Đến đây ba người cuối cùng đã cảm thấy mình hiểu được ý của Nguyên soái.
Triệu Tùng thì đỡ hơn, tuổi y đã lớn, hơn nữa tham gia vào hàng ngũ quan quân cấp cao lãnh binh nhiều năm, cho nên có thêm một chút cảm ngộ đối với thế cục triều chính, cũng hiểu được tình trạng phân bố quyền lực của Đại Hán hiện tại. Mà hai người trẻ tuổi kia, là lần đầu được nghe giải thích rõ ràng như vậy. Trước kia họ chỉ hiểu loáng thoáng, hiện tại cuối cùng đã có người nói rõ cho họ, khiến họ cảm thấy như bừng tỉnh.
- Tạ ơn Nguyên soái nhắc nhở, Triệu Tùng đã hiểu
Sau khi Triệu Tùng ngây người một hồi, sắc mặt ngưng trọng gật đầu. Hai người kia cũng chợt ngộ ra.
Song, Nguyên soái Thạch Mãn Cường vẫn lạnh lùng cười.
- Các ngươi thật sự cho rằng các ngươi đã hiểu? Ta thấy các ngươi vẫn chưa hiểu!
- Vẫn chưa hiểu?
Triệu Tùng mở to hai mắt, rồi nhìn quanh tứ phía, lại phát hiện hai người trẻ tuổi kia có vẻ càng thêm bối rối.
- Vậy vậy kính mong Nguyên soái chỉ điểm!
- Các ngươi! Ta nói đã đủ rõ ràng chưa? Quý tộc gần gũi gắn bó, đầy đủ cả văn võ, trở thành trụ cột của quốc gia, nhưng chỉ như thế có đủ chưa?
Thạch Mãn Cường lại lắc đầu, dường như không vừa ý đối với việc bọn họ vẫn chưa thông suốt.
- Chúng ta phải làm trụ cột, nhưng dù sao chúng ta cũng làm thần tử. Chúng ta không chỉ phải xem hoàng Thượng nghĩ gì, còn phải nhìn xem phía dưới nghĩ như thế nào! Quý tộc gắn bó thành một thể, đương nhiên là chuyện tất yếu, nhưng thế lực khổng lồ như vậy, Hoàng Thượng sẽ nhìn nhận thế nào? Những người phía dưới muốn tiến lên không biết có bao nhiêu người, chẳng lẽ bọn họ lại hoàn toàn chịu phục chúng ta?
Hai câu hỏi lại lần nữa khiến ba người á khẩu không trả lời được. Bọn họ không biết phải ứng đối thế nào, bởi vì những vấn đề này kỳ thực trước giờ bọn họ chưa từng nghĩ tới.
- Các ngươi tuổi tác chưa đủ, cho nên có mấy vấn đề vẫn chưa từng nghĩ tới. Nhưng ta thân làm người đứng đầu quý tộc, ta không suy nghĩ cho bản thân, suy nghĩ cho các ngươi không được! Hiện tại hoàng thượng tuy rằng còn nể trọng và tin cậy chúng ta, nhưng oán khí ở phía dưới đối với chúng ta đã ngầm nảy sinh rồi, đều nói Đại Hán chúng ta giống như tiền Hán, những ngày tháng của quý tộc không kéo dài được
Tiền Hán chính là chỉ triều đại của Lưu Hán Vương ngàn năm về trước. Sau khi Cao Tổ khai quốc gạt bỏ những vua chư hầu bướng bỉnh không khuất phục, cả Đại Hán chính là thiên hạ của Hoàng Đế và quý tộc. Nhưng theo thống trị của tam đại Hoàng Đế là Văn Đế, Cảnh Đế, Võ Đế, quý tộc hoặc là bị giết chết hoặc là bị chèn ép, cuối cùng dần dần biến mất.
Ba người này đều không đọc lịch sử, không hiểu rõ về những quanh co uẩn khúc trong đó, nhưng ý của Nguyên soái Thạch Mãn Cường bọn họ vẫn hiểu đại thể. Địa vị của quý tộc quá mức ưu việt rồi, tài nguyên và quyền lực nắm giữ trong tay cũng quá nhiều, thông qua nhiều đời con cháu và quen biết thông gia sẽ trở thành một tập đoàn quyền lực, khó tránh khỏi dẫn đến nghi kỵ của hoàng thượng và oán khí từ phía dưới.
Sau một hồi suy tư, bọn họ cũng cảm thấy rằng Nguyên soái nói rất có lý. Tuy rằng trong thời đại hiện tại vẫn chưa xuất hiện kết quả này, nhưng sau khoảng thời gian dài, khó tránh trở nên như vậy.
- Vậy chúng ta phải làm thế nào đây?
Triệu Tùng có chút bối rối và bất an, nhìn Thạch Mãn Cường.
- Nguyên soái muốn mọi người đừng quá mức khuếch trương, tự giữ lấy mình sao?
- Không khuếch trương là chuyện phải làm. Chúng ta được hoàng thượng vinh danh khen thưởng như vậy, là phúc phần trời ban, vốn dĩ không được quên mất, phải nhớ kỹ bổn phận của bản thân! Là hoàng thượng đã cho chúng ta tất cả, chúng ta chỉ được thơm lây từ Hoàng Thượng mà thôi!
Trong giọng nói của Nguyên soái Thạch Mãn Cường có chút nghiêm nghị.
- Nhưng chỉ khiêm tốn thôi cũng vô dụng. Chúng ta chỉ khiêm tốn, tước vị danh vọng và bổng lộc thì sao? Đâu mang vứt hết được đúng không? Chỉ cần có những thứ này, phía dưới ắt ghen ghét chúng ta. Tự giữ lấy mình sẽ khiến tất cả yếu thế. Cho nên ta sẽ không quá mức giữ mình, thời điểm nên bắt tay với các ngươi thì sẽ bắt tay
-
Ba người lại lần nữa nhìn nhau
Nếu phách lối cũng không được, giữ mình cũng không được, rốt cuộc phải làm thế nào đây? Chẳng lẽ sau cùng nhất định sẽ là một con đường chết hay sao? Điều này quá là đáng sợ.
- Cho nên mới nói, chúng ta phải lấy chữ trung làm đầu. Nếu phía dưới đã ghen ghét chúng ta, thì chúng ta dựa vào người trên, trung thành với hoàng thượng, đời đời trung thành, dựa vào hoàng thượng mà duy trì danh tước phú quý.
Nguyên soái Thạch Mãn Cường rốt cuộc cũng đã nói ra suy nghĩ thật sự trong lòng mình.
- Hoàng thượng đặc ân ban tước Công Hầu, chúng ta phải tuyệt đối trung thành tận tâm báo đáp hoàng gia. Chúng ta đều là tồn vong cùng đất nước, như vậy mới không phụ ân nghĩa sâu nặng của hoàng thượng!
- Lời này quả không sai
Triệu Tùng gật gật đầu.
- Chúng ta đều rất trung thành với hoàng thượng, trời cao chứng giám, nhưng làm sao mới khiến hoàng thượng tin tưởng chúng ta đây? Nếu như hoàng thượng tin vào lòng trung thành của chúng ta, cho phép chúng ta tham gia việc nước, đó đương nhiên là điều tốt nhất
- Ngươi đã nói đến điểm mấu chốt rồi.
Nguyên soái Thạch Mãn Cường thở dài.
- Quý tộc chúng ta, nếu tất cả đều từ hoàng thượng ban ân xuống, thì cái mạng cũng là của hoàng thượng. Tất nhiên điều đó có nghĩa là phải biểu đạt lòng trung thành không tiếc bất cứ giá nào, nắm lấy cơ hội biểu đạt lòng trung thành. Lần này, chẳng phải các ngươi có một cơ hội tốt đó sao?
Chinh phạt Nhật Bổn, cơ hội?
Triệu Tùng hơi cúi thấp đầu.
- Đánh thắng Nhật Bổn một trận, đương nhiên là nghĩa vụ của chúng ta. Tan xương nát thịt, chết vạn lần cũng không chối từ. Một tấm lòng trung thành của chúng ta, hoàng thượng nhất định nhìn thấy được.
Cuối cùng y đã nói ra quyết tâm của mình.
- Chỉ có dũng cảm đánh giặc thôi chưa đủ, người dũng cảm đánh giặc trong thiên hạ cũng nhiều, không phải chỉ có mấy người các ngươi. Còn làm sao nhìn ra thì chẳng lẽ các ngươi không biết?
Nguyên soái Thạch Mãn Cường lại không hài lòng lắm với câu trả lời của bọn họ, lại lắc lắc đầu.
- Các ngươi đó, còn phải làm nhiều hơn nữa mới được.
- Nhiều hơn nữa?
Triệu Tùng trầm ngâm một hồi, sau đó bỗng dưng nghĩ đến điều gì đó, chợt ngẩng đầu lên nhìn Nguyên soái.
- Chẳng lẽ ý của Nguyên soái là chẳng lẽ là nói về vàng bạc khoáng sản của Nhật Bổn?
- Còn nằm ở đâu được nữa?
Thạch nguyên soái cười phá lên.
- Hoàng thượng muốn đánh Nhật Bổn, chẳng phải là vì cái này sao? Nếu như đã là vật hoàng thượng muốn, thì nào sợ xa tận chân trời, chúng cũng phải mang nó đến hiến dâng cho hoàng thượng!
- Nhưng nhưng chúng ta chỉ cần đánh thắng Nhật Bổn, không phải đã lấy được rồi sao? Đến lúc đó mỏ vàng đã rơi vào trong tay triều đình chúng ta, chẳng lẽ còn chạy đi đâu được? Binh đao uy hiếp, người Nhật Bổn cũng không dám bất tuân.
Triệu Tùng còn có chút chưa hiểu ý đồ của Thạch nguyên soái, thế là tiếp tục truy vấn.
- Ngươi đó Rơi vào trong tay triều đình và rơi vào trong tay hoàng thượng, chẳng lẽ là cùng một chuyện hay sao?
Nguyên soái Thạch Mãn Cường nở nụ cười lạnh.
- Ta nghe nói, Nội các từ đầu đến cuối đều xắn tay áo lên, muốn sau khi công hạ Nhật Bổn thì nắm hết tất cả nguồn lợi vào trong tay
Hóa ra, không biết y đã nghe được từ con đường nào, rằng Nội các toan tính sau khi đánh bại Nhật Bổn, tất các quặng vàng bạc của Nhật Bổn đều nằm trong tay Nội các. Mà mấy vị Nguyên soái Đại Hán này, lại có cái nhìn khác của riêng bọn họ về việc xử lý quặng vàng bạc này.
- Do Nội các nắm giữ?
Ba người lại lần nữa cả kinh. Lúc này, ba người mới hiểu ý đồ thật sự của Nguyên soái.
Tướng sĩ tiền phương đổ mồ hôi và máu, không biết phải tử thương bao nhiêu người mới công hạ được Nhật Bổn, kết quả đám văn thần trong Nội các chỉ qua loa vài câu thì muốn lấy đi hết tất cả chiến lợi phẩm đi sao? Điều này điều này không được! Trong nháy mắt, trong lòng ba người đều nảy ra suy nghĩ như vậy.
Nếu như ở triều đại trước, ngăn cách giữa văn võ không sâu sắc như vậy. Tính độc lập của quân đội chưa cao như vầy, quân tướng có lẽ cũng sẽ không phản ứng kịch liệt như thế. Nhưng vào thời Đại Hán, vì chia cắt sâu sắc giữa văn võ với nhau, và khoan dung hết mức của hoàng thượng đối với quân đội, trong lòng những người này sớm đã nuôi dưỡng được một cỗ ngạo khí không phục quan văn. Việc tướng lĩnh e ngại quan văn thời Tống Minh đã hoàn toàn khác đi. Cũng chính là vì vậy, bọn họ mới bất mãn với toan tính chiếm lấy chiến lợi phẩm của đám văn thần như thế.
- Triều đình triều đình là của hoàng gia, nếu như những đại nhân của Nội các muốn muốn an bài như thế
Triệu Tùng miễn cưỡng nở nụ cười.
- Quả là quả là không ổn cho lắm
- Hầy, ở đây đều là người trong nhà, ngươi cần gì phải nói mịt mờ như vậy? Từ lúc nào ngươi cũng lây cái tật của đám người đọc sách rồi hả? Nói chuyện vòng vo
Thạch Nguyên soái liếc mắt nhìn Triệu Tùng một cái.
- Trong lòng khó chịu thì nói thẳng ra, ở đây không có ai tố cáo ngươi đâu, tất cả mọi người đều nghĩ như ngươi!
- Nguyên soái nói đúng. Thuộc hạ cũng phản đối mang tất cả quặng vàng bạc của Nhật Bản đưa vào tay Nội các.
Lúc này Mã Đồng Tể đột nhiên hô to.
- Chiến đấu hung hiểm, chúng ta đều phải xách đầu đi đánh giặc, nói không chừng sẽ đổ máu mất mạng. Vì hoàng thượng mà mở mang bờ cõi ta có chết cũng không tiếc. Nhưng nếu như là vì giúp Nội các phát tài, thì đánh sống đánh chết còn có ý nghĩa gì? Không chỉ trong lòng các tướng sĩ cảm thấy khó chịu, ngay cả trong lòng thuộc hạ cũng khó chịu!
- Thuộc hạ cũng nghĩ như vậy.
Lê Hoàng Hà lập tức phụ họa.
- Tiền phương chúng ta chém giết đẫm máu, nếu để cho Nội các dễ dàng hái được đào, chỉ e sĩ khí của quân sĩ
Mắt thấy tất cả mọi người đều tỏ thái độ như thế, Thạch nguyên soái sắc mặt hơi dịu xuống một chút, dường như hết sức hài lòng với thái độ của bọn họ.
- Các ngươi vẫn còn có chút đầu óc. Chúng ta đánh giặc là vì báo đền ân chúa, bảo vệ quốc gia, đương nhiên không phải là để cho Nội các và đám văn thần vui vẻ. Đánh lấy quặng bạc vàng gì, đều là chiến lợi phẩm của chúng ta. Nếu như dâng hiến cho hoàng thượng, làm tài sản riêng cho hoàng thất, thì đương nhiên vạn chúng tâm phục. Nhưng nếu như bị đám văn thần không hét một tiếng thì đã lấy đi, không chỉ các ngươi không ưng, mà ngay cả ta cũng rất khó chịu.
Sau khi Nguyên soái bày tỏ thái độ, căn phòng trà chợt rơi vào một bầu không khí yên tĩnh kỳ lạ.
Bốn quân nhân cứ thế thống nhất ý kiến với nhau, đồng thời phản đối ý kiến của Nội các. Trong lịch sử kiến quốc ngắn ngủi của Đại Hán, đây không phải là lần đầu tiên, cũng tuyệt đối không phải là lần cuối cùng.
Sau khi bày tỏ thái độ, hai người trẻ tuổi cũng không nói gì nữa, mà nhìn Triệu Tùng và Thạch Mãn Cường, chờ đợi hai vị đại lão này đề xuất ý kiến. Người trẻ tuổi có nhiệt huyết, nhưng không có phương pháp làm việc. Bọn họ cũng tự biết điều này, cho nên bọn họ vui vẻ làm theo lời tiền bối nói.