Hoàng thượng ở bên trên thềm cao hơn gã một bậc, vẫn đang quan sát gã, mặc dù là đang nhìn xuống, nhưng vẻ mặt lại hết sức ôn hòa.- Ta cũng có suy nghĩ như vậy, cho nên mới cần các ngươi đi hiệp trợ. Hiện tại ngoại sự triều đình là ngươi đang gánh vác, nếu như không có ngươi tới liên thủ, lần này xuất chinh cũng khó đạt được kết quả vừa lòng.
Bởi vì liên tục mấy năm đều đang tiến hành chiến tranh thống nhất trong nước, cho nên đối với triều đình Đại Hán mà nói, công tác ngoại giao vẫn luôn không có đặt ở bên trong danh sách sự vụ ưu tiên nhất, cho nên bên trong Nội các bây giờ còn chưa có đại thần riêng biệt đi gánh vác công việc đối ngoại kết giao, chỉ là do ty Ngoại vụ dưới trướng phủ Thừa tướng đi gánh vác thôi, nhưng nếu lần này phải lập kế sách tấn công Nhật Bổn, như vậy không tiến hành một số công việc ngoại giao không được, mà trách nhiệm này lại hết sức trọng đại, cũng chỉ đành do Thừa tướng đại nhân này một mình vác lên trên lưng.
Thừa tướng lập tức đứng lên, cung kính tiếp nhận mệnh lệnh của Hoàng thượng.- Thần nhận được tín nhiệm của hoàng thượng, tiếp nhận lấy trách nhiệm trọng đại này, sẽ máu chảy đầu rơi để giải lo phiền của vua. Thần sau khi trở về, tất nhiên sẽ thảo luận với đám người Khổng Chương, nhanh chóng tìm ra một cách xử lý thật tốt.
Hoàng thượng gật gật đầu.- Ừ, chuyện này ngươi gần đây phải để ý nhiều thêm. Ta nghe nói nước Nhật Bổn hiện tại thật ra là do Đại tướng quân Trưng Di và Mạc Phủ của gã khống chế. Quân chủ nước này bị Đại tướng ép chế, không được nắm giữ thực quyền, phiên chủ các nơi cũng đang nâng cao cầm binh, rắp tâm hại người... Thật thấy được bên trong đất nước này từ trên xuống dưới đều không phải là một lòng với nhau, chuyện này lợi dụng được. Nếu lần này chúng ta chỉ muốn tốc chiến tốc thắng, vậy phải lợi dụng tốt những điểm lợi thế này, bức ép người nắm quyền Nhật Bổn đồng ý tất cả điều kiện của chúng ta.
Vương Triệu Tĩnh lại một lần nữa cung kính khom người, nói.
- Thần hiểu rồi. Thần sẽ cùng Khổng Chương thương lượng tốt tuỳ cơ mà hành động, sẽ không để mất đi thời cơ này.
- Nếu tất cả đã hiểu rõ, vậy cũng tốt rồi. Công việc kế tiếp nên làm ta cũng đã nói với các ngươi xong hết rồi, các ngươi nhớ rõ nhanh chóng đi trù bị! Hoàng thượng thở phào một hơi, sau đó vung tay lên thật mạnh.- Hôm nay chính sự đã nói xong rồi, các ngươi ở lại ăn cơm với ta đi, sẵn tiện gặp luôn Triệu Tùng.
- Triệu Tùng đã đến đây? Ba vị trọng thần trong lòng hơi ngạc nhiên, sau đó đồng thời nghiêm túc trở lại.
Trước khi nói với bọn họ về chuyện này, hoàng thượng cũng đã kêu Triệu Tùng đến đây rồi, hiển nhiên hắn đã quyết tâm định sẵn, tuyệt đối không quay đầu lại rồi, bọn họ đều âm thầm may mắn là mình cũng không có nghi ngờ và phản đối quyết định của hoàng thượng, chỉ là đề xuất bổ sung một số đề nghị thôi.
Còn chưa đợi bọn họ phản ứng kịp thời, hoàng thượng đã phất phất tay với thư ký kia, ra hiệu y đến đây. Thư ký lanh lẹ đi tới phía dưới đài cao ngự tọa, sau đó cung kính đem cuốn sổ ghi chép trong tay mình giơ lên giao cho hoàng thượng.
Hoàng thượng tiện tay lấy qua cuốn sổ ghi chép này, sau đó từng tờ một rất nhanh đi xem qua. Tại đây trong hội nghị ngự tiền như thế, hoàng thượng thường xuyên sẽ ở sau hội nghị đi thẩm duyệt bản ghi chép, cho nên điều này cũng không có ai cảm thấy ngạc nhiên.
- Tốt, được lắm, ngươi đã làm tốt lắm rồi. Sau khi rất nhanh lật qua xem xong, hoàng thượng khen ngợi một câu, sau đó đem bản ghi chép lại lần nữa đưa trả cho thư ký tuổi trẻ nói.- Một lát đem bảng ghi chép này sao chép ra ba phần, đưa cho ba vị đại thần này, nhớ kỹ một điều, một mình ngươi đến sao chép là được rồi, không được qua tay của những người khác!
- Tạ ơn Hoàng thượng! Thần tuân lệnh! Vị thư ký tuổi trẻ này được sủng ái mà lo sợ, vẻ mặt bởi vì kích động mà có một chút đỏ lên, y cuống quít quỳ xuống tạ ơn, sau đó đứng lên, cuốn lại bản ghi chép, đặt ở trong lòng ngực.
- Tốt lắm, chúng ta hôm nay cái gì nên nói cũng đã nói hết rồi, đi ăn một chút gì đó trước đi, trên bàn ăn ai mà còn nói tiếp quốc sự, phạt ba chén rượu! Hoàng thượng đứng dậy, sau đó tươi cười lại lần nữa phất phất tay, đi đầu bước ra ngoài phòng nghị sự.- Đi thôi!
Các trọng thần cũng vội vã đi theo phía sau.
Bởi vì có Hoàng thượng cố ý dặn dò trước, cho nên lần này bọn ngự trù cũng sớm đã làm xong phần ăn của vài người, hơn nữa trong quá trình hội nghị quốc vụ, cứ cách mỗi một khắc đồng hồ đều có người đi hâm nóng lại thức ăn một lần, để tiện cho hoàng thượng và trọng thần hưởng dụng bất cứ lúc nào.
Các trọng thần đều là người đã nhiều lần tiến đến quân trại yết kiến, số lần ở lại chỗ này dùng cơm cũng khá nhiều, cho nên cũng không lộ ra vẻ bó buộc, tuy nhiên hoàng thượng luôn luôn không thích xa hoa, hơn nữa điều kiện trong quân trại dù sao cũng đơn sơ, cho nên thức ăn trong này của hắn cũng không phải là loại tốt lắm, chỉ có rượu có thịt mà thôi, cũng không tốt đến đâu so với thức ăn ngày thường của các trọng thần. Tuy nhiên, được dùng cơm với hoàng thượng, là một loại vinh quang lớn lao, loại vinh quang này dĩ nhiên đè xuống được cái không thích ứng với đồ ăn.
Vừa đến trên bàn cơm, ba vị trọng thần thấy được Triệu Tùng đã an vị, sau đó nụ cười đầy mặt làm ra động tác đi tiếp đón y, mà Triệu Tùng cũng được sủng ái mà lo sợ nhất nhất thi lễ lại với bọn họ.
Bởi vì cùng là võ thần, cho nên Nguyên soái Thạch Mãn Cường vừa tới là ngồi xuống bên cạnh y, sau đó nâng lên bàn tay to của mình, vỗ một cái thật mạnh trên bờ vai của Triệu Tùng.- Tiểu tử ngươi thật sự không tệ nha, càng ngày càng rắn chắc rồi đó! Không có phí công lâu ngày ở Liêu Đông!
Triệu Tùng cười lên trả lời.- Nguyên soái, ta ở Liêu Đông mỗi ngày phải chui trong khe suối, có đôi khi còn ăn thịt trong tuyết, thân thể này không khỏe mạnh cũng khó đó. Nếu không phải lần này bị triệu trở về, chỉ sợ ta còn phải khỏe mạnh thêm vài chục cân nữa...
Bình Nguyên Hầu Trần Hồng cũng tươi cười trêu đùa.- Vì nước chiến đấu hăng hái ở giữa bạch sơn hắc thuỷ, lữ trưởng thật là tráng sĩ! Tuy nhiên lữ trưởng cũng phải để ý nhiều đến thân thể chứ, sau này cơ hội cần đến lữ trưởng đi đền đáp đất nước còn có rất nhiều...
Triệu Tùng lập tức cười nói tạ ơn y.- Tạ ơn đại nhân nhắc nhở!
- Tốt lắm, Triệu Tùng, mấy năm nay ngươi khổ cực rồi, lần này triều đình phong Bá cho ngươi, cũng là do ngươi đao thật thương thật đi đổi lấy. Lúc này Vương Triệu Tĩnh cũng lên tiếng.- Tuy nhiên, lúc đắc ý cũng nên nhớ lấy là không được quá lỗ mãng ăn nói tùy tiện, triều đình cần đến chính là một trụ cột quốc gia biết trầm tĩnh biết làm, không phải là dạng người đắc ý vênh váo, người như vậy triều đình cũng không dám trọng dụng, phải ghi nhớ lấy!
Triệu Tùng vội vàng nghiêm nghị cúi đầu với gã.- Triệu Tùng hiểu rồi, tạ ơn Thừa tướng!
Trong lòng của y biết được, những người này chỉ sợ đã ở hội nghị ngự tiền vừa rồi biết được hoàng thượng có ý định cho y đi làm chủ tướng công phạt Nhật Bổn, cho nên hiện tại một người động viên một người mỉa mai, nhưng cũng đều kỳ vọng mình không phụ lòng ủy thác trọng trách của hoàng thượng.