Tường tuyết cao hơn trượng, chiều rộng mấy trượng, dài đến vài dặm, đây chẳng khác nào như một bức tường được dựng lên, hơn nữa tuyết trên tường lại rất xốp, vốn dĩ không cách nào đỡ được trọng lượng của kị binh, chỉ sợ vừa giẫm lên đã bị sa xuống hố, cho dù bộ tốt cũng không dễ dàng tiến vào, chẳng khác nào tiến công vào nơi trống rỗng kéo dài trì hoãn trở ngại thế công, lại thêm phần phiền toái.
- Bọn Hán cẩu này đúng là một lũ chuột nhắt, gặp lúc cứng đối cứng là rụt đầu chạy mất, làm ra thứ đồ như vậy gây phiền phức cho người khác.
- Ngược lại cũng không chắc, nếu chúng dám ra khỏi thành hạ trại, cũng là muốn đánh, bức tường tuyết này cản chúng ta, cũng ngăn bọn chúng, trừ khi có một đám người tiến vào trong. So với phẫn nộ của A Mẫn, Tể Nhĩ Cáp Lãng ngược lại khá là bình tĩnh.
Đến nước này, cho dù mọi người có xem thường trận chiến được miêu tả trong truyện xưa diễn nghĩa thế nào, e rằng hai quân cũng như câu chuyện xưa, đến một nơi chiến trường bốn phương bằng phẳng, mỗi bên đều dàn quân bày trận khai chiến, nhìn như đang hát tuồng trên đài, nhưng cũng không có lựa chọn nào khác, nhất khi một bên khiêu chiến muốn tốc chiến.
Nhìn đồng tuyết đã được dọn gần xong, vẫn còn một bức tường tuyết vắt ngang giữa đại doanh hai bên, ai nấy đều biết trận chiến đã đến gần.
- Bức tường tuyết này rất phiền phức cho chúng ta, lại không sửa được nó đến hai bên và mặt sau, chẳng khác nào tự đem mình cho vào trong rọ hay sao? Triệu Gia Quân cũng có cách nhìn của mình về bức tường tuyết.
Thế trận bày trên chiến trường rất rộng, chỗ đặt bức tường tuyết đã là tiền tuyến của tiền tuyến rồi, vì vậy sau khi trời tối cũng khó lòng xếp đặt quân canh gác ở đó.
Trước nay sau khi Triệu Gia Quân hạ trại, đều rất dụng tâm bố trí trạm gác ngầm, nhưng sau khi Liêu Đông bước sang mùa đông thì cách này vô dụng, trạm gác ngầm không có trang bị sưởi ấm, thường thường không có nơi tránh gió, ở bên ngoài rất dễ bị đông cứng tới chết, tuy nhiên dưới tiết trời ác liệt như thế này, quân địch muốn lén tập kích doanh trại đồng dạng cũng rất khó, cho nên đều đặt nhiều trạm canh gác, cần mẫn tuần tra.
Theo hoàn cảnh này, tường tuyết bên này thật sự không màn tới, còn trời mùa đông giá rét đêm dài, sau khi trời tối càng không để ý tới được.
Chờ đến ngày hôm sau, lại phát hiện tường tuyết màu trắng trở nên bẩn đục một mảnh, phái người nhìn xem mới phát hiện ngay trong tường tuyết bị người ta rắc lên bùn đất tro bụi, người tinh mắt còn nhận ra, trong đất bùn tro bụi còn trộn lẫn muối thô.
Triệu Gia Quân bên này còn có chút hồ đồ, nhưng người xuất thân Liêu Đông rất nhanh làm ra phán đoán, binh mã Kiến Châu muốn tuyết mau tan ra chút, cho nên dùng thủ đoạn, thủ đoạn rải tro bụi, muối làm tuyết tan này đúng thật là lão Liêu Đông mới hiểu, thế như Kiến Châu bên này cũng ra vốn liếng, tuy nói Liêu Trấn không thiếu muối, nhưng muối cũng không phải rẻ như vậy.
Trời vẫn trạng thái nửa âm u nửa sáng như trước, thời điểm giữa trưa, thì giờ mặt trời hiện ra nhiều hơn, nhìn thấy được tường tuyết nhanh chóng hòa tan ra, đợi tới thời điểm buổi chiều ngày hôm sau, tường tuyết đó đã ngăn không được người nào rồi, vùng đất chỗ tường tuyết thì là kết một tầng mặt bằng cũng không trơn trượt chút nào.
Ngay khi thấy tường tuyết tan tới mức này, đôi bên đều nhận ra được một việc, sắp khai chiến rồi, ai nấy trong đại doanh đều bắt đầu sửa soạn chiêng trống rùm beng, từ chủ tướng tới binh tốt bên dưới, tới lúc này ngược lại thở phào, chờ đợi không biết lúc nào khai chiến như vậy thật sự quá dày vò người rồi.
Không biết bao nhiêu người ban đêm trằn trọc, thời điểm trời sắp sáng, lính đầu bếp đã bắt đầu sửa soạn bữa sáng, quân tướng các cấp đánh thức bộ hạ của mình bắt đầu tập kết sửa soạn, dù cẩn trọng thế nào, động tĩnh như vậy cũng lừa không được người, chỗ cao vọng đài đại doanh đôi bên đều nhận ra động tĩnh của đối phương, đại chiến liền vào hôm nay, không có gì bất ngờ để nói nữa.
Trời sáng rõ hoàn toàn mọi người mới phát hiện một việc, trời lại bắt đầu âm u lần nữa, nhưng đến lúc này cũng chẳng còn ai bận tâm đến nó nữa, hơn nữa, bất luận mặt trời có xuất hiện hay không thì tiết trời vẫn lạnh như thế.
Sau khi ăn sáng, quân sĩ bắt đầu thu dọn đồ đạc xếp hàng, còn đoàn trưởng đoàn phó của bọn họ lại được triệu tập đến chỗ sư trưởng sư tạm biên thứ nhất Trần Thăng, muốn bố trí trận địa trước khi chiến đấu.
Trước khi nghị sự, Trần Thăng dặn dò vệ binh kéo ra lò đồng sưởi ấm trong quân trướng, vén lên tấm rèm cửa bằng chăn bông rất nặng, bầu trời thoáng chút đục ngầu tan đi, cả trong ngoài phòng đều không còn lạnh lắm, khiến người phấn chấn tinh thần, những băn khoăn cũng được gỡ bỏ.
Lỗ Đại đứng đầu tiên bên trái Trần Thăng, đầu tiên bên phải là Ba Âm, thứ hai bên tay trái là Trang Lưu, sắp hàng có thứ tự, mỗi người đều là tướng lĩnh phụ trách đơn độc một phương diện, sau đó là tướng lĩnh lữ thứ nhất.
Trần Thăng quan sát đến bọn thủ hạ, ngoại trừ đoàn trưởng đoàn kỵ binh thứ hai Ba Âm, những người khác tuổi tác cũng không lớn, Trần Thăng bỗng sửng sốt, trên mặt hiện ra nụ cười khổ tự giễu, gã nghĩ mình cũng chỉ lớn hơn các đoàn trưởng một hai tuổi, thực sự không có thân cách nói người bên cạnh như thế nào.
Từ nắm giữ một đoàn đến một lữ mãi cho tới hôm nay, Trần Thăng thường xuyên có loại ảo giác, đó chính là mình đã tuổi hơn bốn mươi, không riêng y nghĩ như vậy, người bên ngoài cũng cho rằng như vậy, sở dĩ như vậy, nguyên nhân cũng rất đơn giản, từ một thiếu niên chém giết đến thống lĩnh một đại quân, người bình thường chắc chắn phải trải qua hơn hai mươi năm mới có được, lại phải có thân thế hơn người, hơn nữa lại không được phép đi sai một bước, nhưng Trần Thăng lại chỉ dùng mười năm mà thôi.
Mười năm qua đi, Trần Thăng thường xuyên nghĩ lại, gã luôn cảm thấy mười năm cứ giống như cả trăm năm của người khác, những kiến văn đích thân trải nghiệm đã thật sự quá nhiều quá nhiều. Nghĩ đến đây lại nghĩ đến Triệu Tiến, càng cảm thấy khó bề tin nổi, tất cả mọi thứ mình có được đều là do Triệu Tiến cho, vả lại còn cho thêm vài người, lại còn làm nên một cục diện lớn thế này, đây mới đích thị là điều khó tưởng tượng.
Trần Thăng rất nhanh thu hồi lại những tâm tình của mình, hiện tại không phải là lúc cảm khái, gã đưa mắt quét nhìn tướng lĩnh hai bên, nhận ra mỗi người đều đang trầm mặc bình tĩnh, ai nấy đều rất nghiêm chỉnh.
- Các ngươi ngược lại quen thấy chợ a! Trần Thăng khó nhịn được cười mắng một câu
Tuy rằng bọn bộ tướng phản ứng trung quy trung củ, nhưng mọi người đã sát cánh bên nhau nhiều năm, Trần Thăng vẫn nhìn ra được những thứ càng nhiều hơn nữa, bên dưới chẳng có người nào căng thẳng, nhiều nhất chỉ là có chút phấn khích, thậm chí ngay cả cái phấn khích này cũng không nhiều.
Trần Thăng rất có lòng tin với chiến lực của mình, tuy nhiên cũng suy xét đến Kiến Châu Nữ Chân lần này xuất động gần năm vạn người có cả vạn kỵ binh, mình lại đang chinh chiến nơi Liêu Trấn mùa đông giá lạnh khắc nghiệt, thiên thời địa lợi nhân hòa đều không có lợi cho bản thân, chúng tướng khó tránh khỏi nản chí, chưa từng nghĩ lại là dù bận vẫn ung dung.
.