- Là muốn đào người từ chỗ trẫm sao?
Hoàng thượng đại khái hiểu rõ ý của Thừa tướng.
- Được, các khanh muốn bảo bọn họ dùng ở nơi nào?
- Chúng thần bàn bạc một chút, nếu những sức người sức của này để đó không dùng đều vô cùng đáng tiếc, vả lại xung quanh kinh sư hiện giờ cũng không có công trình cự đại để hấp thụ bọn họ. Không bằng dứt khoát ở bên ngoài kinh thành dựng một tòa biệt cung cho bệ hạ, Như vậy cũng tiện cho bệ hạ trú ngụ
- Biệt cung?
Nụ cười trên mặt hoàng thượng nháy mắt biến mất.
- Đây là ý gì? Nếu như trẫm muốn ở trong cung, bên trong kinh thành có cung điện đó thôi.
- Hoàng thượng, người thương cảm sức dân, không muốn tiêu phí quá nhiều trên gỗ đất, tâm tình này chúng thần hiểu rõ. Thế nhưng người dù sao cũng là tôn quý một nước, luôn ở trong quân doanh, cũng có chút cũng có chút không thích hợp lắm. Dù sao cung phi và các hoàng tử lại không ở được mãi trong quân doanh, tháng ngày lâu dài như thế, luôn có luôn có nỗi lo ngăn cách với người thân. Hơn nữa, bên ngoài cũng sẽ bởi vì nghi ngờ, cho ra Đại Hán ta vẫn là thiên hạ chưa định, không trấn áp hết thảy được. Bởi vậy chúng thần cho rằng, để an lòng dân thiên hạ, để thuận theo ý của thiên hạ, hoàng thất vẫn là phải cùng ở trong cung mới thỏa đáng.
Ung Quốc Công Vương Triệu Tĩnh cũng không phải người vì sắc mặt hoàng thượng mà lui bước mà là tiếp tục nói hết toàn bộ.
- Ngoài ra, theo chúng thần thấy, Tử Cấm Thành không phải là nơi thích hợp để trú ngụ. Từ sau khi dời đô về kinh thành này, những thiên tử của tiền Minh đa phần thọ số đều không thịnh. Theo chúng thần thấy, chỉ e là có can hệ rất nhiều đến phong thủy của Tử Cấm Thành. Cho nên, nhìn tổng hết lại, chúng thần xây dựng một biệt cung cho Hoàng Thượng, để tiện cho hoàng thất cư ngụ, đây là việc làm vì hậu nhân của nước ta
- Vì hậu nhân nước ta
Hoàng thượng khẽ nhắc lại, nghiền ngẫm ý tứ trong đó.
Ý của Thừa tướng quả thật cũng rất dễ hiểu. Hoàng Thượng cần cù tiết kiệm, nhưng hoàng Thượng đời sau chưa chắc như vậy. Thiên Tử cũng không phải đời đời cứ mãi cư ngụ trong quân doanh, sớm muộn cũng sẽ phải dời vào cung điện. Nếu sớm muộn phải dời, thì chẳng bằng dời ngay bây giờ. Dù sao hiện tại hoàng thượng cần kiệm, quan viên ở dưới cũng phải tính toán, làm trọn bổn phận, khống chế chi phí trong phạm vi nhất định. Nếu như qua một hai đời nữa mới tu sửa biệt cung, chỉ e là sẽ không tính toán phí tổn cho tốt được.
- Hoàng thượng thánh minh, đương nhiên đã có suy xét. Chúng thần chỉ là muốn nói ra suy nghĩ của mình mà thôi, chỉ mong hoàng thượng xem xét.
Thừa tướng lại cung kính khom người.
- Tuy nhiên, chúng thần kính mong hoàng thượng yên tâm. Lần này chúng thần đã suy xét, tuyệt đối sẽ không lạm dụng sức dân hao tài tốn của. Hiện tại Công tướng các nơi đang đốc thúc, làm việc vô cùng hiệu quả, hơn nữa vô cùng có hiểu biết về địa thế xung quanh kinh thành. Sau đó chúng thần để họ rời cung tự mình gánh vác việc xây dựng, nhất định sẽ không khiến hoàng thượng thất vọng!
Xem ra bên trong Nội các đã có chung ý kiến rồi.
- Khanh thật là
Hoàng thượng lắc đầu nở nụ cười khổ.
- Đại thần của người ta thì đều cực khổ khuyên can hoàng đế đừng tiêu tiền xây dựng hoành tráng. Các khanh thì ngược lại, nghĩ cách thỉnh hoàng đế xây dựng biệt cung. Các khanh không sợ bị người ta chê cười sau lưng hay sao?
- Hoàng thượng cần kiệm, văn võ song toàn, là bậc thánh quân, nào cần chúng thần can gián?
Thừa tướng vẻ mặt khẩn thiết trả lời.
- Chúng thần là đại thần của hoàng thượng, phân ưu cùng hoàng yhượng là lẽ nên làm. Nếu như hoàng thượng cùng hoàng thất sống trong cảnh vui vẻ thái bình nơi hoàng cung, cho dù chúng thần có bị người đời thầm chê cười một chút thì có làm sao? Hoàng thượng giúp dân thoát cảnh lầm than, trả lại thái bình cho thiên hạ, chẳng lẽ xây một tòa biệt cung cũng không được làm sao? Đây há chẳng phải là chuyện nực cười sao!
Tuy rằng trông có vẻ giống như những lời a dua nịnh hót, nhưng đây đều là lời nói từ tận đáy lòng của Thừa tướng. Trước khi lập nên triều đại, y từng lo lắng rằng một khi hoàng thượng ngồi trong long đình thì sẽ vứt bỏ đi bản tính giản dị vốn có, sa vào hưởng thụ như những hoàng đế khác. Nhưng hoàng thượng vẫn luôn tỏ ra chăm lo việc nước, xua tan đi nỗi lo trong lòng gã, thậm chí còn khiến gã đau lòng vì hoàng thượng. Tuy rằng gã thông minh, nhưng tuyệt đối không phải loại người giảo hoạt, cũng không thích dùng phương thức chống đối quân chủ để lấy cái danh cho mình. Hoàng thượng làm tốt, thì gã thật lòng khen ngợi, cũng thật lòng hy vọng hoàng thượng nhận được đãi ngộ tương xứng với phận thiên tử.
- Khanh
Hoàng Thượng muốn nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chỉ cười rồi lắc lắc đầu.
- Được rồi, nói không lại khanh, việc này cứ sắp xếp như vậy trước, sau này bàn tiếp!
- Vâng!
Thừa tướng cũng không nói thêm gì nữa. Nếu hoàng thượng không thẳng thừng từ chối, vậy đã nói rõ chuyện này về cơ bản đã xác định.
- Được rồi, không còn chuyện gì khác nữa chứ? Nếu như không có thì chúng ta đi bắt đầu hội nghị đi. Bọn họ uống trà cũng đã uống đến không kiên nhẫn được nữa.
Hoàng Thượng đứng dậy.
- Thần còn có một chuyện muốn bẩm báo với hoàng thượng.
Thừa tướng nghiêm nghị nói tiếp.
- Sự việc quan trọng, thần cảm thấy trước tiên vẫn nên nói rõ với hoàng thượng.
- Chuyện gì mà không đợi đến sau hội nghị mới nói được sao?
Hoàng thượng dừng bước, nhưng vẫn có chút nghi hoặc nhìn Thừa tướng.
- Việc này vừa hay có liên quan đến hội nghị đó. Thần lại là người đứng đầu Nội các, cho nên thần cảm thấy tốt nhất là trước tiên phải có một số chuyện hiểu ngầm với nhau, để tránh để tránh cho người phía dưới cho rằng hoàng thượng và thần không hợp tư tưởng, càng thêm hiểu lầm.
Thừa tướng cẩn thận nói.
- Ồ, không ngờ đến mức nghiêm trọng như vầy!
Hoàng Thượng càng tỏ ra ngạc nhiên, thế là lại ngồi xuống lần nữa.
- Vậy thì cứ nói đi, nhưng tốt nhất là nhanh một chút, đừng để cho quần thần đợi lâu.
- Kỳ thực cũng chính là vì chuyện biệt cung.
Thừa tướng hơi khom người về phía trước.
- Chắc hẳn hoàng thượng cũng biết, triều ta hiện giờ chăm lo việc nước, của cải mở rộng, thu vào vượt xa tiền triều. Nhưng hiện tại triều ta cũng đang dụng binh bốn phía, hơn nữa còn phải trấn an vạn dân, chỗ cần tiêu tốn tiền bạc quả thật quá nhiều. Cho nên áp lực nặng nề từ việc chi tiền quá lớn triều đình luôn có cảm giác thu không đủ chi.
- Biết rồi biết rồi, đây không phải là chuyện nói đã nhàm tai rồi hay sao?
Hoàng thượng mất kiên nhẫn phất phất tay.
- Các khanh đó, ngày nào cũng nói mấy chuyện này, làm sao trẫm quên được chứ?
- Hoàng thượng nhìn rõ vạn dặm, một chốc đã tìm được cách để giải quyết vấn đề phức tạp của chúng ta, chúng thần vô cùng khâm phục ánh mắt của hoàng thượng. Tuy nhiên
Giọng nói của Thừa tướng lại càng nhỏ hơn.
- Nhật Bổn tuy có vàng bạc, nhưng chỉ có vào trong tay triều đình, mới cứu nguy cho nước. Còn không thì cho dù có núi vàng núi bạc, chẳng qua cũng chỉ làm đầy túi riêng của một số người mà thôi, đối với nước nhà là vô dụng.
- Trong lời nói này của khanh có hàm ý khác, hà tất phải vòng vo như vậy?
Hoàng Thượng lại nhíu nhíu mày.
- Chẳng lẽ nắm được Nhật Bổn, còn sợ vàng bạc không lấy vào trong tay được sao?
- Vàng bạc Nhật Bổn cất trong kho, dù sao cũng là tiền đền bù chiến tranh trong mai sau sẽ đưa vào Trung Quốc, cho nên thần cũng không lo lắng, nhất định là lọt vào trong tay triều đình Tuy nhiên, vàng bạc của Nhật Bổn, dưới đất còn ẩn chứa rất nhiều, về sau sẽ chậm rãi khai thác từ dưới đất ra, lúc đó thì sẽ có liên tục không ngừng nghỉ. Từ cổ chí kim, lấy một khoản tiền lớn không bằng nắm giữ nguồn lợi liên tục không ngừng. Khoản tiền lớn dùng không được bao lâu thì sẽ tiêu hết, còn nguồn lợi ổn định thì bù thiếu hụt cho triều đình liên tục nhiều năm. Cho nên thần không nhằm vào một khoản tiền lớn, mà là nguồn lợi ngày sau có ổn định hay không Hoàng thượng, thần muốn khẩn cầu bệ hạ sau khi đánh hạ Nhật Bổn, việc lũng đoạn mậu dịch và quản lý vàng bạc của Nhật Bổn hãy giao cho Nội các xử lý, để Nội các có một nguồn lợi liên tục khổng lồ, vừa làm yên lòng thiên hạ, cũng khiến việc chi tiêu của triều đình có thể trở nên ổn định, việc xây dựng biệt cung cũng tiến hành nhanh hơn
- Ha ha Ha ha
Cuối cùng hoàng thượng cũng đã hiểu rõ được dụng ý của Thừa tướng, nên không kìm nổi cất tiếng cười.
- Cái này cái này rốt cuộc đã phơi bày chân tướng rồi à? Trẫm còn cho rằng hôm nay các khanh đổi tính rồi, chủ động giúp trẫm tiêu tiền, hóa ra thực chất bên trong vẫn như cũ! Sao, muốn từ chỗ trẫm lấy đi vàng bạc của Nhật Bổn, sau đó đưa một tòa biệt cung cho trẫm có phải không?
- Hoàng thượng giàu có, nắm trong tay bốn biển, bất luận là vàng bạc của Nhật Bổn hay là biệt cung, đều là vật của hoàng thượng, chúng thần không lấy được cũng không dám lấy.
Biểu hiện của Thừa tướng trở nên cung kính hơn.
- Chúng thần thật sự là muốn bảo vệ tốt của cải của hoàng thượng, cho nên mới cả gan đề xuất thỉnh cầu này với hoàng yhượng.
- Khanh lo lắng lúc đó người của quân đội sẽ nắm mỏ vàng trong tay mình?
Hoàng thượng cũng không vì lợi nịnh hót của của y mà khiến mình mất phương hướng, ngược lại còn hỏi.
- Cho nên muốn tự Nội các của các khanh tới gánh vác?
- Thần chưa từng kiêng kỵ bất kỳ ai.
Để không mang lấy cái danh ly gián mối giao tình giữa hoàng thượng và quân nhân, Thừa tướng vội vàng phủ nhận vấn đề này.
- Chúng thần chỉ muốn tận dụng thật tốt của cải còn ẩn chứa trong lòng đất của Nhật Bổn mà thôi. Phàm việc gì cũng dự tắc lập bất dự tắc phế (làm việc có sự chuẩn bị sẽ thành công, không có sự chuẩn bị sẽ thất bại). Nếu như chúng thần không suy xét trước cho hoàng thượng, làm tốt những chuẩn bị, đến lúc ván đã đóng thuyền, muốn thay đổi thì đã muộn rồi Chúng ta đoạt mỏ vàng bạc từ trong tay Mạc Phủ, nhưng không phải là để đưa vào trong tay kẻ khác. Bất kể là rơi vào trong tay gia tộc quyền thế Nhật Bổn hay là người khác, sau này muốn lấy ra há chẳng phải là chẳng bõ công sao? Vì yên bình của hoàng gia và Đại Hán, chúng thần cảm thấy vẫn nên chuẩn bị trước cho thật tốt thì mới thỏa đáng
Sau khi nói đến đây, Thừa tướng liền im lặng không nói nữa.
Nói đến đây là đã đủ, còn lộ liễu hơn nữa thì không phù hợp với thân phận hạ thần của gã rồi. Tuy rằng gã nói rất mù mờ, nhưng gã biết Hoàng Thượng hoàn toàn hiểu rõ ý của gã.
Văn võ không khống chế lẫn nhau là quy tắc mà hoàng thượng khâm định, ít nhất là ở đời hoàng thượng này không thay đổi, cho nên y cũng không muốn thay đổi. Nhưng lợi ích mà Nội các đáng được hưởng y vẫn phải tranh giành một chút. Lợi ích của Nội các, không phải chính là lợi ích của hoàng gia hay sao? Chẳng lẽ đối với Đại Hán mà nói, vàng bạc của Nhật Bổn tháng ngày sau này chảy vào hầu bao của một số cá nhân nào đó tốt hơn là chảy vào ngân hàng của Đại Hán hay sao?
Cũng chính là vì tự biết mình không có tư tâm, nên gã nói ra cũng không có gì e dè.
Trong nhất thời hoàng thượng cũng không trả lời, chỉ nhíu mày im lặng.
Đối với lòng trung thành và năng lực của Thừa tướng, hoàng Thượng không chút nghi ngờ. Gã cũng đã tận dụng tất cả cơ hội để biểu đạt tôn trọng của mình đối với hắn, củng cố địa vị Thừa tướng của gã.
Nhưng các đại thần phía dưới đã ngầm giao ước với nhau ăn ý như vậy, quả thật khiến hắn có chút giật mình.
Tuy nhiên, hắn không tức giận.
Văn thần có chút tâm tư của mình, võ thần cũng có chút tâm tư của mình. Tuy rằng có tư tâm tranh thủ lợi ích và sức ảnh hưởng của phe phái mình, nhưng từ bản chất bọn họ đều là làm việc cho triều đình.
Loại cạnh tranh tốt đẹp này cũng là thứ cạnh tranh mà hắn thấy vui khi nhìn thấy, mọi người mới làm việc càng nghiêm túc hơn.
- Ý của Thừa tướng trẫm đã hiểu.
Sau một hồi, cuối cùng hắn cũng tỏ thái độ.
- Lời nói của Thừa tướng không phải là không có lý, ta sẽ tiếp thu. Tuy rằng đại quân vẫn chưa xuất phát, nhưng từ xưa lập mưu rồi hành động mới là đạo lý. Chúng ta vừa phải suy nghĩ kỹ phải đánh như thế nào, còn phải suy nghĩ kỹ sau khi thắng trận phải sắp xếp như thế nào để có lợi nhất cho Đại Hán. Đến lúc đó, Nội các đương nhiên sẽ tham dự vào, cùng bàn bạc. Thừa tướng cứ yên tâm.
- Tạ ơn Hoàng Thượng!
Mắt thấy mỗi một đề nghị của mình đều đã được hoàng yhượng lắng nghe thật sự, hơn nữa hoàng thượng còn tín nhiệm nể trọng mình như thế, cho dù là cấp bậc tôn quý như Thừa tướng, trong lòng gã vẫn hết sức kích động, lại thi lễ thật sâu.
- Không còn chuyện gì khác nữa chứ? Vậy thì chúng ta cùng đi đi!
Các văn thần trong Nội các hội họp trong phòng trà. Không phải chỉ là lần đầu lén gặp mặt, mà tính toán của đám văn thần, đương nhiên sẽ không phải tính toán duy nhất.