- Được rồi, được rồi, không phải vừa rồi đều đã nói xong rồi sao? Tới trên ghế ăn còn nói đến quốc sự gì nữa? Lúc này hoàng thượng cũng đi tới, sau đó ngồi hẳn xuống ghế chủ vị bàn ăn, ra vẻ bất mãn liếc nhìn mọi người một cái.- Được rồi, chuyện này không có gì phải nói nữa, mọi người ăn cơm cho thật no trước đi!
Tiếp theo, hắn cầm lên chén rượu bên cạnh, để lên trước ngực.- Cạn!
Mấy người đại thần cũng vội vàng bưng lên chén rượu.
Loại yến tiệc này là yến tiệc riêng trong quân trại, mọi người cũng không có để ý đến lễ nghĩa gì cả, cho nên trên cấp bậc lễ nghĩa cũng không có nhiều phép tắc như vậy, nâng chén rượu lên là cạn ly với hoàng thượng. Rượu mạnh thơm nồng khi vào bụng, trong bụng của mọi người dường như dấy lên một ngọn lửa, vừa rồi trong thân thể vốn đang cảm thấy lạnh lẽo, rất nhanh bèn biến mất, tinh thần cũng chấn phấn lại một lần nữa.
Tuy nhiên, dù sao còn có công việc trên người, cho nên không ai đi uống quá nhiều, cũng không có ai mời rượu, chỉ là tự uống vào mấy chén mà thôi. Mọi người một bên uống rượu, một bên trò chuyện, hoàng thượng và hai vị văn thần thì nghe Thạch Mãn Cường và Triệu Tùng kể về các chuyện kỳ dị những năm gần đây đã xảy ra ở quan ngoại và Xuyên Thục, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười to, khiến cho cả tiệc riêng trở nên vui vẻ hòa thuận.
Cho đến sau giờ ngọ, bữa cơm trưa này mới được chấm dứt, sau đó mấy vị trọng thần mới bắt đầu rời khỏi, trở lại quan thự của mình, mà hai vị võ thần Thạch Mãn Cường và Triệu Tùng thì được các người hầu dẫn dắt tới các gian phòng nghỉ ngơi nào đó trong quân trại.
Mà hoàng thượng sau yến tiệc cũng không có đi nghỉ ngơi trước, ngược lại đi xem duyệt tấu chương do các nơi đưa tới, tinh thần của hắn rất tốt, tinh lực dư thừa như dùng hoài không hết vậy.
Làm đến lúc xế chiều, cuối cùng hắn từ một đống công văn trước mặt ngẩng đầu lên, sau đó nhìn người hầu trung niên bên cạnh mình kia.
- Đi, tuyên triệu thái tử đến đây.
- Vâng, thưa bệ hạ! Người hầu lập tức khom người lĩnh mệnh, sau đó xoay người rời khỏi.
Theo mệnh lệnh của hoàng thượng, người đưa tin rất nhanh là cưỡi ngựa phóng nhanh chạy ra khỏi quân trại, đuổi lao tới bên tường thành kinh sư cách xa vài dặm, rất nhanh biến mất trong tuyết trắng.
Hoàng thượng không thích hư hoa, tuy rằng thiên hạ đã sơ định, nhưng hắn không muốn sống trong thâm cung tường cao, thà sống trong quân trại. Mà theo lời nói và việc làm rất mẫu mực của hắn, thái Tử sau khi từ Từ Châu dời đến Bắc Kinh, cũng không muốn sống ở trong hoàng cung tiền Minh hoặc là an dưỡng trong tòa biệt thự như các nhà quyền quý, ngược lại chủ động đòi hỏi sống cuộc sống đơn giản như phụ hoàng vậy, theo đòi hỏi của y, hoàng thượng đem chỗ ở của thái tử sắp xếp ở trong một khu nhà nhỏ cách quân trại không xa. Hai cha con có cách sống không xa hoa như thế, thật ra khiến cho khắp thiên hạ nhìn thấy được, nên mọi người cũng sinh lòng kính nể, cảm thấy Triệu gia thừa cơ dựng lên cướp lấy thiên hạ quả thật dựa vào không phải chỉ là may mắn mà thôi.
Tuổi của thái tử coi như còn nhỏ, sau khi sống ở nơi đó, một mặt ngày thường theo một đám giáo sư dạy bảo học tập được các loại tri thức, một mặt cũng thường xuyên đến trong quân trại hướng phụ hoàng học tập thực tiễn trị quốc, cũng tiến bộ rất nhanh.
Theo dẫn dắt của thần tùy tùng, thái tử một thân y phục hàng ngày rất nhanh đi tới bên trong một gian phòng nhỏ mà ngày thường hoàng thượng ở trong đó xử lý tấu chương.
Cách bố trí trong cái phòng nhỏ này, với tác phong của các nơi khác đơn giản thực dụng giống nhau, ngoại trừ bốn vách tường có giá sách văn thư ra, chỉ có một cái bàn làm việc và vài cái ghế cùng với một tấm giường trong lúc mệt nghỉ ngơi mà thôi. Khi thái tử đi vào trong phòng, hoàng thượng đang ngồi ở trên ghế hơi hơi lay động nhắm mắt nghỉ ngơi.
Vừa bước vào, thái tử cúi đầu thi lễ với phụ thân.- Nhi thần tham kiến phụ hoàng!
Mặc dù rất nhiều thầy giáo của y đều nói cho y biết thái tử quan trọng nhất chính là biết giữ lễ nghi, phải từng giây từng phút duy trì tôn kính với hoàng thượng, không được làm sai bất cứ điều gì khiến cho phụ hoàng không vui, nhưng phụ hoàng ở trên lễ nghi đối với y lại chưa bao giờ đòi hỏi quá nhiều, thậm chí khi y lần đầu tiên quỳ xuống thi lễ với phụ hoàng, lần đó hắn còn nổi nóng lên, trách cứ thầy giáo của y, sau đó dặn dò thái tử rằng giữa phụ tử quan trọng nhất là hòa thuận thân thiết, khi thấy phụ hoàng không cần y quỳ xuống, chỉ cần y khom người thi lễ là được. Cho nên từ lần đó trở đi, thái tử khi gặp phụ hoàng đều chỉ thi lễ như thế, nhưng trong lòng vẫn rất sùng kính và tôn trọng hắn, cũng chưa bao giờ giảm xuống.
Đúng vậy, thái tử rất sùng bái phụ thân của mình, một lòng muốn trở thành đại anh hùng, một Hoàng đế tốt giống như phụ hoàng vậy, vì thế cũng lấy tiêu chuẩn nghiêm khắc nhất đi đòi hỏi mình, để nhanh chóng gánh vác được trọng trách này.
Trong tiếng thở nhẹ nhàng của thái tử, hoàng thượng từ từ mở mắt ra.
- Ồ, con đã đến rồi à. Hắn một bên mỉm cười một bên nhẹ nhàng ngồi dậy.- Đến đây cũng khá nhanh đấy, ta mới híp mắt trong chốc lát mà thôi...
- Được phụ hoàng truyền gọi, Nhi thần sao không nhanh chóng chạy tới. Thái tử cung kính trả lời, sau đó đi tới bên cạnh ghế nằm, vươn tay ra giúp phụ hoàng ngồi dậy.
- Nhưng thật ra cũng cực khổ cho con rồi, trong đầu ta có suy nghĩ là gọi con đến ngay. Hoàng thượng nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu của thái tử.- Giỏi lắm, gần đây lại cao lớn thêm một tí rồi.
Tuổi của y gần mười ba tuổi, thân hình còn có chút gầy yếu, tuy nhiên vóc dáng đã khá cao, tính cách cũng thoát khỏi tính trẻ thơ của trước đây, mà trở nên khá trầm ổn chững chạc. Hơn nữa theo dạy bảo dốc lòng của các vị giáo sư tinh tuyển, y ở cái tuổi này cũng đã có được học thức rèn luyện thật tốt, điều còn khiếm khuyết chỉ là chưa có kinh nghiệm rèn luyện thôi. Mà dưới âm thầm trợ giúp của mình, cơ hội rèn luyện thêm kinh nghiệm là sẽ không thiếu.
Sau khi được dìu dậy, Hoàng thượng kéo tay thái tử, đi tới bên bàn làm việc, sau đó hai người cùng nhau ngồi xuống.
- Con à, gần đây các thầy giáo đều nói bài vở học tập của con rất tốt, cũng rất siêng năng khắc khổ, học vấn hiện tại có tiến bộ rất lớn, ta thật sự rất vui mừng, con làm tốt lắm. Hoàng thượng vừa nói, một bên vuốt ve mái tóc của thái tử nhỏ tuổi này, trong mắt cũng tràn đầy yêu thương.
Tuy rằng thường ngày trước mặt người ngoài rất là uy nghiêm, nhưng hoàng thượng khi đang cùng con cái tiếp xúc trò chuyện, thái độ lại hết sức dễ gần, xưng hô cũng rất là thân thiết, tuyệt đối không muốn khiến cho tình thân giữa phụ tử bởi vì quyền lực mà mài mòn —— nhất là khi đứa con tuổi còn nhỏ như vậy.
Bởi vì chiếm được khen ngợi của phụ hoàng, cho nên Ttái tử cũng hết sức vui mừng, vẻ mặt cũng hơi đỏ lên.- Phụ hoàng dạy bảo, con giây lát cũng không dám quên, con không sớm một chút học giỏi cái nên học, vậy làm sao giúp phụ hoàng phân ưu đây? Con chỉ là lo lắng thì giờ có hạn, không học hết những thứ mà các vị giáo sư đã dạy hiện tại thật giỏi.