Những lời này hắn không cần phải nói với Tài tướng và những người khác nghe, hắn chỉ cần âm thầm đi dẫn đường, thời gian lâu dài, thao tác thực tế trong nhiều năm sau, những người lãnh đạo tài chính này tự nhiên sẽ có được tư tưởng hiện đại, tạo được quan niệm tài chính chính xác —— các quốc gia phát triển bên Châu Âu làm được, không có lý do gì các đại thần của hắn không làm được.
Đồng thời, hắn cố ý khiến cho tân triều không đi đúc tiền đồng, cũng là cố ý đi làm như vậy đấy.
Tại niên đại này, bọn địa chủ ông chủ các nơi ngoại trừ thôn tính đất đai ra, thích nhất chính là giấu tiền rồi. Bọn họ thường thường đều có sở thích cất vào trong hầm rất nhiều tiền đồng và khí cụ bằng đồng, như vậy bọn họ đã có được một số của cải thật lớn, nhưng khi quốc triều tuyên bố chỉ sử dụng tiền vàng bạc, tương đương trở thành đoạt lấy của cải từ trong tay bọn họ, khiến cho bọn họ chỉ một lần nữa đi sử dụng tiền tân triều, như vậy rất nhanh hệ thống tài chính quốc gia sẽ rơi vào đến ngân hàng Đại Hán —— cũng chính là rơi vào trong tay ngân hàng trung ương, khiến cho tài chính quốc gia tăng tốc đi vào thể chế hiện đại hóa trung ương tập quyền. Tiền Minh ở năm đầu Vạn Lịch cũng bắt đầu chấp hành tiên pháp, khiến thuế má các nơi đổi lấy tiền bạc nộp lên trên, nói thật đây cũng là nền móng giúp cho bọn hắn khi thi hành loại chính sách này được dễ dàng hơn một nửa, khiến cho bọn họ làm ít công to.
Hơn nữa, nói thật, dùng đồng để làm tiền thì quá lãng phí rồi, hiện giờ, chế tạo đại pháo và chiến hạm đều cần đến lượng lớn đồng, cũng không dùng nó ở trên loại phương diện này.
Mà tới lúc đó, hoàng thượng và bọn tập đoàn quý tộc do hắn dìu dắt lên sẽ đi khống chế ngân hàng Đại Hán, cũng chắc chắn sẽ trở thành ngân hàng trung ương quốc gia, là cơ quan tài chính duy nhất được hưởng chức năng đúc tiền, một hệ thống quốc gia tài chính đỉnh điểm nhất.
Tuy nhiên, vì không muốn ảnh hưởng đến mức quá lớn, làm cho mọi người trong thiên hạ có một quá trình từ từ đi thích ứng, tân triều cũng không định lập tức tuyên bố bãi bỏ tác dụng của tiền đồng, chỉ là không hề chủ động đi đúc lượng lớn tiền đồng mà thôi, số lượng cung ứng tiền đồng ít như vậy và tiền đồng lưu thông trước đây sẽ là tiền lẻ nhỏ nhất cùng nhau lưu thông ở trên thị trường, sau đó trong tương lai sẽ tự động mà rời khỏi thị trường, cuối cùng thực hiện được chế độ trao đổi hoàn toàn bằng vàng bạc.
Trong ước vọng của hoàng thượng, tốt nhất là khi hệ thống tài chính quốc gia đã hoàn thiện, từ từ đi qua giai đoạn tiền tín dụng sau này (đó chính là vứt bỏ tiền vàng quý hiếm, phát hành tiền giấy), như vậy có thể mở rộng tín dụng quốc gia thật lớn, tuy nhiên hiện tại xã hội thời đại này nói đến cái này còn quá muộn, đó sẽ là vấn đề cần làm của con cháu hắn sau này, bây giờ là không cần hắn bận tâm quá mức.
- Ngươi nói vấn đề đó ta hiểu được, quốc gia chi tiền ra quả thật không được tiêu tiền như nước, phải biết cách đi cân đối vừa phải, để cho thiên hạ gánh chịu nổi, điểm này ta sẽ nghe theo. Hoàng thượng đầu tiên là gật đầu đồng ý, sau đó lại xoay chuyển lời nói.- Nhưng, bệnh tới như núi sập, bệnh đi như kéo tơ, chúng ta không được bởi vì thiếu tiền mà ngưng lại các chuyện quan trọng, đây là lẫn lộn đầu đuôi, chúng ta trước tiên ổn định cục diện xuống, khi thiên hạ thái bình, lúc đó triều đình thu thuế sẽ nhiều hơn, đến lúc đó từ từ trả hết khoản nợ không phải thoải mái rất nhiều sao?
Trần Hồng vội vàng đáp lại.- Thần hiểu rồi.
Hoàng thượng hỏi lại.- Còn có vấn đề gì khác sao?
- Còn có một chuyện, chính là vấn đề tiền đúc. Trần Hồng lấy lại bình tĩnh, tiếp tục nói.- Hoàng thượng kỳ vọng rất cao về tiền đúc, muốn trong vài năm khiến cho tiền mới lưu thông trong thiên hạ, tuy nhiên... Tuy rằng những năm gần đây triều đình thu về không ít vàng bạc, nhưng vẫn cảm thấy còn thiếu đi một chút, cho nên, cần cân nhắc lại một chút phải làm sao đi giải quyết...
Hoàng thượng trả lời ngay.- Ta hôm nay kêu các ngươi đến đây, chính là muốn giải quyết vấn đề này đấy.
Phòng nghị sự lại lập tức lâm vào trong im lặng.
Ngoại trừ Trần Hồng ra, Thừa tướng Vương Triệu Tĩnh đối với cái này cũng hết sức tò mò, nói thật chuyện của ngày hôm nay, trong lòng gã cũng tương đối hiếu kỳ đấy, bởi vì gã và Trần Hồng là người bên Nội các, theo đạo lý mà nói đúng ra là không được đi dò hỏi nhiều về những chuyện bên quân đội đấy, gã không rõ vì sao hôm nay hoàng thượng cố ý kêu bọn họ cùng với Thạch Mãn Cường đến đây triệu kiến, bởi vậy vừa rồi gã và Trần Hồng đã âm thầm đi đo lường dụng ý của hoàng thượng.
Dưới ánh nhìn chăm chú của ba vị trọng thần, hoàng thượng không nhanh không chậm cầm lên chén trà trên bàn, uống xong mấy ngụm trà nhạt, sau đó hắn cười lên đi nhìn một vòng mấy vị trọng thần.
- Ta nghe nói nước Nhật Bổn có rất nhiều vàng bạc và đồng, sang năm chúng ta phát binh tấn công Nhật Bổn, chỉ cần từ chỗ của bọn họ lấy được vàng bạc, như vậy vấn đề không phải đã giải quyết xong rồi sao?
Tấn công Nhật Bổn?
Các trọng thần rốt cuộc hiểu rõ suy nghĩ của hoàng thượng, tại sao hôm nay phải kêu bọn họ tới đây rồi, cho nên bọn họ nhất thời không nói gì, mà là đều tự liếc mắt nhìn nhau một cái.
- Vì muốn cướp đoạt vàng bạc của Nhật Bổn, mà phát động chinh phạt? Thừa tướng hơi chút ngơ ngác ra, nhưng cũng không có rất khiếp sợ, ngược lại rất nhanh cũng khôi phục lại bình tĩnh.
Gã không có rất nhanh đi hỏi hoàng thượng nguyên nhân cụ thể, mà là quay đầu đi nhìn về phía cạnh góc tường nhất. Thư ký đang im lặng làm bản ghi chép.- Vừa rồi những chuyện hoàng thượng nói với chúng ta, tất cả đều có ghi chép lại không?
Người thư ký trẻ tuổi này lập tức trả lời ngay.- Thưa Thừa tướng, tất cả đều có ghi chép lại.
- Được, kế tiếp chúng ta cùng bệ hạ nói chuyện, ngươi cũng phải ghi chép lại toàn bộ, không được bỏ sót bất cứ một câu nào cả! Vương Triệu Tĩnh nghiêm túc đi dặn dò người thư ký này.
- Nhớ rõ, sau khi chúng ta bàn luận xong ngươi phải chép thêm ba phần bản sao nữa, ta cùng với Thái Quốc Công, Bình Nguyên Hầu đều phải giữ lại một phần!
Những chuyện mà Hoàng thượng kế tiếp muốn nói với bọn họ nghe, tất nhiên sẽ rất quan trọng, bọn họ có lẽ ở trong hội nghị này không hoàn toàn tiếp thu hết, tình huống này, sau khi trở về xem lại bản ghi chép hội nghị nhiều lần sẽ trợ giúp cho bọn họ rất nhiều, cũng khiến cho bọn họ chấp hành được tốt ý chỉ của Hoàng thượng.
Thư ký lập tức gật đầu trả lời.- Vâng.
- Hoàng thượng, tuy rằng hôm nay ngài mới nói với chúng ta, nhưng nói vậy suy nghĩ này chắc ở trong lòng đã nổi lên rất lâu rồi? Sau khi dặn dò xong thư ký, Thừa tướng một lần nữa nhìn về phía hoàng thượng.- Vả lại hoàng thượng thẳng thừng đi răn dạy, chúng ta nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng.
- Đừng nói tới răn dạy nghiêm trọng như thế, chỉ là có một số chuyện muốn trưng cầu với các ngươi, sẵn tiện hỏi luôn ý kiến của các ngươi thôi. Hoàng thượng mỉm cười gật đầu với Thừa tướng.- Các ngươi không cần riêng biệt đi nghe ta, có ý kiến gì thì cứ nói ra. Suy nghĩ của ta thật ra rất đơn giản, hiện tại quốc gia của mình vì đúc tiền mà cần đến lượng lớn vàng bạc, các nơi còn cần đến lượng lớn đồng, mà trong tay người Nhật Bổn lại có rất nhiều vàng bạc và mỏ đồng, dĩ nhiên chúng ta phải nghĩ cách bù đắp lẫn nhau...