Người dò la tin tức nói rất cụ thể, nhưng Nhạc Thác nghe thấy tin tức này không có vẻ vui mừng gì, đối với binh mã Nữ Chân Kiến Châu kết quả lý tưởng nhất chính là Triệu Gia Quân xuyên qua mảnh đồi núi này, sau đó lựa chọn một vùng Hùng Nhạc dịch làm chiến trường.
Nếu làm như vậy, mảnh vùng núi này liền biến thành tuyệt cảnh sau lưng của Triệu Gia Quân, bởi vì con đường đáy cốc này chật hẹp, lúc bình thường còn dễ nói, nếu như đại quân nhanh chóng di chuyển vốn dĩ không có khả năng bày trận, càng không cần nói đồ vật vận chuyển lui tới, tiến lên thuận lợi còn tốt, nếu như nói bị bại lui về sau lúc tới gần mảnh đồi núi này liền tất nhiên sẽ nảy sinh hỗn loạn, tới lúc đó thừa thế truy giết, rất nhiên sẽ có đại thắng tới tay.
Nhưng trước mắt xem thấy, Triệu Gia Quân không có lựa chọn liều lĩnh như vậy, tiện nghi về địa lợi này chiếm không được rồi.
Nước Kim Nữ Chân Kiến Châu có tai mắt ở Đại Minh rất dầy đặc, từ trước không chút để ý tới Triệu Gia Quân, nhưng hiện giờ thì là tin tức hàng loạt ùa tới, từ Đại Hãn Nỗ Nhĩ Cáp Xích tới tứ đại Bối Lặc bên dưới, lại tới mấy vị mưu sĩ người Hán kia, đều cảm thấy bên trong đó không đáng tin, rất nhiều thứ nửa tin nửa ngờ, lại cũng không phân biệt rõ ra được những tin tức này, đó chính là phong phạm Triệu Gia Quân này đánh trận quá mức cương mãnh, dường như không coi trọng binh pháp thận trọng gì, cũng mặc kệ ưu khuyết trên chiến trường gì, luôn là chủ động đón đánh.
Phong phạm như vậy được xưng là cương mãnh, cũng nói được là liều lĩnh, phong phạm như vậy liền khiến người ta có cơ hội để lợi dụng trên chiến trường, lấy tĩnh chế động.
A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng cũng rất hy vọng Triệu Gia Quân liều lĩnh một lần, dẫn đầu bắc tiến, còn binh mã Nữ Chân Kiến Châu ung dung ứng đối, chiến trường đặt ở bình nguyên về phía bắc đồi núi này, như vậy về đường tiếp tế lương thực, về địa hình sau lưng, Nữ Chân Kiến Châu bên này cũng chiếm được tiên cơ.
Cho nên tin tức lần này bị mai phục truyền về, chúng tướng Nữ Chân một mặt cảm thấy là mặt xám mày tro, một mặt lại có chút kỳ vọng, hy vọng phát sinh theo hướng mình dự liệu.
Tuy nhiên trinh kỵ thám mã lần lượt trở về, Triệu Gia Quân không liều lĩnh như vậy, nếu như muốn ra tới một vùng Hùng Nhạc dịch trước, thì nhất định phải khống chế được mấy con đường trọng yếu vùng núi đồi này, nếu không trong lúc đại quân hành tiến gặp phải phục kích, vậy chính thật là xảy ra đại họa bằng trời rồi.
Đối phương không có xuất hiện ở mảnh đồi núi này, vậy ở chỗ nào, chủ lực của Triệu Gia Quân rời đi trước rồi sao? Đến lúc này, Nhạc Thác mới nhận ra một việc, mảnh đồi núi này về phía nam, bản thân mình vốn dĩ không được rõ ràng, mặc dù cũng có thám mã tới lui, không ngừng hồi báo nói bên đó vô sự, nhưng nếu như vô sự, mảnh đồi núi này sai có khả năng gặp một trận phục kích như vậy.
Ngay thời điểm gã muốn thúc giục tái tra xét, lại có tin tức truyền tới, nói là vùng đất về phía năm mười dặm mảnh đồi núi này có một cách đội ngũ ngàn người tới lui, không rõ là có mục đích gì, chỉ biết là đại quân, từng chiếc xe lớn chất đầy đồ vật di chuyển.
Chẳng lẽ là vì đại quân tiếp sau đánh trận đầu? Nhạc Thác tuổi tuy nhỏ lại bởi vì thuở nhỏ lênh đênh, có thận trọng người lớn cũng ít gặp, miếng thịt này đặt ở trước mắt, gã không vội đi ăn, ngược lại phái thêm người đi dò la, muốn có được tin tức bước tiếp nữa.
Sau khi xác nhận mảnh đồi núi này không có kẻ địch gì, tốc độ người đưa tin và thám mã tới lui liền nhanh hơn rất nhiều. Gần đội đại quân này có vết tích Triệu Gia Quân tới lui gì.
Rời ra ngoài vùng núi, trong mảnh đất bằng phẳng, đội ngũ lớn muốn ẩn núp bản thân rất không dễ dàng, mai phục lại rất khó, ngay sau khi co được tin tức đội đại quân kai là quân đơn độc, Nhạc Thác lập tức hạ mệnh lệnh gấp gáp, lệnh kỵ binh dưới tay nhanh chóng tiến lên, muốn ăn xuống một đội đại quân này.
Mặc dù đội xe ngựa này hiện giờ xuất hiện ở nơi này có mục đích gì, nó chất đầy đồ vật tất nhiên là sửa soạn vì càng nhiều đội ngũ hơn nữa, diệt sạch một cánh sức mạnh này đã ngăn chặn được càng nhiều quân đội tiếp tới, chậm trễ thì giờ đại quân đối phương di chuyển.
Nhưng theo điều kiện địa hình như vậy, chỉ có kỵ binh đột tiến mới có đầy đủ thì giờ, nếu như khiến bộ binh cùng tiến lên, vậy thì giờ hao phí quá lâu rồi, đội đại quân này của đối phương nhình như quân đơn lẻ, nhưng từ thành Phục Châu hành quân gấp tới nơi này cũng chẳng quá hai ngày, kỵ binh một ngày không tới, cho nên chỉ đành tốc chiến tốc thắng.
Xét tới cùng, binh mã Nữ Chân Kiến Châu hiện giờ cần một trận thắng lợi, đây đã không nói được là khởi đầu tốt đẹp gì, chẳng qua muốn tìm đắp đổi trở lại, chấn hưng sĩ khí. Về phần Nhạc Thác muốn hay không muốn cục diện như vậy hiển hiện, lúc thống lĩnh đại quân lập được công huân, đó chính là một việc khác.
Nhạc Thác đương nhiên suy xét đội xe ngựa này có phải thiết lập mai phục hay không, cho nên gã muốn nhanh chóng sai kỵ binh sang tốc chiến tốc thắng, sau khi quét sạch đội xe ngựa này của đối phương, cho dù có mai phục cũng rút lui về được.
Một trận này Nhạc Thác có chính thành phần thắng, nếu không được cũng thu được đồ vật trở về, có chiến lợi phẩm nơi tay, ít nhất trở về có lời ăn nói.
Kỵ binh đấu với bộ tốt hộ tống xe ngựa, vả lại còn là ưu thế về sức mạnh hơn đối phương, cho dù tốc độ và sức xông phá của kỵ binh, thế nào sẽ thua?
Mặc dù tính tới nước này, Nhạc Thác vẫn không dám có mảy may sơ sót như trước, thời điểm kỵ binh ở vùng đất đồi núi tiến lên, thám tử rải rộng bốn phía, chính là sợ xuất hiện phục binh, bộ tốt cũng tiến tới ven rìa vùng đất này. Nếu như khai chiến, bọn họ liền cứng rắn xông vào giải vây, đại đội kỵ binh bắt đầu không có tiến mau, ngay khi thám mã vùng đất bằng phẳng phía nam mai phục, mới bắt đầu ra roi thúc ngựa tiến gấp.
Thám mã hồi báo.- Đội xe ngựa kia đi không nhanh!
Bọn Tham lĩnh, Tá lĩnh dẫn đội đã nhìn thấy đối phương từ xa, tất cả mọi người là không kìm nổi trở nên hưng phấn, đội xe ngựa đằng trước kia đã dừng lại rồi.
Đây cũng không có gì kỳ quái, tại vùng đất bằng phẳng này gần mấy ngàn kỵ binh đột nhiên xuất hiện, tuyết đọng chấn động trên mặt đất cũng không cách nào yếu bớt nhiều lắm, huống chi thanh thế lớn như vậy, lại sắc khác thường với đất tuyết, như thế nào cũng bị nhận ra được.
Hơn nữa, đội xe kia nếu như có kinh nghiệm, nhìn thấy kỵ binh địch rải rác vây xung quanh liền đoán được tình hình này, hiện giờ bất kể ứng đối thế nào cũng là trễ rồi. Đội xe của ngươi giống như rùa bò, không rời đi, ngàn bộ tốt của ngươi chắn ở trước mặt kỵ binh thì làm cái gì? Trừ phi là dỡ lừa ngựa của xe lớn xuống cưỡi chạy đi, nhưng ngựa và lừa kéo xe và ngựa ngồi cưỡi hoàn toàn không cùng một loại, vốn dĩ không cách nào cưỡi. Thù của bọn huynh đệ trước đó, hôm nay liền sắp tìm trở lại rồi.
- Mọi người không cần phóng ngựa chạy mau, giảm bớt sức ngựa, bọn chúng chạy không thoát được rồi! Còn có đầu mục lão luyện trói buộc mọi người, tất cả ngược lại trầm ổn bình tĩnh, vẫn luôn ép tốc độ không dám nhanh lên.