- Chưa nói tới có đại từ bi đệ chỉ là lười phải tiếp tục chậm trễ, từ lập nghiệp cho tới bây giờ, đi bước một đi được rất ổn, nhưng hiện tại đột nhiên cảm thấy thì giờ không đủ. Đệ sẽ không trường sinh bất lão, nhưng trong thiên hạ còn có nhiều lãnh thổ quốc gia chờ ta đi đánh như vậy, còn có nhiều việc cần phải làm còn chưa làm, cho nên phải gấp chút, mau chút, mặc dù gấp gáp cũng lo không nổi rồi. Triệu Tiến than thở nói.
Lần này đổi lại Tôn Truyền Đình trầm mặc hồi lâu, sau đó mở miệng nói.- Làm việc trước chính vì danh vị. Nếu xã tắc thay đổi, Triệu công đi lên đại vị, danh vị xác định, trong thiên hạ sẽ thêm người thần phục, người manh động sẽ ít cơ hội, chờ bọn họ bị thể chế của Triệu công phục tùng, cũng liền không vọng tưởng nhiều lắm, không dám đi mạo hiểm cái gì, chết ít vài người tóm lại là tốt.
Triệu Tiến mỉm cười gật gật đầu, nói tới đây, đôi bên mới tính đã đạt thành chung nhận thức, nói đến hậu quả xấu nhất, nhưng mọi người này đều tiếp nhận được, như vậy những chuyện khác dĩ nhiên chấp hành tiếp được.
- Tôn tiên sinh, ngươi thấy đại ca nhà ta thế nào? Đến lúc này, đạt thành kết luận, Cát Hương không kìm nổi đặt câu hỏi.
Vấn đề này thà nói là thảo luận, chẳng nói chờ mong đối phương khen, ca ngợi Triệu Tiến chẳng khác nào ca ngợi toàn bộ đoàn thể Triệu Gia Quân này, bản thân cũng cảm thấy được thân có quang vinh.
Tôn Truyền Đình liếc mắt nhìn Triệu Tiến, nhìn thấy cười khổ bất đắc dĩ trên mặt Triệu Tiến, y mới rồi đối với tình nghĩa mấy huynh đệ Triệu Tiến có sâu hơn lý giải, theo cục diện như vậy, Cát Hương lại dám như vậy nói xen vào, tuy nhiên lòng dạ riêng trong chuyện này nhưng thật ra phù hợp với cái tuổi này của bọn họ. Người trẻ tuổi mới ngoài hai mươi luôn hy vọng nghe được người khác ca ngợi, đặc biệt người có phân lượng ca ngợi.
Tuy rằng chuyện này buồn cười, tuy nhiên Tôn Truyền Đình thật có chút lời phải nói.
- Ở trong lòng Tôn mỗ, lúc trước là xem Triệu công là Tào Tháo, là gian hùng loạn thế, là đại tặc soán Hán, dĩ nhiên là không đội trời chung.
Đến lúc này cục diện này, Tôn Truyền Đình còn dám nói như vậy, khiến cảm giác vốn đã thân cận không còn sót lại chút gì, Thạch Mãn Cường và Cát Hương đều là trợn mắt nhìn, bọn họ đọc sách không nhiều lắm, nhưng bình thoại Tam Quốc Diễn Nghĩa lại thường xem thường nghe. Cho dù Triệu Tiến rất thích nhân vật Tào Tháo này, nhưng dựa theo người bình thường mà suy nghĩ, Tào Tháo dường như cũng không phải được khen ngợi gì.
- Triệu công cử Trần Tướng quân vượt biển bắc phạt, khôi phục đất Liêu lại làm cho Tôn mỗ nghĩ tới một chuyện khác. Tào Tháo kia soán hán, vì sao phải uy phục Hung Nô, vì sao phải tự mình dẫn đại quân tấn công bất ngờ, công diệt Ô Hoàn. Nếu không hạn chế về một nhà một họ, nếu phóng tầm mắt nhìn khắp thiên hạ Hoa Hạ mà nói... Tào Tháo kia chính là có đại khí phách anh hùng đích thực. Lúc ấy nếu không có Mạnh Đức, thiên hạ tàn phá, Địa ngục bừng tỉnh. Nếu không có Mạnh Đức, thảm kịch họa Ngũ Hồ loạn sợ là phải sớm trước trăm năm. Nhưng khi đó người Hán Hoa Hạ nguyên khí tổn thương nặng, chỉ sợ ngay đến an ổn dân chúng cũng không làm được. Huyết mạch pháp thống nhà Hán có lẽ sẽ đoạn tuyệt. Điều Triệu công làm không phải là không như thế, nếu Chu gia bảo hộ không được giang sơn Hoa Hạ, nên đổi người thủ vững được đến.
Nghe được lí do thoái thác này củaTôn Truyền Đình, vẻ mặt mọi người mới dịu đi không ít. Ngoại trừ Triệu Tiến những người khác đều không có nét cười, Tào Tháo nói như thế nào cũng không phải nịnh hót người khác, nhưng ngược lại Triệu Tiến khẽ gật đầu.
- Huống chi Thiên hạ đều khổ, đất Từ Châu ngược lại là cõi yên vui nhân gian, hơn nữa cõi yên vui nhân gian này không phải dốc hết sức cung dưỡng thiên hạ.
Nói một câu cuối cùng nhìn như không đầu không đuôi, không có người nào để ý tới, chỉ cho là cảm khái của Tôn Truyền Đình.
Về sau một phen tâm tình thấu triệt, Tôn Truyền Đình sẽ cáo từ rời khỏi, sau khi trở lại Sơn Tây, bất kể là an trí tân quân bản địa và bọn thương giới, vẫn là cấu kết cùng lão đại các nơi Bắc Trực Lệ, đều có rất nhiều chuyện phải làm, đã đạt thành chung nhận thức cũng không có nghĩa là lập tức muốn làm cái gì, cũng làm không được cái gì.
Lúc ly biệt, Tôn Truyền Đình nói được càng thêm thẳng thắn.- Triệu công, đại sự sắp tới, lúc này đòi hỏi một chữ ổn, với thực lực của Từ Châu, lấy đại công nghiệp dễ như trở bàn tay, nhưng nếu có cái sơ xuất, chỉ sợ sẽ là hoàn cảnh vạn kiếp bất phục, đâu nặng đâu nhẹ, kính xin Triệu công suy tính.
Triệu Tiến không có thẳng thừng trả lời những lời này, chỉ có điều xem hướng phương bắc, mọi người nói chuyện một đêm, lúc này chân trời đã lộ ra ánh rạng đông, Triệu Tiến trầm ngâm một lát nói.- Lấy xu thế Thái Sơn áp đỉnh đẩy mạnh về phía trước, chỉ cần hợp khuôn phép dụng binh, cũng sẽ không có sơ xuất.
Nhìn thấy Triệu Tiến tự tin như thế, Tôn Truyền Đình vốn phải thở dài, nhưng ngẫm nghĩ một chút lại là lắc đầu mỉm cười, Triệu Tiến có lý lẽ tự tin của hắn, hắn có tiền vốn tự tin này.
- Hiện tại hẳn là bắt đầu đánh rồi, nhưng chắc có lẽ không đánh lớn. Triệu Tiến lầm bầm lầu bầu nói.
***********
Từ phục châu bắc thượng vệ thành Cái Châu, đường lớn quan đạo gần hai trăm dặm hơn, tổng thể là vùng duyên hải địa thế bằng phẳng.
Trước khi Nữ Chân Kiến Châu xâm lấn, Liêu Trấn bên này là nơi phồn hoa thứ ba Liêu Trấn, thứ nhất đương nhiên là Thẩm Dương, vùng đất tim gan Liêu Dương, thứ hai là Quảng Ninh, cổ họng liêu trấn như vậy. Hai nơi này đều là trọng trấn, có ruộng tốt phì nhiêu, cũng là hội tụ thương lưu, mà ở giữa vùng duyên hải Phục Châu và Cái Châu vệ thành một dãy bị gió biển thổi phần phật, nước biển xâm hại, ruộng đất bị muối tẩy rửa lợi hại, cằn cỗi dị thường. Thành Kim Châu, Phục Châu và Cái Châu vệ đều không nói rõ trọng trấn, vùng đất vì sao trở thành được phồn hoa, là vì tư cảng bên này.
Dòng dõi nhà tướng Liêu Trấn tự thu thương thuế, chuyện làm ăn nhà bọn họ miễn thuế thẳng buồm tiến, lại đối với thương hộ bên ngoài tới thu lấy thuế nặng, bọn thương nhân muốn thu hoạch lợi nhuận càng cao hơn, sẽ thông qua buôn lậu! Phương thức vận chuyển hàng hóa vào Liêu Trấn.
Giữa thành Phục Châu và Cái Châu vệ liền biến thành môn hộ tiếp nhận hàng lậu gần như là tường gạch và quân hộ người người tham gia, làm chủ che chở sau lưng đương nhiên là võ tướng bản địa.
Sau khi Nữ Chân Kiến Châu xâm lấn, vùng đất này liền biến thành chiến trường giằng co còn sót lại của quân Minh và Nữ Chân Kiến Châu, vì phòng ngừa dân chúng Liêu Trấn tìm nơi nương tựa quân Minh, còn có bộ phận dư trấn Đông Giang đi thuyền đổ bộ quấy rầy. Binh mã Nữ Chân Kiến Châu ở vùng này thực hành vườn không nhà trống, dân chúng hoặc là bị tập trung ở bên trong thành trì, hoặc là bị xua đuổi đến bên trong mảnh đất tim gan của Liêu Trấn.
Hiện giờ một dãy bờ tây bán đảo Liêu Nam đã đã trở thành nơi hoang tàn vắng vẻ, chỉ còn chờ trở thành chiến trường binh mã song phương chém giết.
Ngay khi còn không có bắt đầu mùa đông biển đóng băng, tiểu đội sư thứ nhất tạm biên Triệu Gia Quân thường xuyên đi thuyền đổ bộ, hoặc là lùng bắt, hoặc là quấy rầy, khiến quân coi giữ Nữ Chân Kiến Châu đau đầu không ngớt.