Súng hỏa mai bắn có lẽ còn có chuyện bắn trượt nhưng mỗi một phát đạn pháo rơi xuống đất, tất nhiên sẽ đánh nát máu thịt, thu gặt sinh mạng.
Cho đến lúc này, Nữ Chân Kiến Châu mới biết được đại pháo của Triệu Gia Quân rốt cuộc mau đến mức nào. Tại sau khi lượt bắn thứ ba bắt đầu, trận hình đại đội kị binh của Nữ Chân Kiến Châu ở trong tầm bắn của đại bác đã trở nên rất rời rạc, rốt cuộc không cần xô đẩy lẫn nhau mọi người đều chạy trốn được về bốn phía rồi
Thân tại chiến trường, cũng nhìn thấy được cảnh tượng hiếm thấy trong nhiều năm này, đại đội kỵ binh lập tức giải tán, mỗi người đều đang liều mạng chạy trốn. Có người xông về phía bên trái, có người hướng về phía bên phải, có người tông thẳng về phía sau, lại tuyệt không có kẻ nào dám xông về phía trước. Mà đội ngũ kị binh Nữ Chân Kiến Châu đang ở ngoài tầm pháo bắn cũng không còn lòng dạ nào tiếp tục xông về phía trước nữa, mà ngay cả đốc chiến đội cũng không có long dạ chém giết thúc giục xông lên nữa.
Không những không có suy nghĩ ấy, bọn họ hiện tại kinh hồn táng đảm cũng không dám làm cái gì, đến lúc này, tiến về phía trước chính là cái chết, ngươi dám thúc giục, kỵ binh của Nữ Chân và Mông Cổ liền dám vung đao liều sống liều chết với ngươi. Thậm chí ngay cả đội đốc chiến đang suy nghĩ tự tìm kiếm đường lui. Hỏa pháo kia quả thật không phải và vật nên ở thế gian này, nó giống như có một vị thần minh ở trên chín tầng trời, mỗi khi kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu xông về phía trước, vị thần ấy liền đánh xuống đòn giết choc gồm sắt và lửa, đây còn đánh như thế nào nữa!
- Các huynh đệ, nâng cao góc bắn, bắn tự do!
Mệnh lệnh được truyền khắp trận địa pháo binh.
Tiết trời mùa đông giá rét, nhưng pháo binh của Triệu Gia Quân đã có người bỏ áo cởi trần. Nhiệt lượng do đạn pháo phóng ra gây nên cùng công việc tay chân bận rộn làm cho người ta nóng cả người, mồ hôi chảy ra thấm ướt quần áo bông, ngược lại là ảnh hưởng động tác. Tại trong trận địa pháo binh, ngoại trừ tràn ngập mùi thuốc súng khi nổ súng còn có hơi nóng bốc hơi từ trên người binh lính. Mỗi người đều đang cười to, mỗi người đều vô cùng hưng phấn, trong trận chiến này, pháo binh hiển nhiên đã lập công lớn, cũng là công đầu!
Giữa thân pháo và giá pháo bị nhét vào từng cái chêm mặt nghiêng, họng pháo nâng lên, từng khẩu đại bác lại nổ súng theo thứ tự, đạn pháo lại rơi xuống trong đám binh mã của Nữ Chân Kiến Châu. Còn pháo mười hai cân tây cùng pháo mười sáu cân tây thì vốn dĩ không cần, tầm bắn của bọn nó ấy đã muốn bao trùm toàn bộ quân trận của Nữ Chân Kiến Châu.
Trong cảnh hỗn loạn ai cũng lo trốn chết, đạn pháo không ngừng rơi vào trong đám người, mỗi một phát đạn pháo rơi xuống lại tạo thành rối loạn lớn hơn nữa. Trong khái niệm của Nữ Chân Kiến Châu, đại bác là không di động được, nơi đạn pháo rơi xuống cũng là một chỗ không mấy sai biệt, cho nên cho dù phía trước đang bị oanh kích, đội nhân mã phía sau vẫn coi như ung dung, chẳng qua bọn họ sẽ cầm đao trương cung, không lưu tình chút nào xua đuổi đám đồng bạn đang chạy tán loạn đến để cho bản thân bình an lui lại.
Ai cũng không nghĩ ra, pháo của Triệu Gia Quân không ngờ điều chỉnh tầm bắn cùng cự ly bắn nhanh như vậy, tầm bắn đang kéo dài, lửa sắt địa ngục trước mắt ban nãy không ngờ giờ lại rơi vào trên đầu mình, đây liền dẫn tới hỗn loạn lớn hơn nữa, đây khiến long dạ phòng ngự của kị binh Nữ Chân Kiến Châu hoàn toàn sụp đổ, cũng khiến cho điềm tĩnh của hậu đội kị binh không còn sót lại chút gì, bọn họ nghĩ rằng sẽ không đánh tới chỗ mình.
Pháo kích của Triệu Gia Quân đã hoàn toàn đánh vỡ quan niệm trước giờ của Nữ Chân Kiến Châu, bọn họ chưa bao giờ biết tần suất oan kích của đại bác lại cao được như vậy, bọn họ cũng chưa bao giờ biết được rằng đại bác còn điều chỉnh tầm bắn được, hơn nữa còn điều chỉnh nhanh được như thế.
Lúc đám kị binh của Nữ Chân Kiến Châu nghĩ rằng mình sẽ không bị bắn tới, đạn pháo liền bay tới, lúc cảm thấy đợt pháo kích tiếp theo sẽ không tới nhanh như vậy, đợt pháo ấy liền bay tới, khi cảm thấy bản thân đã đủ an toàn thì đạn pháo đã bắn tới rồi.
Thời điểm đợt pháo kích thứ tư theo thứ tự vang lên thì đám kị binh của Nữ Chân Kiến Châu đã cảm thấy trên chiến trường này đã không còn một chỗ nào là an toàn nữa. Vốn rằng chỗ nào càng cách trận địa của kẻ địch càng xa thì càng an toàn, nhưng thấy tầm bắn của những khẩu pháo kia càng ngày càng xa, thanh âm huyết nhục nổ tung cùng những tiếng thét thảm thiết đã cách mình càng ngày càng gần.
Hỏa pháo oanh kích khác hoàn toàn với việc chém giết ngay mặt nhau, đao thật thương thật, thấy máu thấy thịt, tốt xấu đành cắn răng gắng gượng vượt qua. Nhưng khi những viên đạn pháo thấy đều không rõ ràng kia rơi xuống đất, người gặp phải thì lập tức là máu thịt vỡ tan, ngựa đụng đến liền tứ chi đứt gãy thậm chí văng ra, khó bề chống đỡ, chẳng qua chỉ là chết như thế nào mà thôi. Bất kể là loại dũng sĩ nào, đối mắt với hoàn cảnh như thế, dũng khí tâm huyết đều tan thành mây khói.
Đã không còn kị binh nào dám xông tới, đội ngũ dùng súng hỏa của Triệu Gia Quân thật sự đã di động về phía trước hơn mười bước. Bất luận con cá lọt lưới nào đều đã bị hơn mười khẩu súng hỏa mai nhắm bắn, cũng vẫn không trốn thoát được kết cục phải chết.
Sau khi đạn pháo của khẩu pháo ba cân tây, sáu cân tây cùng chín cân tây rơi xuống, người ngựa đều chết thê thảm và nghiêm trọng, nhưng khi đạn pháo của hai khẩu mười hai cân tây và mười sáu cân tây rơi xuống đất, không riêng gì thanh thế kinh người đất đá nổ tung, còn nhìn thấy được cảnh người hoặc ngựa bị hất văng lên trên không trung.
Một pháo rơi xuống đất, vụn đất đá văng ra giống hệt như đạn ghém, người ngựa gần đó đều bị bắn thủng như cái sàng, sau đó bắn lên, lại là một đường máu.
Chỉ nói bốn lượt pháo kích thì quả thật là quá giản lược rồi, bốn lượt pháo kích này là một trăm mười ba khẩu hỏa pháo, mỗi khẩu hỏa pháo nổ súng bốn lượt, tiếng pháo vang gần năm trăm lần, từ lúc bắt đầu pháo kích đến bây giờ, tiếng sấm liên tục không dứt.
Thân ở trong đó, bên tai vang lên tiếng sấm, nhìn đồng bọn kêu thảm thiết, ngựa điên cuồng hí vang, lại không nghe rõ mọi thứ được, chỉ thấy huyết nhục văng tung tóe, máu cùng thịt vụn còn ấm áp bắn tung tóe ở trên mặt, thân thể người và ngựa bị đánh ra lỗ thủng, vặn vẹo gãy đoạn… Loại cảnh tượng này thường chỉ có trong cơn ác mộng sâu nhất mới trải qua được, thậm chí vốn dĩ khó bề tưởng tượng nổi.
Nhưng vào thời khắc này, bọn chúng mới biết được đây là địa ngục, địa ngục theo như lời của tát mãn (Shaman: thầy phù thủy) và tăng nhân. Thậm chí địa ngục mà bọn họ miêu tả cũng đều không có thảm thiết như thế.
Mình rốt cuộc có phải đang chiến đấu với con người hay không, đây rốt cuộc có phải là ảo giác hay không, làm sao có loại hỏa khí như vậy? Lúc súng đạn đại bác của quân Minh oanh kích, tất cả bọn họ cũng đều thấy qua, nhưng trước mắt đây là cái gì?