- Hạ chỉ như nay chỉ là sơ định mà thôi, Nữ Chân và Mông Cổ tuy rằng bị đánh rất chật vật trốn chạy, nhưng tóm lại còn chưa có hoàn toàn ngã xuống, Tứ Xuyên và Quảng Tây tuy rằng đã đánh hạ rồi, Vân Nam còn có dư đảng của Chu Minh do Quế Vương và Mộc gia lãnh đạo. Mặt khác, Nhật Bổn đơn lẻ ngoài biển, bảo đảm lương thảo của quân sĩ cũng hao tổn cực lớn, cho nên, lấy ngu kiến của thần, tốt nhất không cần phải dùng sức lực nghiêng nước nghiêng thành để chinh phạt... Sau khi suy tính một lúc rất lâu, Triệu công thấp giọng bắt đầu nói chuyện, đồng thời cẩn thận trộm liếc mắt nhìn hoàng thượng, sợ mình rước lấy tức giận của hoàng thượng.
- Tốt nhất là chọn lựa kỹ sĩ tốt tinh nhuệ, sau đó dựa vào hải quân, đường thủy cùng tiến, mau chóng tiến hành quyết chiến với cánh đại quân Nhật Bản, sau đó chấm dứt chiến sự. Tuy nhiên không biết... không biết hoàng thượng là muốn diệt quốc hay là muốn công phạt nước này?
Về Nhật Bổn, tình hình gã biết được thật sự quá ít, cho nên đương nhiên khó rất nhanh làm ra được phán đoán chuẩn xác, chỉ đành căn cứ vào vụn vặt mình biết tới để suy xét. May mà mấy năm gần đây y vẫn luôn làm tướng lĩnh cấp cao hành quân tác chiến, cho nên nhiều năm kiếp sống chiến đấu nhiều năm cũng bồi dưỡng ra một chút suy nghĩ chiến lược cho y, đây khiến y đứng ở độ cao toàn cục bắt đầu suy xét vấn đề hành quân chinh phạt Nhật Bổn.
- Hạ chỉ như nay chỉ là sơ định mà thôi, Nữ Chân và Mông Cổ tuy rằng bị đánh rất chật vật trốn chạy, nhưng tóm lại còn chưa có hoàn toàn ngã xuống, Tứ Xuyên và Quảng Tây tuy rằng đã đánh hạ rồi, Vân Nam còn có dư đảng của Chu Minh do Quế Vương và Mộc gia lãnh đạo. Mặt khác, Nhật Bổn đơn lẻ ngoài biển, bảo đảm lương thảo của quân sĩ cũng hao tổn cực lớn, cho nên, lấy ngu kiến của thần, tốt nhất không cần phải dùng sức lực nghiêng nước nghiêng thành để chinh phạt... Sau khi suy tính một lúc rất lâu, Triệu công thấp giọng bắt đầu nói chuyện, đồng thời cẩn thận trộm liếc mắt nhìn hoàng thượng, sợ mình rước lấy tức giận của hoàng thượng.- Tốt nhất là chọn lựa kỹ sĩ tốt tinh nhuệ, sau đó dựa vào hải quân, đường thủy cùng tiến, mau chóng tiến hành quyết chiến với cánh đại quân Nhật Bản, sau đó chấm dứt chiến sự. Tuy nhiên không biết... không biết hoàng thượng là muốn diệt quốc hay là muốn công phạt nước này?
Khác biệt của phương diện này liền rất lớn rồi, nếu như chỉ là muốn công phạt nước này, nếu như tỏ rõ thiên uy Đại Hán, như vậy chỉ cần phải chọn lựa kỹ càng đại quân hải lục này, phá hủy thế lực dám phản kháng thì còn được.
Mà lấy từng trải của Triệu Tùng, nếu như muốn diệt quốc, sẽ phải khởi đại quân công diệt mỗi một cái thế lực có năng lực phản kháng của Nhật Bổn, sau đó còn phải để đại quân lưu lại trấn thủ ở nơi đó, sau khi trải qua nhiều năm chiếm lĩnh, mới chậm rãi chiếm lĩnh tiêu hóa được, binh lực, tài lực và vật lực cần phải tiêu phí bên trong đó, quả thật khó đếm hết được.
Cho nên, trong lòng của y phán đoán, hoàng thượng chỉ là muốn công phạt nước này mà thôi, ra được loại lý do nào đó y hiện giờ còn không biết, nếu như kẻ sau, như vậy lần viễn chinh này hẳn cũng không tới phiên y tới thống lĩnh quân.
- Thật không hổ là lịch lãm đã nhiều năm như vậy, thật sự là học được không ít đồ vật rồi a! Ta yên tâm nhiều hơn rồi. Nhìn thấy Triệu Công nói được có lý lẽ như vậy, hoàng thượng hết sức vui mừng, dùng thước gỗ nhỏ trong tay nhẹ nhàng mà gõ bờ vai của Triệu Tùng, ra hiệu cố gắng.- Không sai, đại quân vượt biển viễn chinh tiêu hao quá lớn, lần này ta chỉ tính toán phái một cánh bộ đội nhỏ đi sang. Đại khái ba đoàn, ta cũng không tính toán bảo ngươi hủy diệt quốc gia của bọn họ, chỉ cần ngươi đi giúp ta đánh cho phục Mạc Phủ cầm quyền bọn họ. Khiến bọn họ đồng ý điều kiện chúng ta đề xuất ra cho họ bên đó thì được rồi.
Quả nhiên chỉ là một cánh bộ đội nhỏ a...
Ba đoàn, vậy không phải là một lữ sao? Mình hiện giờ chính là lữ trưởng a... Mặc dù trong lòng đã sớm biết hoàng thượng sẽ không cho phối bị cho mình một cánh đại quân, nhưng ngay khi nghe nói bộ đội phối cho mình chỉ có ba đoàn, Triệu Tùng rất nhanh trong lòng liền có chút thất vọng.
Thế nhưng y rất nhanh liền điều chỉnh tốt tâm tính, ở trên bộ đẩy ra một lữ để thống quản rất đơn giản, tính toán vượt biển viễn chinh không đơn giản rồi, càng huống chi lần này hoàng thuwojgn còn tính toán liệt mình vào chủ tướng viễn chinh.
- Mục tiêu bên trên là ta cho ngươi, cụ thể làm thế nào ta thì không đặt sẵn cho ngươi rồi. Ngươi hiện giờ đối với Nhật Bổn vẫn là chưa hiểu rõ hết, nghĩ rằng bảo ngươi nói ngươi cũng nói không ra được thứ đồ gì.
Hoàng thượng bình tĩnh nhìn Triệu Tùng.- Một buổi này ngươi hãy lưu lại nơi đây, vạch kế tìm mưu với bọn tham mưu của mình thật tốt, mau chóng đưa cho ta mấy mưu kế. Nhớ kỹ, thì giờ rất gấp, hiện giờ ta đã hạ lệnh các nơi trù bị đồ đạc rồi, mùa hè sang năm sẽ phát động công phạt.
- Mùa hè sang năm? Triệu Tùng lại là cả kinh.
Y không nghĩ tới mưu kế của hoàng thượng lại sẽ nóng vội như vậy.
- Nếu như đã định kế rồi, vậy dĩ nhiên phải nhanh lên chút, chẳng lẽ còn đợi kéo tiếp nữa sao? Hoàng thượng bình tĩnh nói.- Tốt lắm, điều nên nói cho ngươi biết đều đã nói với ngươi rồi. Một hồi này ngươi đã thu thập được một số tư liệu của Nhật Bổn, mau chóng làm ra một phần mưu hoạch cho ta đi. Nói trước, nếu như kế sách của ngươi qua loa cho xong việc, vậy ta nhất định phải cho ngươi nếm thử mấy trận đòn!
- Thần không dám! Bởi vì hoàng thượng nói thân thiết như thế, cho nên Triệu Tùng cũng nhịn không được cười lên, tuy nhiên y cũng hiểu được trong lòng cười đùa của hoàng thượng ẩn giấu uy hiếp cũng thật sự rõ ràng. Bởi vậy y biết mình cần phải xốc lên tinh thần gấp mười hai vạn lần hoàn thành xong việc sai bảo này.- Chúng thần nhất định sẽ tận tâm tận lực, quyết không khiến cho hoàng thượng thất vọng!
Thời điểm y bị điều từ Thẩm Dương trở về lần này, giáo úy tham quân đi theo y nhiều năm, liên thủ cực tốt cũng bị điều trở về cùng một lượt, lúc ấy y còn chưa hiểu biết rõ dụng ý của bên trên, hiện tại y đã hiểu, hóa ra đây là hoàng thượng vì tiện y càng dễ trù bị cử động lần viễn chinh này mà cố ý bố trí.
Hoàng thượng mưu tính sâu xa như thế, lại phó thác nhiệm vụ trọng yếu như thế cho mình, thân là thần tử, mình tại sao không tận tâm tận lực ra sức? Trong lòng Triệu Tùng đột nhiên xông lên một loại cảm giác cấp bách, y biết nếu như mùa hạ liền phải xuất chinh, thì giờ để cho bọn họ hoạch địch mưu kế sẽ không quá nhiều, y cần phải nhanh chóng cùng với mấy vị tham quân, hoạch định một phần mưu kế có khả năng thực thi, như vậy mới khiến hoàng thượng hài lòng.
Thế nhưng, tuy nói như thế, trong lòng của y vẫn là có chút vấn đề cần phải làm rõ.
- Bệ hạ, xuất chinh lần này có ba đoàn, biên thành một lữ, thần gánh vác lữ trưởng. Vậy bên trong ba đoàn này, tốt nhất có một đoàn là chọn ra từ bên trong lữ tự bản thân thần dẫn dắt, như vậy chỉ huy mới dễ sai khiến...