- Quan viên trẻ tuổi này tên Chu Phác, chữ Tri Hòa, chính là một quan viên của ty Ngoại vụ. Gã là nhân sĩ phủ Đăng Châu Sơn Đông, phụ thân và ông nội đều từng làm qua buôn bán và buôn lậu trên biển, tích lũy một chút điền sản, bởi vậy từ nhỏ gia cảnh coi như giàu có. Tới một đời này của gã, bởi vì trưởng bối cảm nhận sâu sắc trong nhà so với gia đình có công danh kia, không có quan viên che chở sẽ bị thiệt không ít, cho nên đâu khổ hạ quyết tâm đưa gã vào trường học đọc sách, bởi vậy gã từ nhỏ ở dưới tay tiên sinh học tập không ít hiểu biết, chính ngay cả cái tên Chu Phác và biểu tự Tri Hòa này cũng là tiên sinh lấy thay cho gã.
Gã vốn dĩ thi lấy công danh, tên đề bảng vàng làm rạng rõ giấc mộng của tổ tông, lại nào biết, lúc này Đại Minh lại rơi vào trong lúc nguy hiểm cực lớn, thiên tai nhân họa không ngừng, khắp nơi trộm cướp nổi lên như ong, triều đình Đại Minh mắt thấy chính là có dấu hiệu ăn bữa nay lo bữa mai, còn trong nhà gã cũng ở bên trong động loạn này tổn thất một số ít của cải. Theo thúc giục của loại hoàn cảnh này, gã nhẫn tâm dứt tuyệt lòng dạ công danh khoa cử, chạy tới trên biển giúp phụ thân kinh thương, dựa vào đầu óc của gã linh hoạt, rất nhanh đã học biết tiếng Nhật Bổn và tiếng Cao Ly, vì sự nghiệp buôn bán trong nhà làm ra không ít cống hiến, mấy năm nay gã đã thường tới lui giữa Hán Thành và Trường Na Bào (Nagasaki), cũng mười phần quen thuộc tình hình hai nước.
Kinh thương không qua bao lâu, thế lực Từ Châu nhanh chóng quật khởi liền nhanh chóng mở rộng thâu tóm phía ngoài, thu trọn cả Sơn Đông vào trong túi, vả lại lấy tốc độ khiến gã trợn mắt há hốc mồm chinh phục cả thiên hạ, rất nhanh đã dựng lên tân triều, vả lại theo quản chế của tân triều, vốn dĩ thiên hạ xao động bất an lại từ từ bình định trở lại.
Thiên hạ chậm rãi bình định rồi, nhưng tâm Chu Phác ngược lại càng lúc càng trở nên linh hoạt, kinh thương trên biển dù sao cũng là cuộc sống trên đầu đao liếm máu, hơn nữa cuộc sống vô cùng gian khổ, gã từ nhỏ là đọc sách lớn lên, nào yêu thích loại cuộc sống này? Cộng thêm nữa, hiện giờ kinh thương ở trên biển vẫn phải cạnh tranh với Vân Sơn Hành, bọn họ là nhà nhỏ, làm ăn nhỏ, nào có bao nhiêu thực lực. Kinh thương như vậy càng lúc càng khó để tiếp tục, gã không phải đọc mãi sách vở, càng không có cách nghĩ trung thành tận hiếu với Đại Minh, theo loại tình thế này, gã rất nhanh đã động tới lòng dạ đền đáp tân triều.
Gã vốn cho rằng tân triều sẽ mở khoa cử, vì thế một lần nữa cầm lên kinh văn bị mình ném vứt kia nghiên cứu trở lại, nhưng không ngờ rằng, tân triều sau khi định đô lại cũng không có giống với triều đại trước đó, lập tức mở khoa cử an định lòng dạ sĩ tử thiên hạ, ngược lại vẫn luôn không có khai mở khoa cử, vẫn là trọng dụng những người cũ và theo rồng trước kia.
Gã không có nản lòng thoái chí hoặc là sáng tối nguyền rủa tân triều giống như người đọc sách tự cảm thấy vô vọng kia, mà là chạy tới kinh sư, quan sát tình thế nghĩ cách mua lấy một quan chức cho mình.
Trải qua nhiều lượt tới lui, gã thông qua một đồng hương, làm quen được với Khổng Chương lúc ấy đã thành là Ty trưởng ty Ngoại vụ, gã tự đề cử mình với Khổng Chương, không ngờ rằng những Thánh Nhân vốn dĩ đọc sách nhớ kỹ càng vác trên lưng sách vở kia hơi chút lớn giọng nói đại nghĩa kia ở Khổng Chương không có trông thấy, ngược lại trông thấy một nơi sở trường tinh thông Cao Ly và Nhật Bổn của gã, sau khi trải qua mấy lần khảo hạch, Khổng Chương chiêu mộ gã tới bên trong ty Ngoại vụ, bảo gã chính thức trở thành một quan viên của tân triều Đại Hán.
Tuy rằng cấp bậc không cao, hơn nữa là gánh vác nha môn Ngoại sự, nhưng đối với Chu gia mấy đời người đều lăn lộn trên mặt biển mà nói, Chu Thác cũng được xưng tụng là làm rạng rỡ tổ tông rồi, ít nhất thời điểm phụ thân nghe tin tức này, chính là xúc động nước mắt tuôn rơi.
Còn Chu Phác ngấm ngầm tự thấy may mắn rất nhiều, cũng trong lòng không khỏi sinh ra một tia nghi hoặc, không rõ tân triều vì sao vẫn luôn không mở khoa lấy kẻ sĩ, thế cho nên bất ngờ dựa vào loại phương thức này chiêu nạp quan viên.
Mãi tới có một lần gã và thượng cấp Khổng Chương của mình cùng uống rượu, mới nghe được giải thích của y.
Hóa ra, tân triều dựng nghiệp ở Từ Châu, sau đó đi từng bước phát triển tới đất Giang Hoài, tiếp đó chiếm cứ Sơn Đông, cuối cùng thổi quét cả phương bắc vả lại đánh hạ Giang Nam, bởi vậy tân triều cần phải chiếu cố lợi ích của người đất hưng long.
Bởi vì nguyên nhân tai họa nhiều năm và chiến lọan, những nơi chốn đó hiện giờ đều không được xưng văn phong hưng thịnh, nếu như hiện giờ đã bắt đầu mở khoa cử, thì bất luận như thế nào cũng khảo không qua được Giang Nam, vậy rất nhanh liền sẽ xuất hiện tình hình giống như tiền Minh, bọn sĩ tộc Giang Nam thông qua thành tích thi cử tốt hơn nhiều nhét đầy triều đình, cuối cùng xa lánh các thế lực khác. Đảng Đông Lâm cuối những năm Vạn Lịch khởi lên, về sau quyền nghiêm đổ triều cương ảnh hưởng ba đời triều đình Đại Minh, chính là lấy những địa chủ và sĩ tử Giang Nam đó làm căn cơ.
Bản triều thay thế tiền Minh, dĩ nhiên sẽ đối với giáo huấn diệt vong của tiền Minh tiến hành tổng kết hết lại, loại sự vật như đảng Đông Lâm, dĩ nhiên là phải vừa bắt đầu đã phải gia tăng đề phòng. Vì để tránh khỏi xuất hiện loại tình hình này, dứt khoát thẳng thừng trước tiên ngừng làm khoa cử, lấy công huân xét dùng quan viên (nói một cách khác chính là ưu tiên xét dùng người Sơn Đông, Giang Hoài, và Từ Châu), Nhạc Thác thuận lợi tiến vào ty Ngoại sự, cũng chính là bởi vì duyên cớ gã giống như Khổng Chương xuất thân Sơn Đông.
Đương nhiên, loại phương thức xét dùng này không được kéo lâu dài, cho nên những năm gần đây, triều đình đều đang tăng mạnh đối với các nơi, nhất là đầu nhập đối với giáo dục đất hưng long. Đợi tới giáo dục những nơi hưng long này nhấc lên, lại sẽ chậm rãi buông thả khoa cử, để cho xét chọn quan viên lấy một loại phương thức hết sức công bằng tiến hành... Đương nhiên, phương viên khảo thí thì sẽ không phải là giới hạn trong Tứ Thư Ngũ Kinh rồi. Mọi người đều biết bởi vì có giáo huấn của tiền Minh, hoàng thượng mười phần chán ghét một bọn Nho sinh kia, càng thêm không thích người đọc sách chỉ biết nói suông, có lẽ khoa cử về sau, còn phải có thêm thiên văn, địa lý thậm chí binh pháp, sách luận, lại cũng sẽ không giới hạn bát cổ văn* giống như trước kia.... (Bát cổ văn gồm 7 phần cổ thi, Tứ Thư, Bát Tỷ, thi văn, chế nghệ, chế mỹ, thi nhạc)
Tuy nhiên, nếu hiện giờ đã chen vào trong triều đình, Chu Phác cũng không lại bận tâm loại việc này, gã một lòng chỉ muốn làm tốt sự vụ ở trong tay mình, giành lấy niềm vui của thượng ty, thuận tiện khiến cho quan chức của mình cũng tiến lên thêm mấy tầng bậc.
Nhận được chiến cố của Ty trưởng Khổng Chương, vừa vào trong ty gã đã được trao cho quyền lực, trọng trách xử lý sự vụ có dính tới Nhật Bổn, cho nên hai ba năm gần đây gã vẫn luôn giao thiệt sự vụ cùng Nhật Bổn, trải qua lịch luyện, hiện giờ phải nói là hiểu rõ Nhật Bản nhất trong ty, cũng chính là bởi vì nguyên nhân này, ngay sau khi từ nơi Thừa tướng biết được tính toán của hoàng thượng, Khổng Chương đầu tiên liền nhớ tới thuộc hạ đắc lực của mình, vừa trở về bên trong nha môn của mình, liền cố ý tuyên gọi gã sang dặn dò cẩn thận một phen, dặn dò gã mau chóng thu thập sự vụ dính tới Nhật Bổn, làm phương lược hành động mau chóng áp phục Nhật Bổn.