Đoàn tăng cường Phong Bái có hai liên đội súng hỏa mai và hai liên đội trường mâu từ trong doanh trại chạy ra, bọn họ hộ tống từng khẩu hỏa pháo của Triệu Gia Quân, trọng pháo mười hai cân tây trở lên sẽ đơn độc thiết lập trận địa pháo binh, pháo chín cân tây có trận địa đơn độc, mà hỏa pháo sáu cân tây tới bên dưới thì là bố trí đơn độc. Xe ngựa kéo túm hỏa pháo đạn dược sáu cân tây trở lên cách chỗ hỏa pháo kéo túm rất gần, còn có liên đội đồ quân nhu chuyên trách phối bị, bất cứ lúc nào liên kết xe pháo và trâu ngựa lại, tốc độ rất nhanh chóng linh hoạt.
Trong lúc bày trận hỏa pháo, liên đội kỵ binh sư thứ nhất tạm biên của Triệu Gia Quân bắt đầu rời khỏi doanh, tới lui tuần tra cảnh giới xung quanh trận địa, các đoàn bộ binh bắt đầu đi ra bày trận.
Cuối cùng từ bên trong doanh trại đi ra chính là đoàn kỵ sĩ thứ hai, bọn họ vây quanh quân kỳ của sư thứ nhất tạm biên và Trần Thăng, chữ Triệu màu đỏ trên quân kỳ đón gió bay phấp phới.
Ngay sau khi đại kỳ dừng lại, đám binh sĩ hộ vệ pháo trận và vọng lâu bắt đầu tự trở về đội, từng đoàn lấy đội hình tiêu chuẩn nhất bày thiết trận địa.
Liên đội súng hỏa mai các đoàn trừ một cái lưu lại thủ, ba cái còn lại đều bị tập trung điều động tới phía trước của đại trận, ở đằng trước bộ binh trường mâu xếp thành từng hàng tường người rời rạc, bọn sĩ quan và quan quân bắt đầu xếp thành đội hình, kiểm tra súng ống và đạn dược trong tay bọn binh sĩ.
Bốn đoàn sư thứ nhất xếp thành một hàng chữ nhất ở phía trước, hai đoàn của đoàn tăng cường Phong Bái xếp ở phía sau, sáu đoàn bộ binh cấu thành trận hình chủ chốt.
Pháo binh ở chỗ gần phía trước phía bên phải hàng đầu tiên, mà sáu liên đội kỵ sĩ và bọn kỵ binh đoàn kỵ sĩ thứ hai thì là ở phía sau pháo trận, chủ tướng Trần Thăng thì là ở trong hàng đội kỵ binh, đại kỳ cũng ở chỗ này, bốn chỗ đội hình, lại có ba toàn vọng lâu dựng lên, bọn binh sĩ bên trên đều là lộ ra cờ xí, bắt đầu không ngừng vung vẫy đưa ra tín hiệu.
Không biết Trần Thăng bên đó suy xét thế nào, đám người Trần Kế Thịnh và Trương Bàn không có bị lưu lại ở trong doanh trại mà là được dẫn ra ngoài tham chiến, bọn họ cũng lĩnh áo giáp binh khí, thế nhưng lại không phải xung phong ở phía trước mà là bố trí ở trong liên đội kỵ binh.
Bọn kỵ binh Triệu Gia Quân đối với đám người Trần Kế Thịnh vẫn giữ gìn một loại khách khí lãnh đạm, nhưng người sáng suốt đều nhìn ra được đây là đang giám thị, loại phòng bị rõ rành rành này ngược lại khiến đám người Trần Kế Thịnh và Trương Bàn không tức giận được.
Đại chiến như thế, dĩ nhiên muốn bóp chết các loại nguy hiểm manh nha, bọn người Trần Kế Thịnh và Trương Bàn nói là an toàn, nhưng nếu như ở trong đại doanh gây rối ra cái gì, đến lúc đó gặp chuyện không may, quân tâm dị động, vậy thì sẽ dẫn tới đại loạn, không bằng đặt ở trong đội kỵ binh theo dõi, muốn dị động, thẳng thừng chém giết là được rồi.
- Thật là hợp tình lý, nếu đổi lại chúng ta bên này chỉ sợ thẳng tay trước tiên giết sạch người rồi nói sau!
Chuyện phiếm nói giỡn, mọi người ngược lại không có để ở trong lòng, đám người Trần Kế Thịnh bận tâm hơn vẫn là trận chiến đấu này, mặc kệ như thế nào bọn họ cũng không muốn Triệu Gia Quân thua, nhưng nhìn thấy binh lực quân thế đối phương gấp mấy lần bên này, dù có tự tin với Triệu Gia Quân thế nào, cũng không cần nói tới nắm chắc gì.
- Nếu như lần này thực sự thua rồi, chúng ta bồi theo bọn họ cùng nhau chết trận thì tốt rồi, thiên hạ tuy lớn, bọn huynh đệ lại không có chỗ để đi rồi!
- Lời thúi không cát lợi bậc này phải nói ít thôi!
Bàn tán vô vị qua đi, mọi người vẫn là chuyển sức chú ý tới tới bản thân cuộc chiến này, theo bọn họ nhìn thấy, Triệu Gia Quân chiến đấu đánh nhau thật không có linh khí, quá cứng quá chắc.
- Đây chính là lấy người làm thành, bảo kẻ địch sang công thành chém giết, sau đó giết bị thương kẻ địch, không lẽ mỗi lần đều đánh như vậy. Nếu chẳng may đối phương khám phá ra làm sao bây giờ? Có người không kìm nổi cảm thán, lập tức bị kỵ binh Triệu Gia Quân xung quanh hung hăng trừng mắt nhìn ngược trở lại.
Ngay sau khi Triệu Gia Quân bày trận xong, trận địa nhanh chóng an tĩnh xuống, mỗi người đều đang nhanh chóng chuẩn bị có trật tự, vào lúc này, từ phương hướng đại doanh Nữ Chân Kiến Châu, bắt đầu có tiếng trống, tiếng tù và, tiếng huyên náo truyền tới, mấy vạn người một khí cử động, đương nhiên trời rung đất chuyển.
Nhưng ồn ào như vậy so sánh với an tĩnh của Triệu Gia Quân, lại khiến cho Triệu Gia Quân bên này càng thêm yên ổn, trong lúc nhất thời trở nên càng thêm an tĩnh.
Trần Thăng ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong tầng mây sáng sớm lộ ra một tia sáng mặt trời lại là biến mất không thấy nữa, vẫn là trời đầy mây.
- Chó Hán khó chơi, các gia đừng luyến tiếc tính mạng nô tài của mình. Một lần này thắng rồi, quan nội có vô số nô tài cho các ngươi, một lần này nếu như có sơ sót gì, hậu quả không cần ta nói.
Trước khi đại quân Nữ Chân Kiến Châu xuất động, A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng gọi hết tới một cấp Tham lĩnh và Mai lặc chương kinh tới trong soái trướng, gọn gàng dứt khoát dặn dò.
Chiến đấu đánh tới lúc này, rất nhiều tin tức cũng đã không giấu diếm được, vốn dĩ tin tức chỉ có mấy người biết biến thành mấy chục người mấy trăm người biết, bọn họ biết Đại Hãn và bọn Bối Lặc thúc giục dồn dập bao nhiêu.
Trong lòng bọn Tá lĩnh và Tham lĩnh một phe Tương Lam Kỳ này có so đo, biết phe bọn họ và mấy kỳ khác dù sao cách một tầng, nếu như có sai lầm gì, về xử trí trách phạt cũng phải nghiêm khắc hơn so với những kẻ khác, vả lại nhân mã Chính Hồng Kỳ của Nhạc Thác mang theo cũng có tin tức gần giống như vậy truyền tới, nghe thấy Chính Hồng Kỳ dòng chính của Đại Hãn cũng bị thúc giục như vậy, mọi người đều biết khinh trọng của việc này rồi ai cũng không dám buông lỏng gì.
Đừng nhìn bây giờ vẫn là A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng làm chủ, sau khi đánh xong trận này có lẽ còn có Bối Lặc khác sang tính sổ hành quân pháp, đến lúc đó cái gì cũng đều xong rồi.
- Bối Lặc gia yên lòng, nào sợ tan xương nát thịt, bọn nô tài cũng sẽ anh dũng tiến lên! Có người dẫn đầu nói, những người khác ầm ầm hưởng ứng.
Cũng có Tham lĩnh thân cận nói với A Mẫn.- Xin chủ tử yên lòng, một con dê cũng là đuổi, một đàn dê cũng là đuổi, bao nhiêu chó Hán cũng đều là heo dê, chúng ta giết sảng khoái trở về!
Có người đánh lời thú vị như vậy, tình cảnh cuối cùng thỏa mái không ít, lông mi A Mẫn dựng thẳng lên muốn nổi giận, lại bị đệ đệ Tể Nhĩ Cáp Lãng bên cạnh nhéo một cái khẽ lắc đầu ra hiệu, A Mẫn lúc này mới nhịn xuống, gắng gượng cho ra mấy phần tươi cười, lấy tay vỗ vỗ khôi giáp của mình, giọng buồn bực nói.- Chó Hán bên kia đồ tốt không thiếu, lần này chúng ta thắng, áo giáp như vậy thế nào cũng được một người lấy một bộ. Cái này mặc ra ngoài chính là thể diện, ở trên chiến trận chính là rất hảo dụng.
Mọi người ngẩng đầu, nhìn về hướng bộ khôi giáp A Mẫn mặc kia. Thời điểm ác chiến ở Bì Đẩo, có mấy bộ khôi giáp Từ Châu tự làm ra bị thu được, bị xem thành chiến lợi phẩm trọng yếu nhất đưa tới Thẩm Dương, do Đại Hãn và mấy vị Bối Lặc chia nhau hưởng dụng.