- Nguyên soái quá lời rồi
Triệu Tùng cảm động có thừa lại có chút được sủng ái mà lo sợ.
- Chúng tôi chúng tôi không đảm đương nổi ưu ái của Nguyên soái như thế!
- Cái gì mà đảm đương với không đảm đương nổi?
Nguyên soái trừng mắt nhìn Triệu Tùng.
- Các ngươi là trọng tướng do hoàng thượng khâm điểm. Hoàng thượng cảm thấy các ngươi đảm đương nổi, các ngươi còn dám nói mình không làm được hay sao? Lại nói các ngươi đều là hoàng thân quốc thích trong quân Đại Hán chúng ta, nếu các ngươi không đảm đương nổi bảo hộ của ta, còn ai đảm đương nổi? Ở đây đều là người trong nhà cả, ít nói lời khiêm tốn đi!
Triệu Tùng bị thần sắc nghiêm nghị của y làm cho hơi xấu hổ, nhưng vẫn vô cùng cảm kích ý tốt của đối phương.
Tuy nhiên, y mơ hồ cảm thấy, câu nói "Đều là người trong nhà cả" dường như có thâm ý gì khác.
- Tuy nhiên, nhân đây ta cũng nói rõ với các ngươi. Ta bất chấp đến bảo hộ cho các ngươi, kỳ thực cũng không hoàn toàn vì các ngươi.
Vẫn không đợi y hỏi, Nguyên soái liền nói thẳng.
- Cũng là vì mọi người thôi!
- Nguyên soái điều này là có dụng ý gì?
Triệu Tùng càng thêm khó hiểu, thế nên liền hỏi, hai chàng thanh niên kia cũng có vẻ không hiểu cho lắm.
- Cho nên mới nói các ngươi còn trẻ, vẫn chưa đến lúc đảm đương việc chính
Thạch Mãn Cường Nguyên soái khẽ lắc đầu cười cười.
- Những người ở đây hôm nay, đều giống nhau, đều là quý tộc Đại Hán, hơn nữa còn là quý tộc đứng đầu, có phải không? Ta là Quốc công, Triệu Tùng ngươi đã là Bá rồi, ta thấy lần này đánh Nhật Bổn thì được phong Hầu. Mà các ngươi hai người trẻ tuổi các ngươi đều là con trai trưởng trong nhà, sớm muộn gì cũng được phong Hầu, có phải không?
- Vâng
Triệu Tùng chần chừ rồi nói.
Y rất muốn khiêm tốn vài câu, nhưng nhìn sắc mặt của Nguyên soái, y cũng không muốn nói lời khách sáo.
- Đúng vậy. Tất cả chúng ta đều là quý tộc. Tuy rằng tước vị có cao có thấp, tuy rằng xuất thân và từng trải không giống nhau, nhưng hiện tại tất cả mọi người đều là quý tộc Đại Hán, đều là người đi theo hoàng thượng để đánh lấy thiên hạ, cũng là người một lòng với Đại Hán.
Thạch Mãn Cường Nguyên soái vẫn còn đang muốn ám chỉ điều gì.
- Đại Hán vừa lập quốc, cơ nghiệp chưa định, thiên hạ vẫn chưa hoàn toàn yên ổn, cho nên không được đổ cho hoàng thượng không lo lắng hết lòng, cũng không được đổ cho chúng ta không sẵn sàng chiến đấu
Y thở dài, khiến ba người càng thêm bối rối, không rõ vì sao trong cái ngày như thế này mà Nguyên soái lại cảm thán như vậy.
- Lời nói của Nguyên soái dường như có ý gì đó, dám hỏi đám hỏi Nguyên soái có phải là có chuyện trọng yếu muốn giao phó cho chúng tôi hay không?
Trong đám người này tư lịch của Triệu Tùng là cao nhất, cho nên cuối cùng vẫn là y mở miệng.
- Nói trọng yếu cũng không hẳn, nhưng nói không trọng yếu cũng chẳng phải.
Lời nói của Nguyên soái còn có chút kỳ lạ, dường như đang ẩn chứa điều gì.
- Ta chỉ nói rằng, những lão huynh đệ làm Nguyên soái chúng ta, hiện tại thật sự đã đến lúc già rồi, sau này quân đội Đại Hán còn phải dựa vào tiểu đệ và lớp hậu bối gánh vác. Các ngươi cần phải sớm khiến cho đầu óc sáng suốt, đừng làm mất thể diện của những lão huynh đệ bọn ta!
- Ý Nguyên soái là sao?
Lê Hoàng Hà không kìm nổi bật cười.
- Tuy rằng Nguyên soái có công huân cao, từng trải phong phú, nhưng Nguyên soái vẫn chưa già, ngược lại còn đang tuổi xuân thu đương thịnh. Tuổi này càng phải tiến lên, dẫn dất bọn tiểu bối chúng tôi lập nhiều công huân hơn nữa, hà tất phải nói những lời những lời nghe có vẻ già nua như vậy?
Lời nói này tuy rằng chân thật không giấu giếm, nhưng cũng chỉ là cứng rắn ngay thẳng của những người trẻ tuổi. Lại nói, đây cũng là vì y thân là con trai của Đại tướng Dĩnh Xuyên Hầu Lê Đại Tân, cho nên mới xem những Nguyên soái này như thúc phụ của mình. Cho nên y nói chuyện không e dè nhiều như vậy, không chỉ vì y là người kiệt xuất trong quan quân thế hệ trẻ mà có khẩu khí như vậy.
- Đúng vậy, Nguyên soái, ngài còn biết bao nhiêu công huân để lập, chúng tôi vẫn chờ dạy bảo và thống lĩnh của Nguyên soái!
Triệu Tùng cũng liền tỏ thái độ.
- Hầy, các ngươi
Thạch Mãn Cường Nguyên soái không kìm nổi bật cười.
- Còn muốn lập công huân lập công huân, rốt cuộc thì phải lập đến lúc nào mới là hết? Ta cũng đã là một Nguyên soái rồi, lẽ nào hoàng thượng còn ban thưởng gì thêm cho ta?
Mặc dù y nói nghe như gió thoảng mây bay, nhưng ba người đều không kìm nổi mà biến sắc.
Bởi vì lời nói này quả thật là chuyện không chút nào coi thường được.
Thạch Mãn Cường là lão huynh đệ thân thiết nhất với hoàng thượng, cũng là một trong những người sáng lập nên quân đội Đại Hán, vì Đại Hán lập nên bao nhiều công lao hiển hách, cũng đã ngồi chức vị cao nhất trong hệ thống quý tộc của đế quốc, được phong tước Công, là thần tử ngồi trên cao rồi.
Người như vậy, đột nhiên nói ra mấy lời ý rằng sợ công cao lấn chủ, thế nào cũng khiến người ta có chút kinh ngạc.
Mà Triệu Tùng chính là người chấn động nhất trong số đó.
- Nguyên soái
Y há hốc mồm, muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời.
Từ xưa đến nay, đề huề Ngọc Long vị quân tử (câu cuối trong bài "Nhạn Môn Thái Thú Hành", ý là nguyện mang kiếm Ngọc Long vì vua mà chết), ủng hộ minh chủ, làm một Vạn Hộ hầu, vợ con ấm no, là chí hướng của mỗi nam nhân, nhưng sau khi thật sự lập được minh chủ, tân triều thành lập, nam nhi đầy nhiệt huyết sẽ gặp phải một cục diện khó xử - bọn họ không còn được minh chủ nương tựa vào nữa, ngược lại vì nắm giữ quyền lực và quân lực quá lớn, trở thành cái gai trong mắt hoàng thượng.
Tuy rằng Triệu Tùng đọc không nhiều lịch sử lắm, nhưng từng nghe qua câu chuyện Triệu quan gia triều Tống dùng rượu tước binh quyền, Thái Tổ Chu Nguyên Chương triều Minh lạm sát công thần, đặc biệt là Thái Tổ thời tiền Minh vì thời đại không cách quá xa, hơn nữa chuyện lạm sát công thần khiến lòng người kinh hãi, nên càng khiến Triệu Tùng càng cảm thấy chấn động mạnh mẽ. Dù sao, y biết rằng mình cũng đã đứng vào hàng ngũ công thần quý tộc Đại Hán. Đối những những tiền bối thời tiền Minh, dù thế nào cũng không có chút cảm xúc thỏ chết cáo thương cảm không được.
Đương nhiên, đương kim hoàng thượng vẫn là người chăm lo việc nước, nhìn qua thì vẫn chưa có dấu hiệu là kẻ tuyệt tình, nhẫn tâm, vẫn hết sức tín nhiệm và chiếu cố cho các huynh đệ và bộ hạ cũ. Nhưng chuyện của mai sau có ai nói rõ được? Nói thật, từ sau khi Đại Hán thành lập bản thân được phong tước Bá, ở sâu thẳm trong nội tâm của Triệu Tùng, y vẫn giấu kín một cảm giác sợ hãi, sợ rằng mình cũng trở thành người mà hoàng thượng nghi kỵ.
Nhưng y biết nỗi lo sợ của y là vô nghĩa. Với danh vọng và uy danh của hoàng thượng ở trong quân, nếu thật sự muốn đối phó với quý tộc bọn họ, sẽ không gặp phải chút khó khăn nào. Bọn họ chỉ đành cúi đầu đưa cổ, chờ bị xử lý, có nghĩ nhiều cũng vô nghĩa. Cho nên, y thường xuyên nắm bắt tất cả cơ hội để biểu đạt lòng trung thành của mình đối với hoàng thượng, cũng biểu đạt bản thân không có bao nhiêu dã tâm cá nhân, chỉ muốn đổ máu vì thiên hạ Đại Hán mà thôi. Nếu quả thật có một ngày như vậy, y chỉ đành mong chờ hoàng thượng nhớ đến lòng trong thành của mình, như Tống Thái Tổ chỉ đoạt binh quyền cho y về làm phú ông, đừng đuổi tận giết tuyệt như Minh Thái Tổ.
Những lời Thạch nguyên soái nói hôm nay vừa vặn giống với nỗi sợ hãi trong lòng y. Y rất sợ suy đoán của mình trở thành hiện thực. Thạch Nguyên soái quyền cao chức trọng, lại đứng đầu trong quân, chẳng lẽ ngài thật sự nghe được phong thanh gì đó không hay? Tuy nhiên từ thái độ của hoàng thượng đối với mình ở trước trận chiến mà nói, hẳn lẽ sẽ không xuất hiện kết quả đáng sợ nhất. Lòng nghĩ vậy, có chút khiến bản thân y ổn định tinh thần được một chút.
- Ha ha! Ta thuận miệng nói một câu thôi, xem các ngươi bị dọa ra cái bộ dạng gì rồi kìa!
Thạch Nguyên soái không kìm nổi lại cười phá lên.
- Yên tâm đi, hoàng thượng không có ý gì khác đối với chúng ta đâu. Các ngươi cũng đừng nghĩ nhiều, tự mình dọa mình. Ý của ta chỉ là, Hoàng thượng tuy rằng nể trọng bọn ta là huynh đệ cũ, nhưng ta lập công huân đã đủ nhiều, nhiều nữa thì làm sao bây giờ? Bọn ta không cứ thế đoạt hết mọi công huân chứ? Nếu như lớp lão thành bọn ta cứ lộ diện, sẽ cản đường của lớp người trẻ tuổi các ngươi, chỉ sợ trong lòng các ngươi cũng sẽ không phục cho lắm đâu, như thế không hay ho gì.
- Nguyên soái nói vậy quá lời rồi
Triệu Tùng trong lòng một nửa yên tâm một nửa khẩn trương.
- Chúng tôi đối với Nguyên soái lòng đầy kính trọng ngưỡng mộ, sao có lòng oán giận được!
- Các ngươi kính trọng ngưỡng một là điều tất nhiên, ta tin vào điều đó, nhưng những người khác thì chưa chắc.
Thạch Nguyên soái lại lắc đầu.
- Ta nói lại một lần, chúng ta là quý tộc, chúng ta ở cùng một phía, ắt hẳn chung một lòng, nhưng người bên ngoài thì chưa chắc như thế!
Đám người Triệu Tùng mở trừng hai mắt, vẫn không hiểu gì cả.
- Tuy rằng thể chế mà hoàng thượng định ra là văn võ khác nhau, quan văn không trị quân võ nhân không tham chính, nhưng từ xưa đã nói ra ngoài là Tướng quân vào triều là Thừa tướng. Nếu chúng ta thân là quý tộc, thì sau này e là những chuyện này cũng không tránh được. Tuy rằng chúng ta độc lập với quan văn, e là sau này cũng không trở thành quan văn được, nhưng con cháu của chúng ta thì sao? Trong quý tộc đương nhiên sẽ có nhân khẩu dồi dào, không phải ai nấy cũng cho vào quan đội làm lính được phải không? Cho nên không được bao nhiêu năm, thế hệ con cháu chúng ta, đương nhiên sẽ tham gia vào chính sự.
Thạch Nguyên soái ngẩng đầu lên, nhìn lên trần nhà của gian phòng, không biết rốt cuộc đang suy nghĩ gì.
- Lại nói, giống như những người như Vương thừa tướng, Từ công tướng, Trần tài tướng, chẳng phải bọn họ cũng là quý tộc sao? Kỳ thực Đại Hán chúng ta, văn võ không phân biệt rạch ròi như vậy, chỉ thật sự phân biệt giữa quý tộc và không phải quý tộc! Các ngươi ai ai cũng đều kính trọng ngưỡng mộ ta, nhưng có người trông chờ ta mau mau đi xuống, để người bên dưới ta leo lên thay thế, sau đó bọn họ thay vào chức vụ của người ở dưới, luồn cúi để được bước vào hàng ngũ quý tộc!
Lời nói này, đám người Triệu Tùng cũng hiểu được đôi chút. Bọn họ đều đưa mắt nhìn nhau, nhưng cũng không ai nói ra lời nào, chỉ chờ đợi Nguyên soái tiếp tục cảm thán.
- Cho nên, vẫn là trở về câu nói ban đầu. Quý tộc trong thiên hạ mới là một nhà. Chúng ta cùng nhau bảo vệ hoàng thượng, cũng bảo vệ giang sơn Đại Hán. Ta dạy bảo các ngươi, vừa là vì các ngươi, cũng là vì ngày sau các ngươi dạy dỗ con cháu của ta. Cho nên các ngươi cũng không cần cảm kích ta như vậy
Nụ cười trên Nguyên soái có thêm một chút ý nghĩa không rõ ràng.
- Những điều này các ngươi đã hiểu chưa? Bên trong thể chế Đại Hán, hoàng thượng coi trọng quý tộc, quý tộc tự thành một thể, mà ta và các ngươi, thì như tay với chân!
Theo như lời nói của Thái Quốc công Thạch Mãn Cường, Đại Hán hiện giờ, quý tộc quả thật đã có dấu hiệu kết thành một thể. Quý tộc không chỉ trên dưới một thể lúc tác chiến, mà ngay cả lúc bình thường, thông hôn với nhau cũng rất nhiều. Ví như Lê Hoàng Hà, thê tử của y chính là chiến hữu cũ của phụ thân y, là con gái của lão quan quân hiện đã được phong Bá tước. Mã Đồng Tể cũng đã lấy con gái của một vị Tử tước.