- Không sai, có tiền đúc mới này, sự tình của ngân hàng sẽ dễ làm hơn. Hoàng thượng có chút khen ngợi đi nhìn Trần Hồng.- Chỉ cần xây dựng ngân hàng lên, thống nhất tài chính và thuế vụ các nơi, thiên hạ sẽ dễ dàng thống trị hơn, Trần Hồng, phải cố gắng nhiều hơn nữa!
Lần phát hành tiền vàng bạc của ngân hàng này cũng là do hắn tự mình đi quyết định, theo cách nói mà thời đại lúc ấy trước khi hắn xuyên việt qua đây, cái này nên gọi là " đồng tiền thay thế chế độ vàng bạc", theo chế độ này, chính phủ đế quốc đồng thời chế tác vàng và bạc thành tiền lưu thông, tiền vàng và tiền bạc đều có hữu dụng lưu thông và giao dịch như nhau, tự do hoán đổi, hơn nữa đều do ngân hàng quốc gia đi đúc, lưu thông, phát ra và nhập vào.
Như thế đây là một loại chế độ tiền tệ, vừa thu quyền lực đúc tiền về trong tay mình, lại xúc tiến kinh tế phát triển, hơn nữa tiền bạc còn bù đắp được cho vấn đề vàng bạc không thể thỏa mãn đòi hỏi của thị trường.
Mà ngân hàng là hoàng thượng và các trọng thần sau khi nhiều lần thương nghị quyết định xây dựng ra một cơ quan tài chính mang tính chất cả nước, gánh vác công việc coi sóc tiền đúc và tiền lưu thông trong cả nước.
Sau khi định đô thiên hạ, hoàng đế tự mình gầy dựng có vẻ như có chút gì đó hữu danh vô thực, hơn nữa việc này cũng không cần thiết lắm, cho nên trải qua nhiều lần đi nghiên cứu thảo luận với các trọng thần, kết luận là Vân Sơn Hành đã gầy dựng ra nhiều loại sản nghiệp, kho hàng trên khắp cả nước, cuối cùng đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của nó. Đa số sản nghiệp và tài sản đất đai đã được nhập vào trong quan doanh sự nghiệp, giúp chính phủ cung cấp hàng loạt thu nhập, duy trì vận hành tài chính của chính phủ, mà tiền trang thì được đơn độc tách ra, xếp vào cai quản của bộ tài chính, đã trở thành cơ cấu nền móng của cơ quan tương lai chính là ngân hàng quốc gia—— bởi vì cảm thấy cứ tiếp tục đi kêu tiền trang rất là thô tục, cho nên hoàng thượng tự mình tuyển chọn dùng một từ "ngân hàng" để đại diện cho cơ quan mới thành lập này.
Mà Hoàng thượng sau này chỉ nắm giữ lượng lớn cổ phần ngân hàng quốc gia, sẽ không tham dự vào bất cứ một hoạt động nào của cơ quan này.
Ngoài ra, được gợi ý của hoàng thượng, bọn quý tộc như Ung Quốc công, Thái Quốc Công, Bình Nguyên Hầu, thậm chí ngay cả các quý tộc thấp hơn vì quân công và lập được công lao khác mà được phong làm Nam tước, Tử tước này, cũng sẽ ở trong ngân hàng quốc gia nhận được một số cổ phần nhất định, từ trong đó lãnh được tiền lãi cố định.
Làm như vậy đương nhiên là vì thỏa mãn đòi hỏi tiền bạc của bọn họ, đồng thời tiến thêm một bước đem tập đoàn quý tộc này nhập vào trong nắm tay của hoàng thất. Hoàng thượng biết rằng, từ xưa đến nay muốn người ta trung thành với mình suốt đời chỉ trông vào lời nói thì không cách nào làm được, mọi người đều có lòng trục lợi riêng, sau khi đã lấy được quyền thế sẽ đi suy nghĩ phải đạt được hồi đáp đáng giá. Suy nghĩ này cứ một mực dựa vào đánh cược là khó ngăn chặn được, cho dù một đời này của hắn cũng vậy? Nếu cứ một mực mạnh mẽ chèn ép, tới sau cùng cũng chỉ có người vong chính trị tắt diệt, tiền Minh cũng là một giáo huấn như vậy đó.
Cho nên vì thay đổi loại cục diện này, hắn nhất định phải nghĩ cách đưa lòng trục lợi của bọn họ đặt ở chỗ ngoài tham nhũng, vì thế hắn khuyến khích mở mang bờ cõi, thành lập công huân, còn khiến cho bọn họ hàng năm ở trong ngân hàng quốc gia lãnh được tiền lãi cố định, để hơi chút bình lặng lòng công danh của bọn họ. Đồng thời hắn còn khuyến khích chuyện công thương, để cho thu nhập của bọn họ hùn vốn vào sản nghiệp có hồi báo tương đối cao.
Cũng chính bởi vì một loạt hành động này của hắn, cho nên hai vị Thừa tướng và Tài tướng mới lo lắng bận tâm như vậy đối với các chuyện liên quan đến ngân hàng quốc gia, dù sao bọn họ với cái cơ quan này có chung ích lợi vui buồn lẫn nhau.
- Thần nhất định lo lắng hết lòng, sẽ không phụ lòng chờ mong của hoàng thượng. Theo ánh nhìn chăm chú kỳ vọng của Hoàng thượng, Trần Hồng cúi thấp đầu xuống.- Thế nhưng, tuy rằng công việc trù bị ngân hàng còn khá thuận lợi, nhưng cũng như lời nói trước kia của hoàng thượng, làm việc gì cũng không được một lần là làm xong, hiện tại chúng ta có gặp phải một số vấn đề...
- Hả? Nói đi, hôm nay vừa lúc tất cả mọi người ở đây. Đối với câu trả lời của y, hoàng thượng cũng không cảm thấy ngang ngược, vẫn như cũ mỉm cười.
Từ xưa đến nay, khi bọn quan viên hồi báo đều là nói thành tích trước, sau đó mới nói tiếp vấn đề khó xử, y đương nhiên cũng có thói quen như vậy.
- Thật ra cũng là vấn đề cũ rồi, hiện giờ tuy rằng triều đình gia đại nghiệp đại, nhưng tiêu tiền cũng nhiều, cho nên mấy năm nay liên tục thu không đủ cho chi ra, quốc trái nhiều năm tích lũy càng ngày càng nhiều, tuy rằng vẫn mượn được tiền vào, nhưng hàng năm trả tiền lãi xuất cũng không phải là một con số nhỏ. Bởi vì có chút khẩn trương, cho nên vẻ mặt Bình Nguyên Hầu trở nên nghiêm túc, mà ngay cả tư thế ngồi cũng đoan chính hơn rất nhiều.- Hơn nữa... Mấy năm gần đây liên tục dụng binh, cho nên lỗ hổng tài chính còn khá lớn, cho dù các Thương tướng bọn họ vẫn luôn khuếch trương mậu dịch hải ngoại, nhưng thu được tiền thuế vẫn còn có chút không đủ, cho nên thần cảm thấy gần đây tốt nhất vẫn là không nên hưng động đao binh, trước tiên đem quốc trái tiêu giảm một chút sau đó mới nói tiếp...
Hoàng thượng càng cười đậm thêm.
Thật ra quốc trái tích lũy là kết quả mà hắn cố ý lâm vào, Trần Hồng mặc dù là người thông minh, cũng là một tay quản lý tài sản già đời, nhưng dù sao y vẫn là người của thời đại này, vẫn còn có tính cực hạn của thời đại, y coi tài chính quốc gia có chút như là tài vụ cá nhân, chỉ muốn thu chi cân bằng, sợ mượn tiền nhiều sẽ liên lụy đến quốc gia.
Nhưng hắn là một kẻ xuyên việt, tuy rằng xuất thân không phải là người chuyên nghiệp về tài chính và kinh tế, nhưng hắn ít nhiều cũng có thể lý giải vài phần? Với kiến thức phổ thông về kinh tế, hắn biết rằng, đối với một quốc gia mà nói, mượn tiền cũng không phải là chuyện xấu, ngược lại thông qua quốc trái hắn hình thành được một cái hệ thống tài chính thật lớn, đồng thời khiến những chủ nợ này biến thành người ủng hộ quốc gia (chỉ cần trong tay kiềm giữ quốc trái, không có người nào lại hy vọng chính quyền phát khoản nợ này bị suy sụp), đồng thời đem tài chính phong phú dân chúng cất giữ hấp thu ra, vùi đầu đi đầu tư vào xã hội —— mọi người đều biết, đối với kinh tế quốc gia mà nói, tiền bạc chỉ có lúc thật sự trở nên lưu thông mới có ý nghĩa.
Đương nhiên, hắn biết rằng mắc nợ nhiều quá đối với một quốc gia mà nói cũng không tốt lắm, sẽ tạo thành tài chính quốc gia sụp đổ, nhưng một quốc gia cần một cái mâm quốc trái ổn định cộng thêm tầm vóc vừa phải, đây là một trong cơ sở tài chính hiện đại, đây cũng là một bước quan trọng nhất do chính tay hắn mở ra cho dân tộc và quốc gia xa xưa này đi đến hiện đại hóa.