So với việc chuẩn bị phía bên này, đội xe ngựa vẫn khá yên lặng, đã có người cẩn trọng điểm qua, trước mắt có khoảng một trăm cây súng hỏa mai và một khẩu khinh pháo, nói không chừng đây là vốn liếng của đội xe ngựa, lại tính toán mở rộng thêm chút, gấp đôi lên sẽ còn lại bao nhiêu?
Lần đó người từ vùng đồi núi bị phục kích về bẩm báo, nói là mấy ngàn súng hỏa mai tới lui bắn giết, tin tức này không một ai tin. Những người này bị thiệt hại nặng, bị dọa gần chết, chắc toàn nói lung tung. Hơn nữa, mai phục là đặt bẫy riêng biệt, khả năng người cầm hỏa khí là rất nhiều, đội xe lớn kia tính cái gì, là con mồi, cô độc đơn lẻ ở chỗ này sao? Bốn phía vốn dĩ đều nhìn không ra viện binh vân vân, không chừng chính là đội ngũ hạ trại, đội ngũ như vậy cho dù có hộ vệ thì lấy ra được bao nhiêu hỏa khí?
Hơn nữa, một cái doanh trại giả vờ giả vịt, hỏa khí chiếm được một phần mười đã coi như nhiều rồi, chiếm được một phần năm đó chính là quá nhiều, còn nhiều được tới mức nào nữa, đội ngũ ngàn người này thế sao không có đến một phần ba dân tráng chuyên theo sau hầu hạ xe ngựa, những người này khẳng định và hỏa khí không liên quan gì đến nhau.
Tính toán đâu ra đấy, những hỏa khí này cũng không cản được đám kỵ sĩ xung phong. Đến nước này, chẳng qua chỉ là tính con số, ta chết bị thương bao nhiêu quân mới tiến vào được trước xe địch, sau đó công phá công sự giản đơn này.
Cung tiễn thần xạ cũng không có làm tới được trăm phát trăm trúng, độ chính xác sẽ không bằng súng hỏa mai, nếu thật sự muốn xông lên, số người chết và bị thương khẳng định cần ít hơn dự tính. Hơn nữa một vòng tường gỗ xe ngựa to như thế, chỗ địa thế bằng phẳng rộng rãi như vậy, ai nói muốn từ một hướng xông lên. Tới lúc đó súng hỏa mai theo không kịp, có lẽ chỉ cần dùng tới vũ khí sắc bén chiến đấu, tới lúc đó có lẽ hỏa khí vẫn chiếm ưu thế.
Chiến trường không thể chấp nhận được ậm ờ gì, những võ tướng từng trải dạn dàu sẽ suy xét tới loại khả năng đó. Lúc những khả năng và kết cục đều nghĩ tới, bản thân phán đoán giới hạn chịu được, đó liền quyết định chiến hay không chiến.
Vài tên Tham lĩnh rất nhanh chóng liền biết được nên làm thế nào, bên kia đống lửa cũng đã được thắp lên, tuy nhiên tên lửa bắn ra cần đối phương không có năng lực phản kích, nhất là không có năng lực phản lại từ xa, đội xe ngựa của Triệu Gia Quân hiển nhiên không có.
Mệnh lệnh đã ra, đội nhân mã Kiến Châu chỉnh đốn xong xuôi đồng loạt lên ngựa, bắt đầu phi về phía trước.lần này không tiến thẳng về trước mà phi về phía hoang dã xung quanh, lượn một vòng tròn lớn.lấy đội xe ngựa của Triệu gia làm tâm, bán kính chừng ba trăm bước, sau đó bắt đầu vòng quanh.
Trong khoảng cách này, đừng nói súng hỏa mai bắn không tới, đến hỏa pháo cũng không bắn tới, theo như thám mã trước đó trinh sát, cùng với tình hình trận đấu vừa rồi, đội xe ngựa này không có hỏa pháo quá cường đại. Nếu như thật sự có, vừa rồi đem ra dùng hiệu quả hiển nhiên rất tốt, đoán chừng là không có.
Không phải do đội nhân mã lấy cái này làm tâm hình tròn lượn một vòng tròn lớn, mà kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu chia thành nhiều đội, vòng trong vòng ngoài đều nhằm hướng này chạy vòng quanh, lúc nào cũng có đội kỵ binh ở nhưng chỗ khác nhau, đứng từ trong hướng ra ngoài, có chút hoảng hốt, chỉ sợ còn nhìn tới muốn hoa cả mắt.
Có ngừng có khinh kỵ đơn lẻ đột nhiên tiến tới xung quanh đội xe ngựa khoảng chừng mấy trăm bước, sau đó rút về, bọn họ là đang cố gắng tiến gần quan sát, xem bên trong có động tĩnh gì không.
Nhưng không quan sát ra được tình hình quá nhiều, xe ngựa và tấm gỗ che đậy bên trong cả đội xe ngựa khá kĩ càng, bên ngoài nhìn không ra được quá nhiều. Ngược lại mấy phương hướng trên nóc xe đều có người đứng quan sát, nghe được tiếng chiêng trống, tù và, trong loáng thoáng còn có cả cờ hiệu lay động, bên trong hẳn là đang sẵn sàng.
Ngoại trừ việc kiểm tra trước đoàn kỵ binh, Kỵ binh Nữ Chân không dám lơ là, xung quanh có chút lơ đãng. Nếu thật sự có mai phục, thì sẽ thoát chạy đầu tiên. Tổn thất như vậy thật nghiêm trọng, không ngừng hồi báo về. Bên này thì tốt hơn, hoàn toàn không có mai phục, nói cách khác, mặc dù gần đây quân Triệu gia tiến đến với tốc độ rất nhanh, cuộc đấu tranh bên này đã sớm kết thúc.
Cứ chuyển mấy vòng như vậy, người mắt sắc bén liền để ý tới, mỗi lần khinh kỵ nhích lại gần đội xe hồi báo, tốc độ các đội đội kỵ binh chuyển động vây quanh đội xe liền sẽ có điều chỉnh.
Trong lúc đột nhiên, một đội mấy trăm kỵ binh bắt đầu chuyển hướng, dừng lại vòng quanh, bắt đầu nhằm hướng đội xe bổ nhào tới, trên đường đi liền biến thành cánh quân lẻ tẻ, đội hình như thế, hỏa khí khó tạo thành sát thương to lớn.
Một đội kỵ binh đều dừng lại lượn vòng, từ các phương hướng xông về phía đội xe, chẳng khác gì là trong lúc đội ngột phát động tổng tấn công, theo tình hình như vậy, đội xe vốn dĩ không có khả năng có đầy đủ binh lực ứng đối.
Kỵ binh Kiến Châu chuyển hướng xông tới đều gắng sức thúc động vật cưỡi, chạy phi nhanh, tận khả năng tới gần, không nên bị súng hỏa mai đối phương đánh trúng.
Đội nhân mã Kiến Châu cử động phi nhanh, binh tốt Triệu Gia Quân ở trên nóc bao hàng hóa xe ngựa cũng theo đó nhanh hơn, gần như mỗi phương hướng đều có khinh pháo bị lật ra, vả lại nhìn sớm đã nhét đạn xong xuôi.
Mặc dù đông tây nam bắc tổng cộng mười bảy khẩu pháo, nhưng cũng thấy được khóe mắt bọn võ tướng Kiến Châu co giật, lúc nào hỏa pháo này không đáng giá như vậy rồi, nhưng nhìn kỹ cũng rõ ràng, hỏa pháo nhẹ như vậy, mang nhiều mấy khẩu cũng sẽ không ảnh hưởng quá nhiều.
Kỵ binh Kiến Châu chạy ở đằng trước đã mặt xám như tro tàn, uy lực loại hỏa pháo này bọn họ đã thấy qua, có lẽ bắn không xa như vậy, nhưng trong vòng ba bốn mươi bước vốn dĩ không khả năng có người sống gì, người xông tới trước mặt ắt chết. Nhưng tới lúc này, muốn quay đầu cũng không dễ dàng như vậy rồi, chuyển hướng quay đầu, chỉ sẽ bị đồng bọn đằng sau va chạm giẫm đạp, thế nào cũng là một con đường chết, đồng bọn sau lưng chẳng khác nào là đội đốc chiến trước mặt.
Sau khi rõ ràng một điểm này, tốc độ xung phong ngược lại nhanh hơn, nhích tới gần, chúng chẳng lẽ bắn ra được phát pháo thứ hai sao? Lấy tốc độ nhét đạn bên trên đích xác sẽ bắn ra được phát pháo thứ hai nhưng càng nhiều hơn liền sẽ không được.
Nhưng theo tới gần, lại nhận ra mỗi phương hướng xông phá đều có kỵ binh Triệu Gia Quân cầm trong tay súng hỏa mai, mỗi một phương hướng đều có mấy chục cán súng hỏa mai.
Quái quái! Đám người Hán tới từ Từ Châu này đúng thật là dựa vào hỏa khí ăn cơm, ngay cả kẻ đánh xe cũng xem như là đội ngũ ngàn người, lại gần bốn trăm cây súng hỏa mai rồi. Nhìn thấy một màn này võ tướng Kiến Châu đều là sắc mặt trắng bệch, người khác nghiến chặt hàm răng, lần này cho dù đánh hạ được cũng phải trả ra vốn liếng, thế nhưng còn đánh hạ được, thắng thảm cũng là thắng lợi.