Ngoan cố chống cự, kỵ binh Nữ Chân và Mông Cổ bị buộc tới tuyệt cảnh cũng bạo phát hung tính, không có khả năng trốn chạy, chỉ đành lựa chọn một trận liều chết, thời điểm Hồ Lặc Căn hô ra câu nói này đã có hơn bốn mươi người tụ tập lại.
Hồ Lặc Căn nhằm đám đông chen vào, như vậy liền tránh né được súng hỏa mai trước sau bắn giết. Gã nghĩ tới được, người khác dĩ nhiên cũng nghĩ tới được, ai không muốn để đồng bọn làm bia thịt chống đỡ, hơn bốn mươi người này hoàn toàn chen chúc thành một bầy, cũng may tốc độ không chậm, nghiêng ngả lảo đảo xông lên sườn dốc phía đông.
Đám người này của bọn họ vừa xuất hiện, liền bị hỏa lực tập trung của súng hỏa mai bắn giết, vài người đằng trước lập tức trúng đạn, nhưng người đằng sau lại nắm lấy người phía trước, dùng luôn xác chết làm thuẫn bài, cứ như vậy chạy về phía trước. Vốn dĩ vị trúng đạn này mới đầu chưa chết, cứ như vậy bị đồng bọn bắt lấy đẩy sang, lại bị bắn hai phát, không chống đỡ nổi nữa.
Rời khỏi con đường mấy bước, súng hỏa mai đằng sau quả nhiên ngừng rồi, đến lúc này, nhìn từ dưới lên trên, nhìn thấy được bọn kẻ địch trốn ở sau rừng cây.
Cũng không biết cách này Triệu Gia Quân làm sao suy nghĩ ra, trên thân mỗi người lại khoác cỏ khô ngụy trang, bên trên lại tan tuyết, hiện giờ như vậy nhìn sang cũng sẽ trộn lẫn với hoàn cảnh tuyết trắng khô vàng xung quanh, chớ nói chi cưỡi ngựa chạy sang, đó liền càng để ý không được, hơn nữa nơi đó là hơn trăm người, chỉ là liếc mắt nhìn sang, liền có không dưới hai trăm, đang ở nơi đó nhồi nhét đạn đâu vào đấy, lần lượt bắn về phía trước.
Hơn bốn trăm cán súng hỏa mai nổ súng ở hai bên, tạo thành được sát thương như vậy cũng không kỳ quái, vào lúc này có khả năng nghĩ tới chính là vọt tới trước mặt kẻ địch, kéo gần lại dùng cung tiễn bắn, dùng đao chém, nhìn xem phá ra được một con đường sống hay không, hoặc là túm mấy kẻ làm đệm lưng cùng chết, bằng không trận chiến đấu này thật sự quá uất ức.
Kỵ binh xuống ngựa xông lên không chỉ một đội này, nhưng đội Hồ Lặc Căn này lại là nhiều người nhất, dùng xác chết làm lá chắn chống đỡ không được bao lâu đã chống đỡ không được nữa, nhưng người ngã xuống lập tức lại bị kéo theo, cứ như vậy gian nan đi tới trước được mười mấy bước, tới cuối cùng bọn người Hồ Lặc Căn cái gì cũng đành phải chịu, vứt bỏ xác chết xông về phía trước.
Cuối cùng tới khoảng cách giương cung bắn tên, nhưng những kỵ binh xuống ngựa này rất nhiều người ngay cả cung cũng chưa có giãn ra, đã thẳng thừng bị bắn chết ở nơi đó, càng khiến bọn người Hồ Lặc Căn không ngờ tới chính là, đối mặt cũng có cung tiễn bắn sang đây, chính xác cũng không tệ.
Đánh tới lúc này, mặc dù khiếp đảm như Hồ Lặc Căn cũng đã nảy sinh ác độc, nhìn từng gã đồng bọn bên cạnh ngã xuống, súng hỏa mai không được ngăn cản, đối phương cũng có cung tiễn, mỗi nháy mắt đều là dày vò, cùng với dày vò như vậy, còn không bằng liều mạng chết nhanh!
Còn dư lại mười mấy người vung múa đao kiếm xông về phía trước, Hồ Lặc Căn mặc dù chạy trốn mau, nhưng theo đó vẫn là núp ở sau người, nhìn từng người đằng trước mình ngã xuống, gã vẫn là xông tới cách xa chỗ súng hỏa mai mấy bước.
Trời thấy đáng thương, súng hỏa mai trong tay binh hỏa khí kia vừa bắn xong, súng hỏa mai của người khác còn chưa tới được bên này, Hồ Lặc Căn cái gì cũng không màn tới, chỉ muốn liều một mạng với đối phương.
Binh súng hỏa mai đối diện này dùng que cời nhét vào trong nòng súng, mắt thấy không còn kịp nữa y cần lên súng hỏa mai bất chấp đánh về phía trước. Khoảng cách mấy bước, mà que cời bay ra chính là tên bén rời cung, Hồ Lặc Căn vội vàng né ra, nhưng que cời này vẫn xuyên qua vai trái của y, bì giáp khảm sắt không có một chút tác dụng ngăn trở.
Đau đớn thấu tim, cả thân mình Hồ Lặc Căn run rẩy, trường đao tay phải đã giơ lên, máu tươi tung tóe, lấy mạng đổi mạng, đáng giá!
Những chó Hán không có can đảm đó, chỉ biết cầm súng hỏa mai từ xa bắn loạn, tới trước mặt bọn chúng liền muốn chạy, trong lòng Hồ Lặc Căn không hiểu sao dâng lên khoái ý, nghĩ đối phương sợ hãi chạy trốn.
Thật không ngờ tới binh súng hỏa mai này khai hỏa xong xuôi, cách hai bước, ngược lại rút ra đao đeo bên hông, nghênh diện xông lên!
Cái vai Hồ Lặc Căn bị thương, trong lúc giơ cánh tay lên liền sẽ đánh động miệng vết thương, đã có chút bất tiện, càng không ngờ rằng đối phương không có hỏa khí sẽ nghênh diện xông lên, Hồ Lặc Căn vốn dĩ tưởng rằng người Hán đối diện này trong lòng run sợ, không giỏi vật lộn, lại không ngờ rằng đối phương dũng mãnh như thế. Đánh nhau nơi chật hẹp người dũng cảm thắng, Hồ Lặc Căn vào lúc này đã có chút hoảng hốt, nhưng đã không chấp được gã hoảng loạn nữa.
Đao của binh súng hỏa mai kia đâm thẳng vào giữa ngực và bụng gã, vừa kéo vừa chọc, lá giáp khảm sắt của Hồ Lặc Căn vốn chắn không được cái gì, bị thông suốt mở hẳn ra một lỗ, khí lực cả người đều biến mất, binh khí trong tay rơi xuống đất, té nhào vào trong mặt đất tuyết.
Chó Hán cầm hỏa khí đều là nhát gan như chuột, đợi giết tới trước mặt sẽ chạy sao? Như thế nào còn kẻ khác biệt như vậy? Đây là cái Hồ Lặc Căn nghĩ tới sau cùng, lập tức rơi vào trong bóng đêm.
Hồ Lặc Căn nào biết, binh sĩ súng hỏa mai là tinh nhuệ trong Triệu Gia Quân, chỉ có lão binh tốt trải qua chiến trận mới sẽ được thành binh sĩ súng hỏa mai, bọn họ từng trải qua chiến đấu binh khí lạnh lẽo, nhìn thấy chém giết máu tanh, đều phải còn hơn sĩ tốt trường mâu bình thường.
Theo súng hỏa mai bắn giết kỵ binh Kiến Châu chạy trốn bắt đầu tập hợp thành tiểu đội, hướng tới sườn dốc hai bên con đường phóng đi, tới lúc này, binh lính súng hỏa mai Triệu Gia Quân bắt đầu có chút không dùng được nữa rồi.
Lúc phục kích bắt đầu, binh sĩ súng hỏa mai lần lượt nhét đạn vào khai hỏa, cũng không cần ngắm chuẩn gì, đè nặng họng súng nhắm ngay đội nhân mã đánh thì tốt rồi, nhưng tới hiện giờ, kẻ địch bắt đầu xông lên, bởi vì cây cối cách trở, súng hỏa mai đong đưa cũng có hạn chế, làm không được chính xác gì, rất dễ dàng bị đối phương vọt tới trước mặt, tuy rằng vị kia dùng đao giải quyết xong Hồ Lặc Căn, nhưng binh khí sắc đánh nhau, binh sĩ súng hỏa mai dù sao cũng chịu chút thiệt thòi.
- Cầm kích tiến lên, mang theo cung tiễn! Có người bắt đầu thét to hạ lệnh, bọn quân sĩ và quan quân tay cầm trường kích bắt đầu đi thẳng về phía trước, cũng có binh sĩ súng hỏa mai vứt bỏ súng hỏa mai, nhặt lên cung tiễn vứt bỏ ở một bên đuổi theo.
Một gã binh sĩ súng hỏa mai lớn tuổi một chút sau khi vác lên cung tiễn, không chút vui vẻ nói với một vị trẻ tuổi bên cạnh.- Nhìn xem, vẫn là phải dùng tới cái này, đây là nghề làm ăn của người Mông Cổ chúng ta ăn cơm. Ngươi ngược lại tốt rồi, cầm lấy súng hỏa mai này không buông tay rồi!
- Gia, ngươi chưa thấy qua súng hỏa mai ngắn của liên kỵ binh dùng phải không? Nếu như có cái kia nơi tay, ai còn dùng cung tiễn làm cái gì. Cái này quá thời rồi!
Người trẻ tuổi vẻ mặt không phục cãi lại.
Hai người tranh biện, một đội trưởng nâng ngang trường kích lại nghe thấy không nhẫn nhịn, quay đầu lại quát.- Hai người các ngươi ngày ngày tranh giành điều này, có phiền hay không. Thát tử tới dây, nhìn chăm chú chút, đừng khiến bọn chúng bắn tên lén tới mình.