- Thịt nát ở trong nồi, giết con dân Hoa Hạ chỉ có chính dân chúng Hoa Hạ, tuyệt không được để giặc Thát man di động thủ, càng không có khả năng sau khi chúng ta tự tàn sát, bị giặc Thát man di thừa dịp trống rỗng mà vào. Chỉ có sau khi tàn sát, lại do con dân Hoa Hạ ta tiến vào, khôi phục trở lại. Triệu Tiến trả lời rất đơn giản.
- Là đạo lý này. Tôn Truyền Đình thở dài một tiếng, sau khi thở dài, gã lại nhìn một chút Triệu Tiến, gật đầu nói.- Từ xưa đến nay, qua nhiều đời Thái Tổ khai quốc, thời điểm được thiên hạ nắm quyền cũng đã già cỗi, chỉ có Triệu công tuổi trẻ. Thiên mệnh quả nhiên ở Triệu công a.
Tuổi chính là ưu thế, Triệu Tiến hiện tại mới ngoài hai mươi, lấy khí thế của Triệu Gia Quân, bình định thiên hạ lại cần phải bao lâu, hơn nữa người trong thiên hạ đều biết rằng Triệu Tiến sống được rất giản dị, tửu sắc hưởng thụ đều không thế nào đụng chạm, người như vậy tất nhiên là trường thọ, có đầy đủ thì giờ, dĩ nhiên là làm sự tình tiền nhân làm không được hoặc là không kịp làm.
Từ Xuân Thu Chiến Quốc đến nhà Minh, vua khai quốc tình huống tốt nhất cũng là tráng niên, kế tiếp tinh lực hao phí làm theo thiên hạ này, nhiều nhất một bước cũng chẳng qua là đuổi đi giặc Thát, sau đó đã vô lực làm càng nhiều hơn.
Nhưng Triệu Tiến bên này khác biệt, hắn thì giờ cũng đủ, đương nhiên những vấn đề và khó khăn vua khai quốc trước đó gặp phải Triệu Tiến đồng dạng gặp được, những với sức mạnh và phương pháp Triệu Tiến nắm giữ mà nói, những khó khăn và vấn đề này đều không đáng coi là cái gì, hơn nữa nhìn Triệu Gia Quân bây giờ, sức mạnh nắm giữ, hiệu suất động viên, đều phải xa xa lớn hơn tiền triều, hơi chút xem hiểu được các mấu chốt trong đó, đều sẽ cảm giác được Triệu Tiến khó bề ngăn cản.
Rất nhiều hùng kiệt mở cục diện, lúc lập nghiệp lớn mạnh, nắm giữ trong tay một đội sức mạnh văn võ hùng mạnh, tuy nhiên theo địa bàn mở rộng, thực lực của hắn đích xác theo đó trở nên mạnh mẽ, nhưng đội sức mạnh tinh nhuệ hắn nắm giữ kia có khả năng cao cũng không ngừng bị đẩy mỏng pha loãng, bởi vì hắn nhất định phải lấy ra sức mạnh của chính mình khống chế địa bàn, ngay sau khi đạt tới một động thái cân bằng, khuếch trương và tăng cường cũng sẽ dừng lại, hắn như trước có sức mạnh, thậm chí có sức mạnh lớn hơn nữa, nhưng hiệu suất và hành động chưa hẳn cao hơn trước.
Tuy nhiên ở dưới thể chế của Triệu Gia Quân nhìn không tới điểm này, thể chế Từ Châu như là cái quái thú, nuốt hết đất vườn, hộ dân, sau đó biến thành tài lực và quân lực hùng mạnh, nhìn không tới một tia giới hạn suy giảm.
Nhà khác khuếch trương quân lực, luôn sẽ bởi vì nguồn mộ lính bất đồng, tài lực hữu hạn, võ tướng mang binh bất đồng, biến thành đội quân không cùng một dạng, địa bàn chiếm lĩnh cũng là như thế, bởi vì này chút bất đồng còn có khe hở, còn có thời cơ lợi dụng, còn có khả năng xê dịch, còn có suy giảm. Nhưng Triệu gia quân bất đồng, từng nhánh quân đội của nó khuếch trương, địa bàn đang khuếch đại, sản nghiệp ở tăng nhiều, nhưng đều giống như khắc một khuôn mẫu ra, chỗ khủng bố chính là chỗ này.
Hùng kiệt khác nhìn thấy được điểm cuối và hạn độ, Triệu Gia Quân bên này lại nhìn không thấy, đây mới là nguyên nhân những hạng người trọng yếu nắm giữ quân quyền Đại Minh hạ quyết định nhanh như vậy.
Lại nói tiếp giống như thần kỳ, kỳ thật cũng không kỳ quái, Triệu Tiến dùng chính là quan niệm và thể chế dẫn đầu thời đại này, vả lại điều kiện hoàn mỹ phù hợp với thời đại này, theo tình hình như thế, không khả năng không bành trướng, không khả năng không hùng mạnh.
Triệu Tiến mới vừa nói được nhiều lắm, Tôn Truyền Đình cần tiêu hóa, Cát Hương và Thạch Mãn Cường cũng đang tự hỏi, thậm chí ngay cả bản thân Triệu Tiến cũng phải tiêu hóa, bởi vì đây là lần đầu tiên nói ra quan niệm của hắn. Quân quốc, khuếch trương, Hoa Hạ tối thượng, có chút là quan niệm luôn có, mà có chút còn lại là đang trong lúc cùng Tôn Truyền Đình nói chuyện với nhau bị mang ra ngoài.
Liền an tĩnh một hồi, phía ngoài Tôn Đại Lâm an bài người thay đổi trà nóng, còn đưa lên mấy phần điểm tâm, Tôn Truyền Đình chạy đi tới đay còn không có ăn cái gì.
Nhấp mấy ngụm nước trà Triệu Tiến nhìn nhìn mọi người trong phòng, nhìn Tôn Truyền Đình như thoáng chút suy nghĩ, cũng là không kìm nổi tự giễu cười cười, thả chậm lời nhanh chóng nói.- Tôn huynh, đệ còn là trẻ tuổi, mặc kệ đệ nói như thế nào, chư vị ngươi thay mặt cũng sẽ không lập tức quyết định, bọn họ còn phải đợi kết quả trận chiến Liêu Đông kia. Thắng bại Trần Thăng đưa ra, các ngươi mới chân chính quyết định.
- Cho dù Trần Tướng quân bại rồi, triều đình cũng không cơ hội gì. Tuy nhiên cũng xin Triệu công hiểu rõ, đây là đại sự, mặc dù là mọi người xem thông thấu, cũng muốn báo cho vài phần may mắn. Tôn Truyền Đình trả lời vô cùng thật sự.
Tình cảnh đến lúc này trở nên thoải mái không ít, Triệu Tiến chỉ có điều gật đầu, mở miệng nói.- Đệ không nghĩ thiên hạ này rất loạn, nhưng loạn ròi, đúng Từ Châu có lợi thật lớn, các ngươi nếu muốn ít đổ máu, vậy chính mình nắm thật chắc.
- Xin Triệu công yên tâm, nếu không phải vì thế, chư công trong triều cũng không cần khiến Tôn mỗ đến nói những điều này, thuận theo thiên ý chẳng phải là rất tốt sao! Tôn Truyền Đình rất trịnh trọng trả lời.
Ai cũng biết lần nói chuyện này chỉ là đạt thành một ý đồ, tiểu tiết hoà đàm quy thuận như vậy cực kỳ phức tạp, còn phải liên quan tới người sang từng điều quyết định, đương nhiên, mặc cho ai cũng cũng nghĩ ra được, kế tiếp sẽ có thay đổi thế này thế kia, còn phải tùy cơ ứng biến xử trí.
Đến lúc này, đôi bên nên chút tán gẫu, sau đó thiết yến khoản đãi, hoặc là đàm luận tiếp mai sau đối sắp xếp của Tôn Truyền Đình, nếu như lệ thường liền nên như thế, tuy nhiên Tôn Truyền Đình cũng biết, Triệu Tiến làm việc chưa bao giờ đi dựa theo lệ thường.
Triệu Tiến đã trầm mặc một hồi, giọng buồn bực nói.- Tôn huynh, đệ huynh cũng đều biết, giết người là tránh không khỏi, hơn nữa còn phải chết rất nhiều người, còn phải chảy rất nhiều máu, thể chế của đệ trước nay chưa từng có, mà hiện giờ kẻ có thực lực phần lớn không dung hợp với thể chế này của đệ, mặc dù bị thực lực uy hiếp nhất thời cúi đầu, mai sau vẫn là muốn gây rối đấy, không giết sạch sẽ, thiên hạ không được thái bình.
Tôn Truyền Đình muốn phản bác, há mồm rồi chốc lát lại do dự, cuối cùng thở dài, y biết rằng Triệu Tiến nói đúng là lời nói thật.
Triệu Tiến cười cười, thản nhiên nói ra.- Cuộc nói chuyện giữa đệ và huynh, cũng không cần tô son trát phấn che đậy nhiều. Hiện tại các nơi thiên hạ tuy rằng khổ sở, nhưng còn chưa tới mức chống đỡ không được.lúc này Từ Châu ra tay tiếp quản, kỳ thật sớm chút, mọi người còn nhớ kỹ chỗ tốt lúc trước, ngày sau có cái không như ý, lập tức gây náo loạn. Nếu là đợi triều đình tiếp tục làm xằng làm bậy như vậy, mọi người dày vò khó chịu, Từ Châu vừa đến, mọi người hướng về, khi đó khẳng định so với hiện tại giảm rất nhiều sát phạt giằng co. Mọi người cũng sẽ cảm thấy Triệu Gia Quân đệ cứu dân từ trong nước lửa.
- Triệu công trong lòng ngược lại có đại từ bi. Tôn Truyền Đình nói một câu.