Lần này bọn họ sai rồi, những tên kỵ binh ở phía trước cũng giống những tên vừa bị trúng đạn, ngồi trên ngựa mà mất thăng bằng. Những tên đằng sau không nghĩ tới bọn họ chết rồi, nhưng lúc nhìn thấy giữa ngực đồng bọn có huyết hoa bắn tóe, phát ra tiếng kêu thảm đau xé ruột gan, nhìn thấy da thuộc dày nặng của ngựa cũng bị súng hỏa mai bắn phá, con ngựa đau quá mà nhảy lên điên loạn, kỵ binh trên ngựa bị hất xuống, máu tươi của ngựa phun tóe ra bốn phương. Tới lúc này bọn họ mới để ý tới uy lực của súng hỏa mai Triệu Gia Quân.
- Bọn chúng đã bắn được một lượt, xông lên đi, tới gần trước mặt.
Lúc này cất tiếng hô hoán giống như trước đó, súng hỏa mai nhét đạn vào có nhanh hơn nữa cũng không có nhanh bằng tốc độ kỵ binh tới gần.
Ngẫm lại quân pháp tàn khốc, mặc dù bọn kỵ sĩ Kiến Châu lòng sinh khiếp hãi cũng không dám tán loạn, hơn nữa đích xác là lý lẽ này. Bọn họ hoặc là nhìn thấy súng hỏa mai quân Minh, hoặc là nhìn thấy qua súng súng hỏa mai Cao Ly bên mình, đích thị là sau khi phóng ra mất rất nhiều công sức, thừa cơ lúc này kỵ binh đã xông lên phía trước, đã bắn tên chém giết.
Những lời này đã cổ vũ sĩ khí của đoàn kỵ binh Kiến Châu, hò hét nhảy múa, tiếng la hét thúc dục vang trời.
Bọn họ lại lầm rồi, súng bên Triệu Gia Quân nạp vào cần có thời gian, nhưng vẫn nhanh hơn nhiều kỵ binh Kiến Châu đã từng thấy qua. Trang bị tiêu chuẩn hóa, động tác tiêu chuẩn hóa, chăm chỉ luyện tập không ngừng là đảm bảo hiệu quả cao nhét đạn dược vào. Hơn nữa đạn dược của Triệu Gia Quân gần như là để sẵn, đạn chì và hỏa dược đều đã được định lượng sẵn, lúc lâm chiến nhét đạn vào tiện lợi càng cao. Mặc dù hiệu năng của hỏa dược chưa ổn định, mỗi lần đều là trước khi chiến đấu căn cứ tình hình hỏa dược tạm thời đóng gói.
Kỵ binh lại tới gần mười bước, lấp tức giương cung bắn được rồi. Lúc này, súng hỏa mai của Triệu Gia Quân lại vang lên, khoảng cách ngày càng gần, chuẩn xác càng cao, lực sát thương càng lớn.
Kỵ binh hàng đằng trước thật giống như bị lưỡi hái cực lớn quét qua, cả người lẫn ngựa đều ngã nhào xuống đất. Kỵ binh Kiến Châu ở đằng sau muôn phần sợ hãi. Sức sống của ngựa chính là phải vượt qua hơn người. Da ngựa dầy cứng không xếp sau giáp sắt, thường thường trúng đao trúng thương chết trọng thương mất đi cử động, nhưng vật cưỡi vẫn muốn nhảy loạn chạy loạn, mãi tới kiệt sức thân vong.
Nhưng trước mặt súng hỏa mai, bị súng hỏa mai bắn trúng ngựa cũng không giãy dụa gì đã chết mất, hơn nữa đội hình tiến lên không tính dày đặc chút nào, lại là tiến lên và lay động, lại vẫn là đánh tới mục tiêu chuẩn xác.
Kỵ binh Kiến Châu xông tới đằng trước, nhìn từng đồng đội của mình lần lượt ngã xuống, bên tai bỗng vang lên tiếng ríu rắt thay mặt cho tử thần. Nhìn binh sĩ Triệu Gia Quân xung quanh đội xe ngựa đối diện không ngừng đổi lượt, súng hỏa mai bắn dường như sẽ không gián đoạn, lòng càng ngày càng trở nên chìm hẳn xuống.
- Đồ chó con, nhận tiếp pháo của ông nội đi. Càng làm cho người kinh hãi thêm chính là, cái ống thô to đặt ở trên đống hàng hóa kia được nhét đạn vào xong, lại muốn châm lửa bắn.
Lúc súng hỏa mai bắn ở sau tấm chắn, nhét vào thì là thối lui xuống. Tới lui mà lên như vậy, nhưng ống khinh pháo thô to đỉnh xe ngựa kia thì lại đang trong tầm mắt của mọi người nhét đạn hoàn tất, động tác đồng loạt rõ ràng lưu loát, hai người hợp lực lật đổ thân pháo nghiêng ngả, có người cầm chổi pháo chải sạch, sau đó nhét đạn dược vào, tiếp tục nhắm ra hướng chiến trường lần nữa.
Nhét đạn hỏa pháo rất nhiều bước, nhưng nói cũng thật rườm rà, nhưng cử động nhét đạn vào Triệu Gia Quân trên đỉnh nóc xe nhanh gọn, thoạt nhìn dứt khoát như dân du mục giết dê. Bọn kỵ binh Kiến Châu kìm không nổi ngẩng đầu lên nhìn, không ngờ nổi lửa sớm vậy, quân pháp gì, mệnh lệnh gì, tới lúc này tất cả đều bỏ ra sau đầu.
- Nã pháo! Có người rướn cổ họng hét to, binh súng hỏa mai bên dưới hỏa pháo đều nhất thời rụt cổ khom eo.
- Đoàng. Một tiếng vang lớn, đạn ghém khinh pháo phun ra bao trùm hình cánh quạt mấy chục bước, bên trong đó có tám gã kỵ binh Kiến Châu vốn đã thúc ngựa chuyển hướng nhưng không kịp, mấy tên kỵ binh Kiến Châu đó cả người và ngựa đều đầy máu tươi nhầy nhụa chảy ra, tất cả dường như bị đánh thành cái sàng.
Có người hò hét sợ hãi, có tiếng ngựa hí kinh hoàng, đội kỵ binh Kiến Châu xông tới trước đã loạn rồi, đến lúc này tốc độ tấn công của kỵ binh Kiến Châu đã bị chậm lại, cuối cùng không cần xông tới con đường chết trước mặt này.
Đội nhân mã Kiến Châu xung phong tán loạn lui trở về, cuộc xung phong ngắn ngủi vừa nãy, tuy rằng muốn sát thương thuận thế mà làm, không ngờ lại bị đón đầu đánh đau, lung tung hỗn loạn phía trước đã vứt lại mấy chục cái xác.
So với đại đội tổng số hai ngàn kỵ binh, đây vốn dĩ không coi là tổn thất quá lớn, nhưng một gậy đón đầu này lại khiến cho sĩ khí áp chế, kiêu ngạo vốn có trở thành hư không. Đến lúc này bọn họ rốt cuộc mới nhận ra được hỏa khí của Triệu Gia Quân rốt cuộc có uy lực gì.
Tham lĩnh dẫn đội ngơ ngác nhìn nhau, Bối Lặc A Mẫn dẫn binh kiểu gì bọn họ trong lòng hiểu rõ, Bối tử Nhạc Thác lãnh binh thế nào họ cũng rõ, nếu cứ như vậy mà đi, trở về ắt bị giáng tội, nhưng bị đánh hạ đội xe ngựa này, chỉ sợ phí mất chút sức lực, không biết sẽ đổi lấy tính mạng của bao nhiêu người ở nơi này.
Không ai muốn nhân mã dưới trướng của mình bị tổn thất, nhưng tình thế trước mắt này, không chảy máu sao gặm nuốt được. Thân là Tham lĩnh thống lĩnh mấy trăm tới ngàn nhân mã, đã là hạng người thượng đẳng bên trong Bát Kỳ, rất nhiều cơ mật đều tham dự, không quá cao nhưng đủ để nghe thấy, dĩ nhiên biết được ý nghĩa của trận chiến lần này.
- Đám chó Hán này trốn trong tấm chắn xe lớn mãi không ra, dựa vào hỏa khí ngăn cản, muốn đánh hạ khẳng định phải chết người. Nhưng chúng ta nếu như đuổi tới bên này, không đánh hạ được là không xong. Ta thấy cũng không có cách nào, cứng đối cứng xông vào là được rồi. Hỏa khí dù lợi hại thế nào đi nữa cũng ngăn không được chúng ta cứng rắn xông phá.
- Uông Trát Bố Gia nói có lý, chúng ta ai cũng chớ nhịn cái thiệt này, tất cả hãy cùng sánh vai tiến lên, bảo bọn nô tài chớ lên ngựa không xuống được, đến trước mặt xuống ngựa giáp chiến. Pháo quân Minh kia` chắn ở phía trước đều bị đánh hạ rồi, mấy cái ống nhỏ này của chúng đáng giá cái gì.
Ngươi một lời ta một câu, mọi người hoạch định lộ số, kỵ binh Kiến Châu bắt đầu chỉnh đội hình. Có người đến đội trước, người ở đội sau, chỉ là kẻ đi ở đội sau phải lột bỏ áo giáp trên mình cho đồng bọn phía hàng trên.
Nếu như muốn mạo hiểm hỏa khí xung trận, khoác hai tấm áo giáp là điều nên làm, những kỵ binh này đều là các Ngưu lục Nữ Chân và dũng sĩ các bộ lạc Mông Cổ. có gan dũng cảm tiến lên, mong muốn chính là tiền đồ và bổng lộc, Bọn Tham lĩnh cấp trên nói được làm được, chỉ cần thắng được lần này, quân công khao thưởng trở về sẽ lập tức làm theo, còn được hưởng cuộc sống vui vẻ.