Lời nói này của Trần Hồng vô cùng có sức thuyết phục, vì thế Thừa tướng thật sự hơi động ý rồi.
Tuy rằng Thừa tướng thân đã ở ngôi cao, nhưng tôn sùng của gã đối với hoàng thượng lại vẫn là hết sức chân thành giống như Từ Châu năm đó, cho nên đồng thời gã cũng hết sức vui vẻ nhìn thấy hoàng thượng đang thi hành chức trách của hoàng đế, đủ để có được đãi ngộ tương xứng với ngôi vị hoàng đế, đơn giản quá mức cũng không hay.
- Tân triều vừa mới lập, chúng ta đã gầm rộ xây dựng. Như vậy… như vậy không quá tốt a!
Sau khi do dự chốc lát, Thừa tướng tựu chung chậm rãi mở miệng.- Hơn nữa, hoàng thượng nào đã qua được cửa ải, huynh đệ cũng không thích hao tài tốn của!
- Tiền Minh triệu lao dịch là hao tài tốn của, chúng ta chính không phải! Tài tướng phá lên cười.- Chúng ta triệu người lại đây, chính là phải nuôi cơm còn phải phát tiền công. Tại sao phải nhọc tới dân?
Lao dịch tiền Minh vô cùng hà khắc, thường xuyên phải triệu bá tính đi công trình và lao dịch khắp nơi, không chỉ nghiêm trọng chậm trễ việc làm nông, hơn nữa bá tính phục dịch lao dịch không có được thù lao có được, phải nói là một loại ác tính. Mà tiếp thu giáo huấn của tiền Minh, sau khi tân triều dựng lên môt mặt để ý tới giảm ít bớt số lượng triệu tập lao dịch, hạn chế nha môn các nơi hồ loạn sai khiến sức dân, một mặt cũng vạch rõ quy định không được phép triệu tập lao dịch không tiền thưởng, vả lại quan phủ phải gánh vác cơm canh và lương bổng.
Tuy rằng làm như vậy so với lúc trước phải tiêu hao nhiều của cải tài sản của triều đình, nhưng tiếng oán than của dân chúng tân triều lại được hạ xuống mức thấp nhất, lại phối thêm vào một số ít cử động khác. Thế cho nên theo tình hình tân triều rõ ràng là mới dựng gần đây vả lại khắp nơi rất nhiều việc gác lại, dân chúng các nơi ngược lại cảm giác cuộc sống dư dả hơn không ít so với thời kỳ tiền Minh.
Đương nhiên, từng mục đức chính lớn tựa trời này, là dựng lập bên trên năng lực tài chính của triều đình lớn mạnh hơn so với tiền triều. Bởi vì lúc trước gầy dựng ở Từ Châu, tiều đình trước lúc dựng lên đã khống chế được hàng loạt xưởng phường, mỏ và thương điếm, những sản nghiệp này không ngừng tập trung của cải dồi dào tới trong tay triều đình, cũng khiến triều đình giảm thiểu đi một số ỷ lại đôi với thuế điền nông, dĩ nhiên gánh nặng của triều đình cũng giảm bớt đi không ít. Như nay, sau khi đã trải qua vài năm nghỉ ngơi lấy lại sức, vùng đất Giang Hoài và kinh kỳ đã đã từ trong chiến hỏa từ từ khôi phục lại nguyên khí xưa cũ, gần như có khí tượng mới trỗi dậy.
Mà những thành tích này, dĩ nhiên cũng không rời khỏi cố gắng của bọn văn thần trong triều, Nội các bọn người Tài tướng, Thừa tướng tổ thành và quan viên các nơi chọn lựa kỹ càng khéo léo vào trong mấy năm này ngóng nhìn nước lên thuyền lên, hai người này còn được người đương thời ngưỡng mộ thành Trần Bình và Tiêu Hà ngày nay.
Cũng chính bởi vì e dè thanh danh của triều đình và của mình, tuy rằng Thừa tướng cũng không phản đối khiến cho hoàng thượng tới ở nơi càng tốt hơn, nhưng vẫn còn có chút do dự nghênh ngang đắc ý.
- Xây dựng cung thất cũng không phải việc nhỏ, như thế nào không tính nhọc dân? Thừa tướng hỏi ngược lại.
- Xây dựng cung thất mặc dù là việc lớn, nhưng phần nhiều chính là phải có công thợ. Bá tính chữ nghĩa không biết được lại không hiểu kiến tạo dùng được bao nhiêu? Nhiều lắm là dùng được ngàn người a. Hiện giờ các nơi tuy rằng thiếu người, nhưng cũng không có thiếu phần này, ngược lại an bài lưu dân không nơi để đi, khiến cho bọn họ có việc để làm, không tới mức bị đói rét thúc bách. Tài tướng lập tức trả lời hỏi ngược lại của Thừa tướng.- Thừa tướng, dù sao đều phải cấp cơm canh cho những lưu dân này, để cho bọn họ vì hoàng thượng tạo dựng biệt cung cũng phải có lợi hơn so với ở không ăn không phải không?
- Điều này cũng đúng a. Cách nói này Thừa tướng cũng rất nhanh tiếp nhận.
Tuy rằng thiên hạ đã hơi chút yên ổn, nhưng lưu dân các nơi khó nhọc chạy nạn vẫn cũng không có toàn bộ tản đi, trong đó có không ít người đã tụ tập ở đầu não kinh kỳ. Triều đình mỗi năm từ Giang Nam vận chuyển lương thực sang đây, có không ít chính là phát cấp cho những lưu dân này. Bởi vì đòi hỏi công phòng các nơi đối với lao dịch rất lớn, cho nên tân triều cũng không hứng thú với phân chia ruộng đất vô chủ, cho nên đại bộ phận lưu dân ngưng lại lập tức sa vào bên trong quẫn bách khống có việc để làm, để cho bọn họ có việc để làm, đi xây dựng biệt cung cho triều đình, cũng tốt hơn nhiều so với không không bỏ lương thực nuôi dưỡng bọn họ.
- Việc này nói với Công tướng hay chưa? Thái độ của gã lập tức trở nên mềm mại.- Việc này không có Công tướng lên tiếng cũng không phải việc dễ làm.
Công tướng là chỉ Vệ Quốc Công Từ Hậu Sinh hiện giờ đang làm đại thần ở trong Nội các, y gánh vác chính là toàn bộ công thương, mỏ quặng và kiến tạo sự nghiệp, nếu như phải xây dựng biệt cung, chọn lựa, xây dựng đều không rời khỏi điều khiển của y, cũng chỉ có y tổ chức được đầy đủ công thợ và người làm hoàn thành sự tình.
Huống chi, y là em vợ hoàng thượng, là quen biết với hoàng thượng càng thêm không phải tầm thường, nếu như y cũng tham dự vào bên trong hàng ngũ các đại thần trần tình, hoàng thượng càng dễ bị thuyết phục.
- Công tướng hiện giờ đang ở ngoài kinh kỳ, đốc tạo lăng bảo, cách nghĩ này ta đương nhiên còn chưa kịp nói với y. Trần Hồng cười nói.
- Tuy nhiên, nghĩ tới y hẳn sẽ không phản đối chủ ý này phải không?
Tiền Minh gầy dựng kinh sư nhiều năm, kinh sư ban đầu vốn nói được là thành cao hào sâu, bộ binh và kỵ binh phòng ngự cầm đao thương cung tiễn phải nói là kiên cố như kim cương, nhưng hiện giờ thời đại đã khác rồi, uy lực của súng pháo đã càng lúc càng lớn, vốn dĩ những phòng vệ xung quanh kinh sư thi thố càng ngày càng có vẻ vô dụng. Ở vài năm cuối cùng tiền Minh, Triệu Gia Quân mấy lần tiến quân về phía bắc, phòng ngự của kinh sư đều phải nói không chịu nổi một đòn, tường thành ở trước mặt đại pháo Triệu Gia Quân càng có vẻ vô cùng yếu ớt.
Nếu như định kinh sư làm thủ đô của tân triều, phòng ngự kinh sư như thế liền có vẻ vô cùng trọng yếu, còn nhận thức chung từ trên xuống dưới triều đình chính là thiết kế phòng ngự kinh sư hiện có hoàn toàn không đáng dùng, cần phải phá bỏ xây dựng lại toàn bộ, bởi vậy bắt đầu từ mấy năm trước đó, tân triều liền bắt đầu kiến thiết phòng ngự bên ngoài kinh sư.
Khác với các triều đại đổi thay trước đó chính là, kiến thiết lần này do Công tướng Từ Hậu Sinh đích thân dự trù gánh vác, vả lại bên cạnh y còn có một số kiến trúc sư tới từ Tây Dương làm cố vấn.
Lúc này, các nước Tây Dương đã dùng súng pháo giao chiến mấy trăm năm, đã trước đây không lâu còn từng loạn chiến các nước đánh nhau liên tục ba mươi năm, cho nên bọn họ đối với pháo đài phòng ngự súng pháo rất có kinh nghiệm, bởi vậy tân triều vừa mới đầu đã để ý hấp thụ kinh nghiệm của bọn họ, thông qua giáo sĩ truyền giáo từ Tây Dương vời không ít kiến trúc sư tới hiệp trợ Từ Hậu Sinh, ở vùng ngoài kinh sư xây dựng lăng bảo phòng ngự.