- Các ngươi có lòng dạ như vậy thì tốt rồi, cuối cùng cũng có chút dáng vẻ quý tộc hẳn nên có rồi! Nguyên soái Thạch Mãn Cường dùng tay vỗ nhẹ cái bàn, phát ra tiếng vang nho nhỏ.- Nếu như ý kiến mọi người đều nhất trí, đợi lát nữa chúng ta liền đệ trình ý kiến này cho hoàng thượng đi.
- Ở trong cuộc họp đề xuất thật sự tốt hay không? Đến lúc đó trên hội đường tụ tập lại một chỗ, nếu như chúng ta nói ra ý kiến khác với Nội các, sẽ... sẽ có kinh ngạc đối nghịch lại hay không? Triệu Tùng lại vẫn là dáng vẻ có chút chần chừ.
- Nếu như lén dâng thư cho hoàng thượng thì thỏa đáng hay không?
- Chính là phải đề xuất trong cuộc họp nha! Thạch nguyên soái lại một chút cũng không có dáng vẻ cho rằng đúng.- Trong cuộc họp đề xuất ra, mọi người nói ra sáng tỏ hết, nói một điều là một điều, hoàng thượng tại đương trường phải làm ra cân nhắc quyết định, ai cũng không chịu phục không được, ngày sau cũng không cách nào đổi ý. Nếu sau khi tan họp, hoàng thượng cho dù nghe theo ý kiến của chúng ta, Nội các lại như thế nào sẽ chịu phục? Tới lúc đó bọn họ cũng sẽ dâng thư, giành đi giành lại có lòng dạ gì? Lại như thế nào đủ làm cho các ngươi yên lòng sẵn sàng chiến sự?
Vấn đề nối liền liên tiếp này, khiến Triệu Tùng nhất thời cũng không biết rốt cuộc nên trả lời thế nào.
- Nhưng... Nhưng Nội các không phải cũng là... không phải cũng là triều đình sao? Thừa tướng và Tài tướng bọn họ cũng đều là quý tộc... Thật lâu sau, gã mới chần chừ hỏi lại.- Ngày mới vừa nói giữa quý tộc phải gần gũi gắn bó, không được tổn thương hòa khí. Nếu như chúng ta công khai phản bác ý kiến của bọn họ, chỉ sợ... chỉ sợ bọn họ sẽ mười phần không hài lòng chăng?
Ý kiến của gã kỳ thật cũng có lý lẽ, hiện tại văn thần cũng có quý tộc, hơn nữa còn là một đám cấp cao nhất trong triều đình kia, nếu như thật phải trở nên náo loạn, chỉ e rằng cũng sẽ biến thành phân tranh giữa quý tộc rồi... Triệu Tùng là quý tộc cũng là hoàng thân, gã nắm chắc không sợ đắc tộc văn thần bình thường, nhưng ngay mặt đắc tội Thừa tướng cũng là Quốc công, đây liền có chút lẩm cẩm rồi.
- Làm việc vì hoàng thượng vì quốc gia, chỉ cần có trung thành ở đây, ngươi rốt cuộc sợ cái gì? Thừa tướng quả thật quyền cao chức trọng, nhưng ngươi lớn nhỏ cũng là Bá tước và lữ trưởng, về sau địa vị ở trong quân chỉ sẽ càng cao hơn. Phải sợ hãi tới mức như vậy sao? Không ai muốn ngươi cố ý đi trêu chọc Thừa tướng, nhưng luôn không tới mức không dám cố gắng đi tranh đấu phải không? Bởi vì Triệu Tùng do do dự dự như thế, Thạch nguyên soái không hài lòng quát lớn y.- Hơn nữa, lại không phải một mình ngươi nói, chúng ta cũng sẽ tỏ thái độ đồng dạng, không cần sợ.
Tiếp đó, dường như đối với mọi người có chút không hài lòng, gã đột nhiên đổi sang chuyện khác.- Bảo tôi nói a! Thừa tướng và Tài tướng bọn họ khôn khéo thì khôn khéo nhưng chính là đọc sách thánh hiền quá nhiều rồi, đầu óc không xoay chuyển được, có chút sự tình nhìn xem còn không bằng mấy tên lớn đầu thô lậu chúng ta! Sự tình chúng ta muốn làm, rõ ràng dứt khoát lợi cho nước nhà lợi cho bệ hạ. Chúng ta cố tình muốn ngang ngược cản trở, thật sự không biết gọi là gì... A bất quá ta xem ra, rốt cuộc bọn họ vẫn là biết cong quẹo rồi, dùng không được bao nhiêu năm. Ai bảo phía dưới cũng có quan văn nhìn chằm chằm cái ghế của bọn họ? Mấy năm nay, liền để cho chúng ta tới biểu hiện thật lòng cùng hoàng thượng đi...
Lời tự nói này, bọn ba người Triệu Tùng nghe thấy cũng nửa hiểu nửa không, nhưng bởi vì liên lụy tới nơi chốn tầng cao nhất của triều đình, cho nên ba người bọn họ không có một người nào dám tiếp lời.
Sau một phen cảm thán, Nguyên soái Thạch Mãn Cường rất nhanh đã thu liễm tâm tình của mình, một lần nữa nhíu mày nhìn Triệu Tùng.
- Tốt lắm, lời ta đã nói đủ rõ ràng với ngươi rồi. Kế tiếp liền phải xem bản thân ngươi làm thế nào rồi. Ta hi vọng ngươi đủ hiểu biết đại thể a. Triệu Tùng! Ngươi là kẻ trong quân Đại Hán, trong mấy lão huynh đệ chúng ta lai lịch sâu nhất, cũng có được ưu ái nhất, tiền đồ mai sau không đo lường được. Trước kia ngươi ở dưới trướng Trần Thăng đánh trận, chỉ cần biết nghe theo mệnh lệnh bên trên thì tốt rồi. Về sau ngươi cũng chính là tiền đồ phải làm đại tướng một phương. Hiện tại là phải suy nghĩ nhiều vấn đề rồi! Chúng ta là trung thành vì hoàng thượng, là muốn đưa chiến lợi phẩm tới trên tay hoàng thượng, ai sẽ chán ghét nhét đồ vật vào trong tay mình nào? Chúng ta cũng nói cho hoàng thượng biết ý kiến của chúng ta, chẳng lẽ hoàng thượng còn không hài lòng được sao?
Theo lời từ trong miệng, ánh mắt Nguyên soái cũng càng lúc càng nghiêm khắc, khiến trong lòng của Triệu Tùng cũng càng lúc càng bồn chồn.
Nói thật, gã cũng không muốn tham dự vào bên trong phân tranh của Nội các và quân đội, nhưng Nguyên soái hiện giờ bày rõ chính là thái độ của y, hơn nữa gã biết, hiện giờ địa vị của mình cũng quả thật không dễ trốn tránh rồi.
Nếu phải tỏ thái độ, gã lại làm sao đủ ca lời ngược lại với Nguyên soái nào?
- Triệu Tùng hiểu rõ rồi. Sau trầm mặc chốc lát, gã rốt cuộc trầm xuống lòng dạ, sau đó gật đầu.- Đợi lát nữa Triệu Tùng nhất định sẽ nói ra ý kiến này cùng với Nguyên soái.
- Ngươi hiểu là tốt rồi! Trên mặt Nguyên soái rốt cuộc lộ ra nét tươi cười, tiếp đó quay đầu nhìn về phía hai người trẻ tuổi.
- Nguyện vì Nguyên soái và lữ trưởng như thiên lôi sai đâu đánh đó! Hai người trẻ tuổi cũng không có nghĩ nhiều như bọn họ, sau khi Triệu Tùng và Thạch Mãn Cường đạt cùng ý kiến chung bọn họ không chút suy nghĩ hô lên.
- Các ngươi không chỉ làm thiên lôi vì chúng ta, phải chỉ làm thiên lôi vì hoàng thượng, chỉ làm thiên lôi vì thái tử. Thạch Mãn Cường nhẹ nhàng xua tay.- Lần này, chỉ huy trấn thủ phía sau chính là thái tử điện hạ a, các ngươi phải biểu hiện thật tốt, đừng cho hoàng thượng và thái tử phiền lòng.
- Các gì? Hai người trẻ tuổi lại lần nữa nhìn nhau thất sắc hiển nhiên thật không ngờ hoàng thượng rõ ràng còn có an bài như vậy.a
- Viễn chinh lần này, hoàng thượng đã khâm định rồi. Thái tử sẽ tới Cao Ly tổng trấn hậu phương, để đảm bảo cung ứng hậu cần quân ta. Triệu Tùng vội vàng mở miệng.- Hai người các ngươi, giữ vững thật tốt tinh thần, lần này thái tử cũng ở sau lưng chúng ta.
Nói tới đây, Triệu Tùng đột nhiên nghĩ tới điều gì.
Trước đó gã nghe hoàng thượng nói thái tử trấn thủ, cảm thấy hoàng thượng là vì rèn luyện thái tử, thuận tiện khiến nó làm quen một chút một đời tướng lĩnh trẻ tuổi, sẵn sàng vì ngày sau. Hiện giờ sau khi trải qua lời nói của Nguyên soái Thạch Mãn Cường, gã đột nhiên cảm thấy hoàng thượng có khả năng cũng tồn lấy rèn luyện tướng lĩnh trẻ tuổi, để bọn họ chậm rãi thay thế bọn Nguyên soái đã đạt tới đỉnh điểm.
Gã không biết ý nghĩ của mình đúng hay không đúng, chỉ là phỏng đoán mà thôi. Tuy nhiên cho dù phỏng đoán trở thành sự thật, gã cũng sẽ không có gì bất mãn với hoàng thượng, từ xưa tới nay đối với thần tử mà nói một trong những chuyện đáng sợ nhất chính là đi vào hoàn cảnh công đức cao dày. Mấy vị Nguyên soái này đều lập được nhiều công trạng như vậy, từ xưa tới nay đều xem như là vô cùng nguy hiểm, theo gã trông thấy, cho dù là lão huynh đệ, cũng không được mãi luôn kéo dài loại tình hình này, cũng quả thật cần tiến cử tướng lĩnh mới khác tới thống lĩnh quân đội.