Ngay khi một việc vượt qua nhận thức lẽ thường không bao nhiêu, người ta tiếp nhận được, nhưng khi việc đó vượt xa hiểu biết, tinh thần của người ta liền muốn hỏng mất. Thân là kị binh, bọn chúng đều là những tinh nhuệ nòng cốt, đã trải qua sinh tử chém giết, nhưng khi bị pháo kích như thế bắn trúng, có kẻ đã suy sụp tại chỗ rồi nổi điên, ở trên ngựa không bận tâm khóc lớn cười to, bị vật cưỡi của chính mình ném xuống mặt đất, có người vẫn còn xông về phía trước, có kẻ lại gấp gáp trốn chạy, người thì tự đưa bản thân vào trong huyết hỏa địa ngục, kẻ lại cầm đao nhìn về phía đồng bọn bên cạnh.
Số người điên cuồng hỏng mất không ít, càng nhiều người lại là dọa phá lá gan, lựa chọn duy nhất sau đó chính là trốn, rời đi cái cảnh địa ngục tu la này, không cần bị những pháo kích chết tiệt ấy đuổi theo. Chạy đi, mặc kệ mặt sau chờ đợi mình chính là quân pháp hay là thứ gì khác, thà rằng chết trong tay đội đốc chiến còn hơn là chết không toàn thây như thế, còn hơn phải chết tại một nơi đáng sợ như thế này.
Người nào cản trở ở trước mặt chính mình chính là kẻ thù, ai làm trễ nải việc mình chạy trối chết chính là kẻ thù, cho dù là huynh đệ thân thích, cho dù là cùng sinh cùng tử, đều phải vung đao mà chém.
Kỵ binh xung phong vì cầu sát thương phá hoại, vì cầu lay động trận địa địch, khoảng cách giữa kị binh và kị binh rất gần, cho dù làm thế sức chạy cũng không nhanh, nhưng điều đó lại khiến cho lực đánh vào và rung động đạt tới giá trị lớn nhất. Trên cái chiến trường tương đối hẹp hỏi này, trận hình đại đội kị binh của Nữ Chân Kiến Châu vô cùng dày đặc, điều đó cũng không có gì sai, một tướng soái đủ tư cách đều sẽ làm ra an bài như thế, nhưng giữa chiến trường mưa đạn trút xuống thế này, đó lại là tai nạn.
Chết thê thảm và nghiêm trọng là tất nhiên, kế tiếp còn lại là chuyển hướng lui về chạy tứ tán khó khăn, chen chúc lẫn nhau, tự giết lẫn nhau, giằng co ấy mang đến tạm dừng, lại cho thì giờ hỏa pháo nạp đạn.
Đạn pháo rơi xuống, chết thê thảm và nghiêm trọng, hỗn loạn, giằng co, pháo nhét vào xong, lại nổ súng!
Đất rung núi chuyển, tiếng sấm vang rền, trên chiến trường khắp nơi đều là tử vong và chém giết, nhưng hết thảy những điều ấy đều chỉ là ở trong đại trận của kị binh Nữ Chân Kiến Châu mà thôi. Bên phía Triệu Gia Quân rất an tĩnh, chỉ có bên pháo trận là khí thế ngất trời.
Từ doanh trưởng gánh vác pháo trận cho đến mỗi một pháo binh của mỗi khẩu pháo, mỗi người đều là mồ hôi đầm đìa, mỗi người đều đang gầm rú. Bởi vì dưới tiếng pháo nổ vang ấy, bất kì ai cũng nghe không rõ tiếng nói của người bên cạnh, chỉ đành gào lên. Thật sự ra, vì phòng ngừa bị tiếng pháo chấn động điếc cái lỗ tai, mỗi người đều dùng vải bông nhét kín lỗ tai lại, bọn họ sở dĩ hét lên đều là vì hưng phấn, là vì giải phóng.
Khoảng cách mấy trăm bước đã thấy không tường tận lắm, cách mình cỡ ngàn bước hết thảy đều mơ hồ nhưng mỗi một pháo binh cũng đều biết, mỗi một phát pháo mình bắn ra, đều đã đoạt đi tính mạng của quân địch, đều đã tạo thành sự sát thương đối với quân thù. Một trận chiến này thắng lợi đều là dựa vào pháo binh!
Nếu như là tại trên một chiến trường khác, chỉ đơn thuần dựa vào pháo oanh đánh, cũng sẽ không có lực sát thương và chiến quả như vậy, nhưng ở tại địa hình như thế này, Nữ Chân Kiến Châu vì cầu thắng lại dùng nhiều nhân mã như thế, triển khai một trận hình dày đặc như thế, quả thực đúng là hợp với mong muốn của pháo binh.
Giống như việc bên này vừa đem cây đao mài đến sáng như tuyết, bên kia liền đem heo dê đã làm sạch sẽ đưa lên. Nói như thế có lẽ có chút khó tưởng tượng được nhưng thật sự ra đó cũng là do chiến pháp của hai bên chênh lệch với nhau. Nữ Chân Kiến Châu dùng sức mạnh của quân Minh để suy xét Triệu Gia Quân, hoặc là nói bọn họ dùng tầng cấp của mình để phán đoán Triệu gia quân. Bọn họ nghĩ mình đã xem trọng, nghĩ rằng mình đã cẩn thận suy xét kẻ thù một cách đầy đủ, lại không nghĩ rằng hùng mạnh của Triệu Gia Quân lại vượt xa tưởng tượng của bọn họ.
Trời vẫn âm u như trước, nhưng tiếng nổ như sấm lại dần dần chậm lại. Dù cho là đại bác được đúc tốt nhất của Từ Châu, với tốc độ nhét pháo cùng nổ súng nhanh như vậy cũng sẽ làm cho thân pháo nóng lên, phải tạm dừng một chút để làm lạnh chúng rồi mới tiếp tục nổ súng.
Các pháo binh tự nhiên hiểu được đạo lý này, nhưng bọn họ cũng biết, nếu nổ súng dựa theo tần suất bình thường thì kị binh của địch rất có khả năng sẽ chạy trốn trước đó. Tuy rằng pháo dựa vào việc nâng cao nòng pháo để tăng lớn tầm bắn, nhưng việc đó dù sao cũng có mức cực hạn, hơn nữa nâng cao tầm bắn sẽ làm giảm xác suất bắn trúng, sẽ làm cho địch nhân chạy trốn.
Trận địa khắp nơi của Triệu Gia Quân đều đang xôn xao, không phải là bởi vì thiếu kiên nhẫn, mà là do thì giờ bất động quá lâu, rét lạnh ảnh hưởng đến cử động, không riêng ngựa cần làm nóng thân thể, con người cũng cần như thế. Các đoàn tầng tầng truyền lệnh, khiến bọn lính dậm chân tại chỗ, hoặc là di động về phía trước, mà kị binh thì biến hóa trận hình. Thế cục trên chiến trường lúc này đã làm cho đại đội Triệu Gia Quân ép sát về phía trước. Đến hiện tại, đội ngũ dùng súng hỏa mai đã hướng về phía trước được hơn năm mươi bước, mặt sau nhất định phải đuổi kịp.
Nhưng mặc dù đã tiến về phía trước hơn năm mươi bước nhưng trong tầm bắn của súng hỏa mai vẫn không hề có một kẻ địch nào!
Trước mắt chỉ có pháo mười hai cân tây và pháo mười sáu cân tây còn đang nổ súng, thì giờ nhét đạn pháo của trọng pháo so với khinh pháo tốn thì giờ sức lực hơn rất nhiều, dù gia tốc thế nào cũng mau không nổi, hơn nữa lúc này trời đông giá rét, thì giờ làm sạch nòng pháo cùng với nhét pháo mới vào cũng đủ để cho thân pháo làm lạnh, cho nên nổ súng liên tục không ngừng như vậy.
Trọng pháo tuy chỉ có mười lăm khẩu nhưng tầm bắn của mười lăm khẩu hỏa pháo này lại bao trùm toàn bộ trận địa Nữ Chân Kiến Châu. Từ đại đội kị binh phía trước đến đội quân dự bị đứng phía sau đều nằm ở trong tầm bắn của trọng pháo. Nhưng từ lúc vừa mới bắt đầu, trọng pháo liền khống chế nổ súng, hỏa pháo của Triệu Gia Quân hướng tới không phải là đánh lui kẻ thù, mà là tận khả năng giết chết quân địch. Về phần thắng lợi, Triệu Gia Quân từ khi vừa mới bắt đầu đến giờ vốn cũng không hề lo lắng cho việc thắng lợi, mà là lo lắng thắng có đủ hay không.
Mười lăm khẩu hỏa pháo này khai hỏa lại làm cho đại đội Nữ Chân Kiến Châu sụp đổ không vãn hồi nổi. Mười lăm khẩu ấy một lúc nhiều nhất cũng chỉ có bốn khẩu đồng thời bắn ra, có đôi khi chỉ có một khẩu pháo nổ súng, nhưng đạn pháo lại luôn rơi vào nơi có nhiều người của đại đội Nữ Chân Kiến Châu. Điều này làm cho bọn họ vốn dĩ không dám kết trận, luôn đang lui về phía sau.
Trận địa pháo binh vẫn khí thế ngất trời như trước, sức nóng do thân pháo tỏa ra khiến cho nơi này có đầy đủ nhiệt độ, bọn lính dùng vải ướt ngâm vào trong nước tuyết, sau đó lần lượt chà lau thân pháo. Nhiệt khí bốc hơi, thân pháo vừa mới bắn đạn lại nóng lên, nhiệt độ nhất thời không hạ xuống được.
- Nếu đại pháo của chúng ta vẫn nổ súng như vậy nòng súng chắc chắn sẽ nổ mất, nòng súng Triệu Gia Quân bọn chúng sao lại rắn chắc như vậy được?