Tuyết rốt cuộc ngừng rồi.
Trận tuyết năm thứ bảy Đại Hán đã rơi liên tục hai ngày, tuyết trận trước còn ở đây, tuyết rơi xuống mới làm thảm trắng trên mặt đất dầy thêm một tầng.
Theo bao trùm của tấm thảm dày màu trắng, doanh trại vốn dĩ thủ vệ nghiêm mật cũng trở nên nhiều thêm mấy phần nhu khí, nhưng mà, trong doanh trại bọn quân binh sắc mặt lạnh lùng không ngừng tới lui tuần tra lại khiến chút nhu khí này bị gột rửa không còn một mảnh.
Ở tòa doanh địa ở ngoài kinh thành Bắc Kinh này, đất đai cực rộng lớn, bên trong trú đóng hàng loạt quân binh, bọn họ ở nơi này huấn luyện, nghỉ ngơi, bất cứ lúc nào sẵn sàng vì đế vương của bọn họ mà chiến, không hề có lời oán hận xuất chinh tới bất kỳ một nơi nào hắn chỉ định.
Mà vị đế vương này, cũng dựa vào bọn họ, đánh hạ biên cương lớn như vậy, bao trùm uy danh của mình tới cả đại địa Hoa Hạ.
Cho dù chỉ ở trong doanh trại, đội hình của những quân binh không ngừng tuần tra này cũng chiếu theo hàng lối huấn luyện qua lại chỉnh tề đối xứng, áo giáp màu đen bị mài tới phát sáng, mũi thương ngọn giáo theo tuyết trắng làm nổi bật phản chiếu lấp lánh. Gió lạnh càn quét bốn phía, nhưng ở trên khuôn mặt tựa như phiến đá này không lưu lại bất kỳ dấu vết gì, bọn họ ở trong gió tuyết ngang nhiên dò xét, giống như không có bất kỳ vật gì ngăn cản được cước bộ của bọn họ.
Bọn họ là Cấm Vệ Quân của hoàng thượng, là tinh nhuệ được chọn lựa kỹ càng ra, là quân mạnh nhất vô địch trên đời.., quân niệm này sớm đã bị ngấm vào thật sâu trong lòng bọn họ, vả lại thành là vinh quang bọn họ cho rằng ngạo nghễ nhất.
Theo dẫn dắt của Cấm Vệ, Triệu Tùng ở hàng lang lưu lại giữa hàng rào và tường bảo hộ của doanh trại chầm chậm đạp lên tuyết mà đi, đất tuyết bị y đạp vang lên tiếng sào sạt, trộn lẫn vào bên trong tiếng vang đạp tuyết đều nhịp chỉnh tề của các vệ binh khác, biến thành một loại hợp xướng có tiết tấu.
Vệ binh ven đường cũng nhìn chăm chú về phía y bái lễ, mặc dù biết rõ y sẽ không có uy hiếp gì, nhưng đại đa số binh lính vẫn là lấy một loại ánh mắt như lâm đại địch nhìn y, dường như muốn dùng loại phương thức này cảnh cáo bất kỳ người nào đi gặp bệ hạ, chớ nên hứng khới bất kỳ ý nghĩ bất kính nào với bệ hạ.
Mà quan quân dẫn đội thì hơi có chút khác biệt, Triệu Tùng ở trong quân có đại danh đỉnh đỉnh, hơn nữa trước đó đã từng ở lâu bên cạnh hoàng thượng, cho nên bọn quan quân ở lâu dài bên trong Cấm Vệ Quân cũng quen biết y, thế nhưng bởi vì hiện giờ duyên cớ đang dẫn đội tuần tra, bọn họ cũng không có chào hỏi Triệu Tùng, đại đa số người chỉ là nhìn chăm chú một chút đối với y sau đó hơi chút bày ra nét tươi cười, sau đó liền dẫn đội giống như gió từ bên cạnh y đi ngang qua.
Mặc dù hiện giờ có việc khẩn bên người, nhưng từng trải nhiều năm dẫn binh đánh trận, khiến Triệu Tùng vẫn dừng bước chân như cũ, tỷ mỷ đánh giá những Cấm Vệ Quân qua lại này.
Những người này thân tráng kiện, sức lực dồi dào, khí phách dâng trào, đội ngũ cũng vô cùng chỉnh tề, nhìn ra được ngày thường trải qua nghiêm khắc huấn luyện đã biến thành tài liệu tốt làm binh, nhưng dù sao ở lâu bên cạnh hoàng thượng, không có bao nhiêu cơ hội đổ máu, cho nên cái loại khí thế kiêu ngạo này vẫn chỉ là hợp với mặt ngoài mà thôi, còn cần rèn luyện học hỏi thật tốt.
Y đột nhiên nghĩ tới cánh bộ đội mình dẫn nhiều năm kia, đó là một cánh bộ đội lặng lẽ không tiếng động, từng trải chinh chiến lâu ngày, bởi vì thường xuyên ở trong bạch sơn hắc thủy sờ mó lăn lộn đánh nhau, cho nên y phục thường xuyên bẩn thỉu, râu trên mặt cũng vô cùng tán loạn, nhưng mà cánh bộ đội kia lại là niềm kiêu ngạo của y, y gần như quen biết mỗi một người trong đó. Y dẫn bọn họ ở Bì Đảo, ở Liêu Đông, ở Thẩm Dương từng lần huyết chiến, lần lượt cướp lấy thắng lợi, những thành tựu thắng lợi đó thành danh tiếng hiển hách của y, cũng cắm rễ kiêu ngạo chân chính tới trong lòng những binh sĩ này.
Không biết lần này, lại sẽ muốn đi nơi nào đi tìm tới thắng lợi mới nào nữa đây?
- Triệu lữ trưởng, bệ hạ còn đang chờ đợi! Chính vào thời điểm y dừng bước chân suy ngẫm, bên cạnh đột nhiên truyền tới nhắc nhở của võ quan hầu cận dẫn đường.
- Thật có lỗi, thật có lỗi... Triệu Tùng lập tức hồi phục tinh thần, sau đó nhằm phía gã cười, tiếp tục đi theo ở đằng sau gã.
Bọn họ là võ quan hầu cận hoàng thượng, xuất thân cũng không thấp, tiền đồ cũng vô cùng có đảm bảo, hơn nữa ở lâu bên cạnh hoàng thượng dĩ nhiên trước nay thường thấy quen thói đời, có quan lại quyền quý nào chưa từng gặp qua?
Nếu không phải xem tới phần huynh đệ bà con xa của hoàng thượng, chỉ sợ khẩu khí của vị võ quan hầu cận dẫn đường này còn sẽ không mềm mại như vậy.
Càng đi tới chỗ sâu trong doanh trại, hàng rào và kiến trúc càng lúc càng nhiều, cuối cùng chậm rãi biến thành một mảnh đất trống trắng xóa mênh mông. Chỗ xa bãi đất trống có một toà kiến trúc cực lớn, nơi đó chính là đích tới của chuyến đi này của y.
Mảnh đất trống này là để cảnh giới người tới mà cố ý đặt ra, cho nên người đi ngang qua cực ít, tuyết đọng cũng liền càng lúc càng dầy, thời điểm giày bước qua tuyết đọng, gần như bị che mất bàn chân.
Mùa đông năm nay so với năm rồi, dường như lại lạnh thêm mấy phần.
Nếu như là vào triều trước, chỉ sợ trận tuyết này rơi xuống, các nơi lại sẽ nhiều thêm không ít oan hồn lạnh mà chết đi.
Triệu Tùng nhìn tuyết đọng thật dầy trên mặt đất, trong đầu đột nhiên lóe ra một ý nghĩ kỳ quặc.
Bắt đầu từ lúc y còn nhỏ, y chỉ thấy các loại binh loạn mã tai, cũng gặp nhiều thảm cảnh của mỗi một mùa đông, từ lo sợ và sợ hãi mới đầu, biến thành ngây ngốc đằng sau, thậm chí cuối cùng biến thành may mắn âm thầm, may mắn bình không có thành là một người trong số người chết lúc đói rét kia.
Tuy nhiên, gã xác định được, mùa đông năm nay và những tháng ngày đáng sợ trong trí nhớ tốt hơn rất nhiều, sẽ không còn có nhiều người như thế bị lạnh đói mà chết nữa.
Bởi vì từ sau khi tân triều đóng đô thiên hạ, hàng năm tới thời kỳ mùa đông và thiên tai, hàng loạt lương thực liền sẽ được triều đình từ phương nam thông qua hải vận chuyển tới các cảng biển phương bắc, sau đó được quân trú đóng các nơi phân phát tới trong tay dân đói các nơi, đồng thời bởi vì có không ít sản nghiệp của quân triều trước bị niêm phong, cho nên các nơi cũng nhiều thêm không ít lưu dân chăm sóc, khiến cho bọn họ tránh đi nơi đói lạnh.
Lương thực chuyển tới, phòng ốc niêm phong dù sao có hạn, cứu không được từng người một, nhưng lại làm tới một điểm này, cũng đã khiến hoàng thượng có được lòng dân, không biết bao nhiêu lưu dân bởi vì hoàng thượng mà bảo toàn được tính mạng, giữ lấy hy vọng một lần nữa bắt đầu sống trở lại.
Thiên hạ ngày nay đã hơi chút an định, hy vọng của bọn họ rất nhanh liền sẽ biến thành thật tại.
- Triệu lữ trưởng, tới rồi! Ngay thời điểm dẫn y tới trước cửa toà nhà lớn này, võ quân hầu cận dừng bước chân, Triệu Tùng cũng dừng bước chân.