Lần này tiến binh đối với Nhật Bổn, ỷ lại chính là uy danh của quân đội Đại Hán, nhưng nghĩ mà biết, nếu như cái gì cũng không làm, những tài nguyên khoáng sản mỏ vàng bạc này của Nhật Bản, thậm chí con đường mậu dịch và quyền lũng đoạn đều sẽ rơi vào trong tay hệ thống phía quân đội, cái này tương đương với quân đội gia tăng một nguồn lợi không chịu theo dõi của Nội các về sau muốn giám sát tình hình chi ra của quân đội chỉ e sẽ biến thành càng thêm rắc rối, vả lại cũng bất lợi với con số Nội các xác định phí quân binh hằng năm.
Nội các muốn từ trong miệng quân đội đoạt thức ăn, nhất định phải trải qua cho phép của hoàng thượng, bọn văn thần hiện giờ là ngăn không được quân đội, nhất là ở quốc gia cần nhờ quân đội tiến hành chinh phục như Nhật Bổn này.
Cho nên, để hoàng thượng vui vẻ, Tài tướng vẫn luôn đang suy xét vấn đề này, liền nghĩ ra một chủ ý tu tạo biệt cung, vẹn toàn đôi bên như vậy.
Biệt cung cung cấp hoàng thượng nơi ở, thể hiện uy nghi và đại quyền của hoàng gia và thanh thế triều đình Đại Hán, cũng lấy khai mở tu sửa dựng biệt cung làm lý do, để cho hoàng thượng chuyển dời mậu dịch của Nhật Bổn tới khống chế của Nội các. Theo Tài tướng trông thấy, so với lợi nhuận có được từ lũng đoạn mậu dịch Nhật Bổn, vì hoàng thượng tu sửa dựng lên một tòa biệt cung cũng không coi là khai mở khó mà thừa nhận rồi.
- Chi e là hoàng thượng không vui mừng a! Thừa tướng lắc đầu, hiển nhiên cũng không lạc quan như Tài tướng.- Chúng ta là một mảnh chân thành, nhưng chớ nên bị huynh ấy hiểu lầm thành chúng ta đang chèn ép quân đội Trị quốc trọng yếu nhất chính là trên dưới một lòng, nếu như một tấm lòng thành của chúng ta, ngược lại bằng thêm hiểu lầm, vậy cũng khiến cho người hối tiếc không kịp.
- Ngươi là Các quỹ, là đứng đầu quan văn thiên hạ, dĩ nhiên phải vì nước nhà, suy xét vì hoàng thượng, sao lại nghĩ tới hoàng thượng có vui vẻ hay không? Chẳng lẽ hoàng thượng không vui vẻ, sự tình ích nước lợi dân chúng ta liền không làm nữa sao? Tài tướng dường như có chút không vui phản bác.- Lại nói, ngô hoàng khởi ở binh nghiệp, đối với bọn huynh đệ thuộc hạ cũ của quân đội chiếu cố là chuyện bình thường. Nhưng chiếu cố quá mức cũng chưa hẳn là chuyện tốt. Như nay đế quốc một phương, người ngang ngược ương ngạnh kiêu ngạo lại không ít. Nếu lại khiến cho bọn họ một mình cai quản nguồn lợi Nhật Bổn như vậy, cho dù bên trong một hai đời người còn chưa đủ để làm loạn, nhưng còn kéo dài tiếp nữa, sau mấu đời cũng thế nào được nữa? Chiếu theo ta thấy, chúng ta mặc kệ quản thăng chức người việc của quân đội, nhưng giám sát tài chính quân đội là nhất định phải nắm trong tay Nội các, hằng năm quân đội chỉ được cầm tiền từ trong tay Nôi các, không được có nguồi tài của độc lập của mình, nếu không đây chính là nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà a!
Thừa tướng dừng lại bước chân, lẳng lặng suy tư lời của Trần Hồng, y không ngờ tới Bình Nguyên Hầu từ trước tới nay vô cùng khiêm tố, hiền hòa với người ngoài, không ngờ ở trong lòng suy nghĩ nhiều chuyện như vậy, có một số việc rõ ràng còn không mưu mà hợp với cách nghĩ của gã.
- Đệ thật đúng là đại thần suy nghĩ vì nước. Sau khi trầm mặc chốc lát, gã gật gù.- Vấn đề đệ nghĩ, huynh cũng nghĩ qua vài lần, quả thật hẳn nên nhắc nhở thật nhiều. Sự tình biệt cung huynh tới làm.
- Huynh là đứng đầu Nội các, huynh mở đầu hết thảy đều dễ làm rồi! Mắt thấy Thừa tướng rốt cuộc đáp lại đề nghị của mình, Trần Hồng nhẹ nhàng thở ra.- Huynh yên tâm, việc này sẽ không khiến cho huynh một mình đi gánh vác. Huynh vừa ló đầu, mọi người của Nội các đều sẽ cùng dâng sớ bàn nghị. Đệ ngược lại muốn nhìn xem, ai còn không muốn để hoàng thượng ở một nơi tốt hơn một chút nữa?
Nếu các đại thần Nội các cùng lúc trần tình, hoàng thượng hẳn là sẽ thuận theo lòng dạ của thần dân thiên hạ a? Thừa tướng cũng im lặng thừa nhận đối phương nói rất có lý lẽ.
Theo gã nhìn thấy, vì hoàng thượng tu sửa một toàn biệt cung, đồng thời quyền lũng đoạn mậu dịch Nhật Bảo sắp tới gom hết tới trong tay Nội các, đều là sự tình có lợi rất lớn đối với nước nhà, đối với hoàng thượng, cũng đáng giá gã đi cùng nhau tranh lấy.
- Nội các huynh xem thấy không ai sẽ phản đối, cứ như vậy đi! Gã thở phào một cái.- Sự tình Nhật Bổn cũng phải tranh lấy thật tốt với hoàng thượng mới được…
Sau khi nói xong, gã thoáng nghiêng đi thân mình, nhìn đám người Khổng Chương và Chu Phác đi theo phía sau, những người này đều là thuộc hạ của gã, cho nên cách gã khá xa, gã cũng không có tính toán đánh tiếng gọi bọn họ đi theo, chỉ là điều chuyển ánh mắt qua lại, sau đó giơ tay chỉ bâng quơ một cái Trần Hồng bên cạnh, ám chỉ bọn họ lát nữa trước lén lút cấu kết một chút với Trần Hồng.
Hai người kia tuy rằng thật cẩn thận dè dặt đi theo đằng sau vệ binh, nhưng cũng không có hời hợt thấy ánh mắt Thừa tướng đại nhân đưa tới, vội vàng đồng thời nhằm hướng gã hơi chút khom thân mình, tỏ vẻ mình đã lĩnh hội được ý của Thừa tướng đại nhân.
Rất nhanh, vệ binh dẫn bọn họ tới một toàn phòng lớn bên cạnh, sau đó tất cả mọi người đi theo bọn họ dừng lại bước chân.
Cổng chính đại sảnh rất nhanh mở ra rồi, mấy vị võ quan người hầu mặc chế phục màu đen chạy ra đón chào, một mặt hướng mấy vị triều thần hành lễ, một mặt dẫn bọn họ vào bên trong đại sảnh này.
Đại sảnh này so với phòng bên hoàng thượng và bọn trọng thần thương nghị đại sự quốc quân trước đó còn phải lớn hơn rất nhiều, là riêng biệt dùng để triệu mời hội nghị quốc sự đại hình.
Trong đại sảnh vô cùng rộng lớn, bên trên phủ một lớp gạch đất, ven vách tường thì lót than củi, cho nên nhiệt độ bên trong rất cao. Trên vách tường bốn phía đều treo cây đèn bằng đồng, bên trong còn đốt ngọn nến, chiếu tới bốn phía đều sáng trưng. Bàn ghế bên trong cũng nhiều hơn rất nhiều, ngoại trừ một chiếc bàn đại nghị sự hình trứng ở ngay chính giữa, chung quanh cũng không có thiếu ghế, là dùng để cho những quan viên chức quan khá thấp dự thính. Theo một đám tình hình bọn họ chỉ được phép dự thính, tình cờ được lên tiếng.
Mà mấy người thư ký sắc mặt nghiêm nghị ngồi ở trong một góc, giữ im lặng sửa soạn bản ghi chép kỷ yếu của hội nghị.
Theo lây nhiễm của loại tình cảnh bồn chồn này, ngoại trừ mấy vị đại thần Nội các đã mài thành thói quen, những quân viên văn võ rất ít có cơ hội yết kiến, hay là lần đầu tiên tới yết kiến thì tức khắc trở nên câu nệ, liên tục động đậy đều chậm chạp hơn rất nhiều, sợ rằng ở nơi này gây náo loạn xảy ra việc không hay, ảnh hưởng tới tâm tình của hoàng thượng. Bọn họ cúi thấp đầu, dựa theo cấp bậc quan lại vạch ra chỗ ngồi mình nên ngồi, sau đó chần chừ ngồi xuống, cũng không có chau đầu ghé tai, trong lúc nhất thời đại sảnh này đột nhiên trở nên có chút yên tĩnh khác thường.
Chính lúc bọn họ còn đang nín thở chăm chú nhìn, một người võ quan hầu cận trung niên đột nhiên đi vào đại sảnh, sau đó lập tức đã trở thành tiêu điểm của tất cả tầm mắt mọi người. Người trung niên này một thân quân phục màu xanh, trước ngực deo chương bài màu vàng của Cẩm Y Vệ, thần sắc mười phần nghiêm trang túc mục, nhìn ra được quân cận thần hầu hạ lâu dài ở bên cạnh hoàng thượng.