, hắn thật không ngờ, hai người kia không ngờ một người to gan hơn so với một người.
Mặc kệ mục đích trong lòng người này rốt cuộc muốn gì, nhưng có được phần dũng cảm mưu trí và kiến thức này, chính là cái phúc của Đại Hán.
Văn thần võ tướng đều không sợ chết, cho dù người này có dã tâm bừng bừng như thế nào hắn cũng dám dùng, bởi vì hắn không tiếc tung ra phú quý trong tay đi ban thưởng cho bọn họ.
- Có sáng kiến này hay lắm, hôm nay các ngươi thật ra một người to gan hơn một người... Đã im lặng một lát sau, hoàng thượng lại lần nữa lộ ra một nụ cười.
Tiếp theo, hắn vừa nhìn về phía Triệu Tùng.- Triệu Tùng, ngươi đối với sáng kiến của Chu Phác đánh giá như thế nào?
Ánh mắt Triệu Tùng hơi khẽ rũ xuống.
Gã vừa rồi từ giọng nói của quan viên trẻ tuổi này nghe được khát vọng mãnh liệt, và cái dũng khí vì muốn xuất sắc nổi bật hơn mà cam nguyện vứt bỏ cả tính mạng của mình, mà gã cũng không muốn ngăn trở con đường tiến lên của người thanh niên này. Nói cho cùng, hành động này cũng không có ảnh hưởng gì đến kế sách của gã, hơn nữa cũng như lời nói của Chu Phác, còn kiềm chế được hành động của Mạc Phủ, khiến cho Mạc Phủ không tập trung lực lượng để đối phó đường đi của đại quân bọn họ.
- Chu đại nhân có tấm lòng thành như thế muốn đi đền đáp đất nước, quả thật khiến cho Triệu Tùng cảm động hết sức, Triệu Tùng nguyện cùng nhau hợp sức, sớm ngày đánh thắng Mạc Phủ, chiến thắng trở về!
Trong ánh mắt cảm kích của Chu Phác, gã nói ra ý kiến của mình, tỏ vẻ ủng hộ Chu Phác.
Trong chuyện này, các đại thần dự thính khác cũng không thảo luận thêm nữa, bọn họ đều nhìn hoàng thượng, tỏ vẻ mình không có ý kiến gì bổ sung thêm, chờ đợi hoàng thượng định đoạt.
Hoàng thượng vẫn đang suy tư.
- Chu Phác, ngươi từ nhỏ đã đi theo cha ngươi làm buôn bán trên biển, đi qua Nhật Bổn nhiều lần lắm rồi, đúng không?
Chu Phác cung kính cúi đầu nói.- Vâng, thưa hoàng thượng. Thần năm xưa bởi vì... Bởi vì bỏ qua nghiệp khoa cử, nên đi theo phụ thân làm qua buôn bán trên biển, nhiều lần đi qua Nhật Bổn kinh thương, với lại những nơi đi tới đều là cảng Trường Kỳ Cửu Châu và vùng Quan Tây Nhật Bổn, đối với nhân văn địa lý nơi đó đều có một chút hiểu rõ.
Hoàng thượng lắc lắc đầu.- Chỉ là có một chút hiểu rõ cũng không đủ. Gia tộc quyền thế nào lôi kéo được, gia tộc quyền thế mào cần tiến công, việc này trong lòng ngươi đều phải nắm chắc mới đúng. Khi tiến quân đảo Cửu Châu, nếu ngươi trước tiên lôi kéo được một số gia tộc quyền thế, khiến cho bọn họ chịu liên thủ quân ta đổ bộ, vậy là làm ít công to rồi.
Chu Phác trả lời ngay.- Điều này thần lúc trước cũng có suy xét qua, thần muốn ngay sau đó không lâu trước hết đi ngụy trang thành thương buôn trên biển, đi đến Trường Kỳ Cửu Châu, đưa tin với gia tộc quyền thế bản xứ đủ sức đi phản đối Mạc Phủ, gọi bọn họ phối hợp hành động với đại quân triều đình. Xuân hè sang năm đại quân triều đình mới xuất động được, bởi vậy mấy tháng này, thần nắm chặt thì giờ đưa tin với các chư hầu phản đối Mạc Phủ Nhật Bản, giúp cho trước khi xuất binh chuẩn bị sẵn sàng!
Hoàng thượng gật gật đầu.- Ừ, vậy các ngươi phải vất vả một chút. Vậy ngươi có cần ta trợ giúp thứ gì không?
Chu Phác thừa cơ hội này nói ra đòi hỏi của mình.
- Thần thỉnh cầu Hoàng thượng cho phép thần được ở bên phía ti Ngoại vụ chọn lựa vài người có tài nghệ tinh luyện, và quan viên thông hiểu tình hình bên Nhật Bổn để làm trợ thủ, hỗ trợ thần hoàn thành công việc đưa tin. Vả lại... Thần hy vọng cho thần mấy chiếc thương thuyền, để cho chúng thần ngụy trang thành đoàn thương buôn. Ngoài ra, nếu như được mà nói, thần muốn xin thêm vài người dũng mãnh có mưu trí để làm hộ vệ...
Hoàng thượng nhìn nhìn Lỗ Chương một cái.- Trợ thủ này đương nhiên là phải cấp cho ngươi, ti Ngoại vụ tuy nhỏ, nhưng vài người vẫn lấy ra được? Thương thuyền cũng không thành vấn đề, trong tay Thương tướng vẫn còn nắm giữ thương thuyền trước kia của Vân Sơn Hành, từ bên trong phân phối ra mấy chiếc thuyền tóm lại cũng đơn giản? Tuy nhiên, càng nhiều người thì càng phức tạp, giữ bí mật thật ra là một vấn đề khó khăn... Một lát ta nói vài câu kêu hắn phân phối thương thuyền cho ngươi là được, người trên thuyền cũng không cần phải biết tình hình cụ thể và công việc tỉ mỉ của các ngươi. Về phần hộ vệ mà nói... Cứ ở bên ta điều động vài người thị vệ cho ngươi là được.
Điều động thị vệ Hoàng thượng cho mình? Chu Phác lập tức giật mình nói không ra lời.y muốn có hộ vệ vốn chỉ là hỏi thử thôi, dù sao buôn bán trên biển không có một đám hộ vệ mới là kỳ quái. Trong lòng y cũng không có hy vọng gì nhiều lắm, không ngờ hoàng thượng còn thẳng thừng tán đồng ngay, còn đề xuất điều động thị vệ của mình đến làm hộ vệ thương đoàn... Điều này thật sự là ân sủng khá lớn.
Y vội vàng gửi tới lời cảm ơn hoàng thượng.- Tạ ơn Hoàng thượng ân điển... Thần, vô cùng cảm kích!
Hoàng thượng cười cười.- Ngươi giúp ta làm việc, lại là đơn độc mạo hiểm phiêu lưu đi tới hiểm địa, có chút đòi hỏi ta cũng không thoả mãn được, ta đây chẳng phải là khắc khe sao? Đây là nên làm. Tuy nhiên, Chu Phác a, xưa nay từ chính trợ giúp lẫn nhau, ngươi cấu kết với gia tộc quyền thế Cửu Châu, chỉ có hữu dụng phụ trợ, chủ yếu còn phải dựa vào Triệu Tùng bọn họ dùng thương pháo đi đánh, cho nên các ngươi cũng không được bởi vì sốt ruột muốn lập công, ngược lại chiêu lấy hiểm họa cho mình. Đưa tin được với mấy nhà thì đưa tin mấy nhà, thà rằng ít tới lui những người này, cũng không được đem cơ mật để lộ ra ngoài, hiểu chưa? Sau khi dẹp yên Cửu Châu, gia tộc quyền thế này tất nhiên sẽ sợ phục chúng ta, đến lúc đó mới bảo bọn chúng bắc tiến thì dễ dàng hơn.