- Đây là canh thịt dê, hương vị rất ngon, các ngươi cũng cùng uống đi, trời rất lạnh, uống xong chúng ta lại nói chuyện chính sự.
Hoàng thượng dẫn đầu cầm thìa lên, múc cho mình một thìa canh thịt, mà sau khi hoàng thượng tự mình động thủ, những người khác cũng lần lượt bắt đầu uống canh.
- Tạ ơn Hoàng thượng!
Canh thịt nóng hổi sau khi đi vào bụng, hàn ý và mỏi mệt vỗ có đều bị đánh bay, những quân nhân này đều lên tinh thần, đến tư thế ngồi cũng trở nên thẳng tắp.
Đợi đến khi mọi người đều uống canh xong, đám người hầu lại đi vào, sau đó lấy những bát này đi, mà gian phòng này lại trở lại không khí nghiêm trang vừa rồi.
- Mấy ngày nay kế sách làm thế này rồi? Hoàng thượng ngẩng đầu nhìn đám quân quan thủ hạ của mình.- Có bao nhiêu tiến triển?
- Bẩm Hoàng thượng, mấy ngày này chúng thần vẫn nghiên cứu tỉ mỉ, cố gắng quen thuộc tình hình Nhật Bổn... hiện tại đã có chút tâm đắc. Triệu Tùng cẩn thận trả lời - Nhưng bởi vì trước đây không có được hiểu biết nhiều về tình hình Nhật Bổn, cho nên dù sao cũng là nhắm mắt làm liều, có nhiều thứ không hoàn toàn phù hợp sự thật.
- Một đám người hiện tại nhắm mắt làm liều, ta cũng không trông mong ngươi làm được tốt bao nhiêu. Hoàng thượng không chút để ý phất phất tay.- Các ngươi chỉ cần chịu làm là ta yên tâm rồi, đầu óc các ngươi đều rất tốt, chỉ cần làm, thì sẽ lấy ra được chút biện pháp! Được rồi, bây giờ đã có chút kết quả thì hãy nói với ta đi?
- Vâng, hoàng thượng! Triệu Tùng khẩn trương trong lòng, sau đó lắp bắp đứng lên.- Quân sự quan trọng đầu tiên là biết người biết ta, trước khi xuất chiến, quan trọng nhất là đoán rõ được ưu thế ta và địch. Cho nên hai ngày trước chúng thần vẫn đang nghiên cứu tình báo Nhật Bổn mà mình nhận được, đối với ưu thế hai bên đã có chút phán đoán sơ bộ...
- Nói tiếp
- Quân ta nếu đã định đối địch với Nhật Bổn thì hiện giờ Đức Xuyên Mạc Phủ chủ tể Nhật Bản tất nhiên sẽ là quân địch lớn nhất của chúng ta. Đức Xuyên Mạc Phủ tuy không so bì với triều đình nước ta nhưng dù sao trong tay nắm phần lớn lãnh địa và nhân khẩu, hơn nữa còn có một thể chế tương hợp trên dưới, cơ cấu quân sự tầng tầng lớp lớp đều có, nếu hoàn toàn khởi động, thậm chí điều động được hơn hai mươi vạn người... Không nghi ngờ gì, sơ với nhân số quân đội chúng ta, người mà Mạc Phủ phái ra lần này sẽ vượt xa quân ta rất nhiều, đây sẽ là tình thế xấu lớn nhất của quân ta...
Mặc dù nói ra đáng sợ, nhưng trên mặt Triệu Tùng lại không thấy có chút sợ hãi nào, lại giống như bộ dạng đã tính trước kỹ càng rồi.
- Ồ, đây quả thực là tình thế xấu cực lớn...
Hoàng thượng cười khổ một chút.- Muốn các ngươi đi lấy một đánh mười, thậm chí nhiều hơn, quả thực là làm khổ các ngươi rồi.
- Hoàng thượng, tuy về nhân số có khiếm khuyết nhưng ưu thế của quân ta lại càng thêm nhiều, cho nên thần ngược lại cực có lòng tin!
Triệu tùng đột nhiên tăng thanh âm, sau đó ngang nhiên nhìn hoàng đế.- Hoàng thượng, ưu thế quân ta có bốn điểm.
Thứ nhất, đánh giặc trước nay không phải là dựa vào số người nhiều mà thắng, ngược lại phải xem ai tinh nhuệ hơn, quân ta từ lúc lập nghiệp đến nay, năm nào đánh mấy trận không ngừng, tướng sĩ trải qua bao nhiêu năm chiến trận chém giết, tướng sĩ trên dưới một lòng, quan binh dụng mệnh, kỹ luật nghiêm minh, mà quân Nhật, từ sau khi Mạc phủ sơ định đã có gần hai mươi năm không đánh nhau, thái bình sớm đã nơi lỏng võ bị, huống hồ hiện giờ hai đời tướng quân trước của Mạc Phủ đều đã qua đời, đời tướng quân thứ ba Đức Xuyên Gia Quang chưa từng đánh trận, nhất định không học binh sự, trên dưới quân địch nhất định không đồng đều, chỉ huy đương nhiên không thuận.
Thứ hai, quân giới của quân ta, bao gồm súng hỏa mai, đại pháo đều vượt xa đối phương. Theo tình báo hiện giờ nhận được mà nói, quân Nhật Bổn phần lướn dùng binh khí như đao thương, số ít dùng hỏa khí, nhưng làm ra thô thiển, uy lực cực nhỏ, đến chính xác cũng không được, bọn họ tự xưng thiết pháo, nhưng hiện giờ đến súng hỏa mai kém nhất của quân ta cũng không bằng. Cho nên lúc hai quân giao chiến, cho dù nhân số quân địch vượt qua quân ta nhưng hỏa lực quân ta lại sẽ mạnh hơn đối phương, theo từng trải chiến đấu với Mãn Châu và người Mông Cổ của chúng ta, bọn họ sau khi trải qua tấn công mãnh liệt của quân ta nhất định khó mà duy trì trận tuyến, thậm chí có khả năng nhanh chóng sụp đổ.
Thứ ba, hải quân quân ta chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, ngồi thu đổi lợi vận chuyển. Nhật Bổn là một đảo quốc hẹp dài, các nơi gần biển, cho nên quân ta dựa vào hải quân di chuyển tứ phía, tấn công bất cứ điểm nào, mà quân Nhật lại chỉ chạy được trên dải đất hẹp dài, không có cách nào hình thành hợp lực, chỉ mệt mỏi khắp nơi, bị động phòng vệ, thậm chí không có cách nào ở một chiến trường tập trung quá nhiều binh lực, không có cách nào phát huy được sở trường lớn nhất của mình là ưu thế về người.
Thứ tư, quân ta là phụng mệnh hoàng thượng, khởi đại quân chinh phạt quốc gia không phục, dương uy tứ hải của nước ta, bố thiên mệnh tứ phương, danh chính ngôn thuận, mà Mạc Phủ thân là hạ thần, không có quân chủ, vốn là danh không chính ngôn không thuận, là tặc tử loạn thần. Đồng thời, Mạc Phủ là cưỡng ép cướp đoạt thiên hạ, khắp nơi lại còn giữ lại gia tộc quyền thế cát cứ một phương, trong tay bọn họ có tư binh nhưng mang lòng oán giận Mạc Phủ, cho nên chúng ta có có hội sẽ ngấm ngầm sinh sự phản đối Mạc Phủ, như thế không chỉ phân mỏng binh lực Mạc Phủ mà còn khiến bọn họ không rảnh toàn lực đối phó chúng ta, tâm không đồng nhất bọn họ lại làm sao đối địch được với chúng ta chứ?
Sau khi thao thao bất tuyệt nói xong cả tràng dài này, trên mặt của Triệu Tùng đã tin tưởng tràn đầy, y ngẩng đầu nhìn hoàng thượng.- Hoàng thượng, nắm nhiều ưu thế như vậy, cho dù là quân số chúng ta ít hơn nhiều thì có gì sợ? Thần nhất định vì bệ hạ bắt giữ quân Nhật!
- Ha ha ha... Hoàng thượng luôn lắng nghe y nói, im lặng không lên tiếng, đến tận sau khi y nói xong, hoàng thượng cuối cùng cười to lên.- Hay... một điểm hai điểm lại nói nhiều như thế, Triệu Tùng, ngươi càng ngày càng biết ăn nói rồi.
- Không phải thần biết ăn nói, đây là thần và các vị tham nghị cùng đồng mưu hoạch mấy ngày đưa ra được kết luận. Triệu Tùng hơi hạ tầm nhìn, không dám nhìn thẳng hoàng thượng.- Lúc đầu nhận được nhiệm vụ, chúng thần vẫn có chút bất an, rất sợ chuẩn bị không tốt làm hỏng đại sự của hoàng thượng, nhưng thông qua nghiên cứu kỹ càng, chúng thần hiện giờ ngược lại đã cực kỳ có lòng tin, trận này quân ta tất thắng!
- Tốt! Hoàng thượng hơi gõ gõ mặt bàn.- Ta hy vọng ngươi không phải là chỉ nói bằng miệng, mà là thực sự làm được điều này. Phương án tác chiến cụ thể đã có chưa?
- Hồi Hoàng thượng, hiện giờ chúng thần đã có dự thảo. Triệu Tùng trầm mặc một chút, sau đó từ chỗ phụ tá của mình lấy ra mấy tờ giấy, cung kính đưa lên hoàng thượng.- Trước mắt, chúng thần cần làm xong biên thành bộ đội, lữ này sẽ có ba đoàn biên đầy đủ, trong đó so với đoàn bình thường thì mỗi đoàn còn cần gia tăng thêm liên đội tinh nhuệ, còn cần thêm doanh kỵ binh do ba liên đội kỵ sĩ tổ thành, ngoài ra thêm năm mươi khẩu hỏa pháo, lại có đoàn quân nhu và đoàn công binh tổng cộng hai nghìn người trợ sức.