Tuy rằng tân triều cũng không định tiếp tục đi đúc thêm nhiều tiền đồng nữa, nhưng đồng là một trong những vật tư chiến lược quan trọng nhất, chế tạo đại pháo và chiến hạm đều cần dùng đến lượng lớn đồng, nhưng là do ở trong nước làm ra đồng không đủ để dùng, bởi vậy hàng năm tân triều đều phải từ nước ngoài nhập khẩu vào, mà nơi nhập khẩu chủ yếu chính là Nhật Bổn.
Vấn đề càng quan trọng là, Mạc Phủ Nhật Bản tại sao phải đột nhiên ngưng hẳn xuất khẩu mỏ đồng với tân triều? Nếu bọn họ là bởi vì nghe được Đại Hán muốn đánh bọn họ mới ngưng hẳn xuất khẩu mỏ đồng mà nói, vậy vấn đề sẽ càng thêm phiền toái, bởi vì Mạc Phủ đã ở những chỗ khác đi làm sẵn đề phòng, khi Đại Hán đột công mang đến đả kích cũng sẽ không sắc bén như vậy.
Đây mới là chỗ đáng phải lo lắng nhất.
Tuy nhiên, may mắn vị quan viên bộ thương mại này rất nhanh là gạt bỏ đi nghi ngờ của mọi người.
- Phía quan phủ Mạc Phủ bên kia còn chưa có tin tức truyền tới, tuy nhiên, theo như lời của người trong đội thương thuyền đã bẩm báo tin tức này chúng ta biết, việc này hình như là có nguyên nhân gì đó, thực sự không phải là bởi vì nhằm vào triều đình ta...
- Bọn họ nói, Mạc Phủ Nhật Bổn có quan hệ không tầm thường với nước Hà Lan bên Tây Âu, mà nước Hà Lan gần đây vì tranh giành lãnh thổ phía nam, xảy ra chiến sự ngày càng kịch liệt với nước Tây Ban Nha, bởi vậy đòi hỏi về mỏ đồng càng lúc càng lớn, bọn họ trải qua hiệp thương với Mạc Phủ Nhật Bổn, quyết định mua lấy lượng lớn mỏ đồng, mà sản lượng của Mạc Phủ Nhật Bổn khó đồng thời đáp ứng được đòi hỏi cho triều ta và nước Hà Lan được. Sau khi trải qua cân nhắc, bọn họ quyết định tạm dừng xuất khẩu với nước ta, đáp ứng đòi hỏi cho bên Hà Lan trước. Tuy nhiên... Bên Nhật Bổn dường như cũng không phải là muốn đắc tội với nước ta, ý của Mạc Phủ là vì tạm thời phải trợ giúp bên Hà Lan nên đây chỉ là một cái biện pháp, khoảng một năm sau sẽ lần nữa trở về nguyên trạng, lúc đó mới bù lại thiếu hụt cho nước ta. Ngoài ra, lúc trước chúng ta thông qua nhập khẩu và thương mại, đã tích lũy dự trữ được một lượng lớn mỏ đồng, nếu dựa theo đòi hỏi số lượng tiêu hao trước mắt mà nói, chống đỡ thêm hai năm cũng không phải là vấn đề quá lớn...
Sau khi nghe được Mạc Phủ đưa ra quyết định hạn chế xuất khẩu đồng đối với Trung Quốc, không phải bởi vì phát hiện Đại Hán tính tiến binh Nhật Bổn, cho nên làm ra thi thố phản chế, cho nên các đại thần dự thính rõ ràng đều nhẹ nhàng thở ra.
Thừa tướng cũng gật gật đầu, yên tâm nói.- Không phải là bởi vì phát hiện chúng ta muốn đánh chúng? Vậy là tốt rồi... Vậy thì thật là tốt khi làm ra một cái cớ cho chúng ta đi đánh chúng! Triều ta cần đồng, bọn họ dám không thông báo trước cho triều đình ta biết mà tự mình tạm dừng xuất khẩu đồng, đây là miệt thị triều đình ta, đây là hành vi đối địch! Nhất định phải cho Mạc Phủ một bài học, khiến cho bọn họ không dám đi làm chuyện có tổn hại đến lợi ích của triều ta nữa!
Nguyên soái Thạch Mãn Cường cũng lớn tiếng phụ họa.- Thừa tướng nói đúng, Nhật Bổn thân là phiên quốc của triều ta, Mạc Phủ chấp chính kia không ngờ chưa nhận được đồng ý của triều đình ta lại dám làm ra những chuyện này, đây là bất kính với đất nước ta, nhất định phải dạy cho bọn chúng một bài học mới được!
Mắt thấy hai quan lớn quân chính đều lên tiếng, quần thần cũng đều phụ họa theo, kêu gào lên phải nghiêm trị Nhật Bổn, để cho bọn họ không còn dám đơn phương làm ra những chuyện có tổn hại đến lợi ích của Đại Hán nữa. Tuy rằng hiện giờ thật ra Nhật Bổn cũng không phải là phiên quốc của Đại Hán, nhưng các đại thần cũng không có ai để ý đến loại chuyện nhỏ nhặt không đáng kể này.
Đại Hán từ sau khi mới xây dựng, nhiều lần phát động chiến tranh đối với bên ngoài, vả lại đánh đến nước địch khắp nơi đều không thể chống đỡ nổi, thắng lợi một lần tiếp một lần, theo kích thích khi có quá nhiều thắng lợi như vậy, có một loại tư tưởng khá độc tài là "Đại Hán ta nhất định phải khiến cho ngoại di khắp nơi tất cả đều phải phục tùng, tuyệt đối không cho phép bọn họ có bất kỳ bất kính nào", tư tưởng này từ từ đã sinh sôi ở trên triều đình, vả lại nhằm người đọc sách trong dân chúng lan tràn ra.
Bởi vậy, các đại thần cảm thấy Nhật Bổn đơn phương ngưng hẳn xuất khẩu mỏ đồng với Đại Hán, cho dù chỉ là tạm thời, cũng là bất kính với Đại Hán, cần ban trừng phạt, đây là suy nghĩ bọn họ tự mình phát ra, cũng không thấy có cái gì không hợp lý trong đó, cũng không phải tùy tiện tìm cớ mà thôi.
- A, Mạc Phủ cũng khá thú vị đó, chúng ta đang lo không biết lấy cớ gì đi đánh bọn họ, bọn họ tự động mượn cớ đưa tới rồi!
Hoàng thượng cũng không kìm nổi bật cười.- Được, cầu nhân được nhân, chúng ta sẽ mượn lấy cái cớ này, dạy cho bọn họ một bài học đi!
Quan viên bộ thương mại nọ có chút do dự hỏi.- Vậy... Có cần phải đi đàm phán trước với Mạc Phủ không? Chúng ta đang định phái người đi đàm phán với người bên Mạc Phủ, khiến cho bọn họ cố gắng xuất khẩu ra nhiều thêm một số mỏ đồng cho chúng ta...
Hoàng thượng nói ra cách nhìn của mình.- Đàm phán ư, vì sao không đàm phán chứ? Cứ tiếp tục đàm phán. Việc lớn như vậy, nếu chúng ta hoàn toàn chẳng quan tâm gì đến, đây chẳng phải là khiến người Nhật Bổn sinh lòng nghi hoặc? Trong khi đàm phán, giọng điệu của chúng ta cũng không cần phải quá mạnh mẽ cứng rắn, đem chuyện này nói ra thì được rồi, trước tiên kéo dài vấn đề, đợi đến cuối cùng, mới ngưng hẳn đàm phán, thẳng thừng hưng binh Cửu Châu, khiến bọn họ biết rằng nước Đại Hán ta lợi hại đến đâu!
Ý của hoàng thượng, xem ra chính là duy trì đàm phán trước nhưng vừa không để cho Mạc Phủ cảm nhận được áp lực, để tránh cho bọn họ thật sự giải trừ đi lệnh cấm xuất khẩu, uổng công lãng phí cái cớ này, hơn nữa đàm phán cũng mê hoặc được Mạc Phủ, khiến cho bọn họ nhìn không ra Trung Quốc sắp hưng binh.
Vị quan viên bộ thương mại này lập tức khom người thi lễ.- Thần hiểu rồi. Thần trở về phái người đi Thiên Tân đàm phán với Mạc Phủ.
Trong triều đại Đại Minh, Trung Quốc và Nhật Bổn từng có qua rất nhiều nghiêm mật ngoại giao và mậu dịch qua lại, loại mậu dịch qua lại này là lấy danh nghĩa triều cống để thực hiện.
Nhưng sau này thống trị Nhật Bổn tướng quân gia Túc Lợi Nhật Bổn, đã xảy ra nội loạn, hai nhà quần thần Mạc Phủ là Tế Xuyên gia và Đại Nội gia đã lạm quyền tướng quân Mạc Phủ, sau đó chia nhau nắm binh nội chiến, lịch sử xưng là "Ứng Nhân chi loạn", từ đó, Nhật Bổn đi vào "Thời đại Chiến Quốc".
Bên trong "Ứng Nhân chi loạn", họ Đại Nội nhanh chóng quật khởi lên, bắt đầu đi tranh đoạt mậu dịch đối với Trung Hoa ban đầu do họ Tế Xuyên khống chế, tự mình phái ra sứ đoàn đến Trung Quốc triều cống, để được độc quyền mậu dịch Nhật Bổn đối với Trung Quốc, từ trong đó vơ vét lấy tiền tài, củng cố thế lực và quân lực của mình.