Hải quân, là loại tân binh sau khi Đại Hán dựng lên, hoàng thượng cố ý dựng lập, do bộ quân chính hải quân trong kinh gánh vác cai quản.
Công việc thống lĩnh sử dụng và chế định dự toán hải quân, kiến lập chiến hạm và căn cứ hải quân vân vân, là nha môn đầu não hải quân, mà tất cả chiến hạm trên biển và cảng biển, do các hạm đội hải quân gánh vác quản hạt, Tổng tư lệnh hạm đội là một người Tây Dương, Lộ Dịch Đức La Thập Phúc Đức.
Người Tây Dương này vốn dĩ là một giáo sĩ truyền giáo, thế nhưng gã không có nhiệt tình tôn giáo gì, ngược lại một lòng muốn phát tài, trải qua rất nhiều gian nguy đi tới quốc gia phương đông, gã vốn dĩ muốn đúc pháo vì hoàng đế triều Minh, không ngờ rằng lại rơi tới trong tay Từ Châu, vả lại rất nhanh dấn thân vào Từ Châu, đúc lũy tích súc nhiều năm qua cho mình, tri thức về tạo thuyền và máy móc không mảy may lưu lại chút nào truyền dạy cho bọn thợ thầy Từ Châu.
Vì thế, về sau gã cũng thành người sáng lập chủ chốt của Hải Quân, sau khi tân triều thành lập, được hoàng thượng tiếp tục bổ nhiệm làm Tổng tư lệnh các hạm đội, bởi vì bản thân đã xuất thân gia tộc quý tộc nước Pháp, cho nên gã xin miễn tước phong của hoàng đế Trung Quốc, chỉ tiếp thụ danh hiệu Nguyên soái hải quân.
Để cho tiện chỉ huy các hạm đội trên biển, bình thường gã trú đóng ở phủ Tùng Giang, chủ yếu chỉ huy hạm đội Nam Hải và Đông Hải.
Còn trợ thủ của gã, phó Tổng tư lệnh hạm đội hải quân chính là Lang Gia Hầu Thái Đức, y ngày thường trú đóng ở Thiên Tân, chủ yếu chỉ huy hạm đội phương bắc, y cũng đồng dạng sự vụ phức tạp, cho nên hai người đều không có tham dự hội nghị, chỉ do bộ trưởng bộ quân chính hải quân thay mặt tới dự họp.
Những năm gần đây, hải quân tuy rằng có được quân phí cũng không nhiều bằng lục quân, nhưng là vì hoàng thượng khá coi trọng, cho nên vẫn luôn có đầy đủ phát triển mạnh mẽ, trải qua gầy dựng vất vẻ nhiều năm từ trên xuống dưới, chính thực lực của hải quân đã dồi dào mạnh mẽ, đã có được hạm đội tác chiến khổng lồ, nghiễm nhiên đã trở thành chúa tể không gì nghi ngờ được vùng đất tây Thái Bình Dương.
Cũng chính bởi vì đối với sức mạnh trên biển của mình có lòng tin như vậy, cho nên hoàng thượng và Triệu Tùng mới sẽ cùng Triệu Tùng phóng tâm lớn gan như vậy vạch mưu chinh phạt Nhật Bổn.
Sau khi nghe thấy được vấn đề của Thừa tướng, Cửu Giang Hầu vẻ mặt nghiêm túc không dám chậm trễ vội vàng cung kính trả lời.
- Hồi bẩm Thừa tướng, của cải lần viễn chinh này cần phải tiêu hao quả thật quá nhiều, sau khi trải qua phỏng đoán của bọn ta, kết luận cho ra là miễn cưỡng chống đỡ được. Hiện giờ trên biển phương bắc đóng băng mảng lớn, thuyền vận chuyển vốn dĩ vận chuyển từ phương nam đưa tới lương thực đều có không ít để không không dùng tới… Nếu như đồng thời tạm thời điều động ra toàn bộ thuyền vận chuyển còn dư cho các hạm đội, chống đỡ cánh quân viễn chinh này hẳn không có quá nhiều vấn đề.
- Còn cần phải điều động thuyền vận chuyển từ các hạm đội a… Thừa tướng có chút kinh ngạc.- Như vậy sẽ không ảnh hưởng tới tuần tra bình thường của các hạm đội chứ?
- Chúng tôi trước đây đã từng qua lại với Tùng Giang và Thiên Tân, bọn họ đều trả lời nói trước mắt tạm thời không có cử động lớn, dọn ra được một đám thuyền vận chuyển dùng để cho lần công phạt này. Cửu Giang Hầu giọng điệu vô cùng cung kính như trước, cũng không có người vì nguyên tắc văn võ phân chia mà có bất kính gì với Thừa tướng.- Thế nhưng, bọn họ đều nói chiến sự lần này cần chấm dứt, bằng không tới sang năm nếu như cả một năm đều không dùng tới những thuyền vận chuyển đó, khả năng sẽ đối với cử động của hạm đội hải quân sang năm nảy sinh ảnh hưởng. Mặt khác… trọng trách vận chuyển lương thực từ phía nam cũng vô cùng gấp gáp.
- Bộ dân chính đã báo cáo qua với ta, lương thực tồn trữ của kinh kỳ gần đây và vùng đất Bắc Trực đều vô cùng lạc quan. Mùa xuân hè sang năm hẳn đủ chống đỡ được một đoạn tháng ngày rất dài, cho nên xuân hạ sang năm trọng trách vận chuyển lương thực sẽ nới lỏng một chút. Thừa tướng lập tức giải trừ nghi ngờ của gã.- Thế nhưng, không được mãi luôn đều dựa vào lương thực tồn trữ để tiêu hao. Dù sao thiên hạ mới định, nông nghiệp của kinh kỳ và Bắc Trực còn chưa có hoàn toàn khôi phục… Nhất định phải tốc chiến tốc thắng!
Thật ra, trước khi định đô thiên hạ, bọn quan viên của bộ dân chính và bộ nông nghiệp trước đó vẫn luôn lo lắng tình trạng lương thực của vùng đất Bắc Trực, sợ rằng sau khi thống nhất thiên hạ, triều đình vận lương không nuôi sống được toàn bộ dân chúng phương bắc, lại tạo thành nạn đói và lưu dân, tấn công trật tự của khắp chốn kinh kỳ.
Nào biết đâu được, đợi tới bọn họ thật sự thống nhất cả nước, vả lại sau khi tiếp nhận được đất đai hoàng thất và quan phủ tiền Minh, lại nhận ra tình hình nếu so với tưởng tượng trước kia của bọn họ phải lạc quan hơn nhiều lắm.
Lấy phủ Bảo Định làm gương, ở phủ Bảo Định, hoàng thất tiền Minh có điền trang hoàng gia rất nhiều, cho dù tới cuối những năm Vạn Lịch thường xuyên thiên tai cũng làm ra được hàng đống lương thực. Nhưng cai quản nhưng cường hào một phương và Ngự Mã giám của những hoàng trang này lại báo dối những lương thực làm ra của những hoàng trang này, sau đó đều giấu giếm lại lương thực lén lút bán ra ngoài, giàu lên nhờ tiền của phi nghĩa, còn khi đó vô số lê dân bách tính kêu rên trong nạn đói, giẫy dụa bên cạnh cảnh chết đói.
Sau khi tân triều dựng lên, hoàng thượng cảm nhận sâu sắc loại cơ cấu béo mập không chịu nổi của tiền Minh, cùng với đoàn thể Thái giám hoành hành không phép tắc, cho nên vừa đăng cơ đã phế bỏ tất cả cơ cấu nội giám trong cung đình tiền Minh, vả lại tuyên bố về sau không bao giờ dùng Thái giám trong cung nữa. Thái giám trong cung tiền Minh và ngoài cung cũng bị nhất nhất đuổi tản đi. Người có văn hóa có năng lực được mướn dùng là văn lại, đối xử bình đẳng giống như văn lại bình thường, kẻ không có chữ nghĩa lại tuổi già, tìm không thấy con đường sống thì bị tập trung an trí. Đồng thời, hoàng thượng còn chiếu cáo rõ ràng thiên hạ, Đại hán bắt đầu từ đời này của hắn, tuyệt không dùng lại Thái giám, vả lại khống chế chi tiêu cung đình, như vậy, chế độ Thái giám kéo dài hai ngàn năm, cũng rốt cuộc sau khi tân triều dựng lên tiêu tan mất hết.
Sau khi thống nhất thiên hạ, hoàng thất tiền Minh bị hoàng thượng đày đi sống trong dân chúng, còn những hoàng trang này dĩ nhiên cũng liền toàn bộ bị tân triều tịch thu. Nếu cơ cấu trong cung đều bị bãi bỏ rồi, như vậy những hoàng trang ngày dĩ nhiên cũng liền từ Ngự Mã Giám chuyển dời tới trong tay triều đình thay mặt là Nội các.
Sau khi đổi mới quản lý quan lại, sản xuất nông nghiệp nơi này và lương thực làm ra cũng liền tiến vào trong kho lương của triều đình, cũng nhét vào trong quản lý của bộ nông nghiệp và bộ dân chính, sau đó bọn họ ngạc nhiên nhận ra, những con số lương thực này vô cùng lớn, nếu như tiết kiệm phân phát, không ngờ đủ thỏa mãn cần có qua đông của phủ Bảo Định và mấy phủ gần kề. Phải biết đây còn là sản xuất nông nghiệp của mấy phủ gần kề mấy năm liên tục trước đó bị thiên tai và chiến loạn đứt mất, theo tình hình đó sức lao động trồng trọt và tưới tiêu không đủ.