Bọn quan viên văn võ hành lễ và hô quát liền mạch lưu loát, cử động chỉnh tề hơn nữa không chút nào lề mề dài dòng, hiện ra một cỗ nhanh nhẹn dứt khoát của tập thể, hiển lộ ra một cỗ khí phách dâng trào của đế quốc mới lập vô cùng nhuần nhuyễn.
- Miễn lễ, đều ngồi xuống đi! Vẻ mặt của hoàng thượng cũng không có thay đổi gì, chỉ là nhẹ nhàng phất tay, ra hiệu các đại thần hết thảy ngồi xuống.
Tiếp đó, chờ sau khi bọn họ đều ngồi xuống, hoàng thượng nhìn Thừa tướng và Tài tướng ngồi ở bên trái, sau đó lại nhìn Nguyên soái Thạch Mãn Cường bên phải.- Ba vị hồi này đều nghỉ ngơi không tệ nha, quả nhiên là sự tình sắp tới cuối năm ít đi rồi sao?
- Hồi hoàng thượng, hồi này bọn ta đều theo trọng trách sai khiến của hoàng thượng bận rộn, tuyệt không lơi lỏng. Ung Quốc Công, Thừa tướng Vương Triệu Tĩnh vội vàng mở miệng.- Chỉ là gần đây trời mùa đông, tất cả tùy tiện cũng không ra khỏi cửa, cho nên gần đây bảo dưỡng được tốt một chút.
Trần Hồng và Thạch Mãn Cường cũng đều tỏ vẻ mình gần đây vẫn luôn bận rộn vì kế sách chinh Nhật của hoàng thượng bận rộn, tuyệt đối không có bất kỳ chậm trễ nào.
- Hài, các ngươi chính là quá chân thật rồi! Hoàng thượng không kìm nổi bật cười.- Ta chính là chỉ đùa một chút mà thôi, xem có hù dọa được các ngươi không! Lại nói, nghỉ ngơi một chút thì thế nào? Người cũng không nên ngày ngày làm việc phải không? Các ngươi đều là trọng thần ta tin cậy, ta chính là muốn cho các ngươi nghỉ ngơi thật tốt, các ngươi nghĩ ngơi càng tốt, ta liền càng vui vẻ, không cần phải lo lắng gì!
- Tạ ơn hoàng thượng… Thừa tướng cười gượng nói lời cảm tạ hoàng thượng.
Gã thân làm Thừa tướng, một ngày trăm công nghìn việc, nào có cơ hội gì nghỉ ngơi? Chỉ là tâm ý của hoàng thượng vẫn phải nhận rồi.
Gã là kẻ chủ trì hội nghị hôm nay.
Ở trong hội nghị quốc sự trước giờ, hoàng thượng bởi vì ngôi vị thật sự quá trọng đại, lời nói ra cũng chân thật đáng tin nhất ngôn cửu đỉnh, quần thần ai cũng chỉ đành vâng theo. Cho nên hoàng thượng ở trong hội nghị thường là sẽ không lên tiếng, để tránh mang tới áp lực cho thảo luận của quần thần, cho nên chiếu theo thói quen không thành văn, triều thần chức quan cao nhất có mặt chính là người chủ trì hội nghị, gánh vác nắm trong tay nghị trình và tấu chương của hội nghi. Bên trong các vị đại thần đang ngồi hôm nay, đại thần chủ tọa không hề nghi ngờ chính là Thừa tướng rồi.
Sau khi nói chuyện mấy câu, bọn người hầu đặt từng tách trà tới trước mặt người đang ngồi, đợi sau khi bọn người hầu rời khỏi đại sảnh, Thừa tướng quyết định bắt đầy hội nghị chính thức của hôm nay.
- Hội nghị lần này, mọi người đều vô cùng rõ ràng rồi phải không?
Thủ tướng sau khi đảo mắt nhìn quanh bốn phía một vòng, không nhanh không chậm nói.- Hôm nay là một lần hội nghị ngự tiền, hoàng thượng muốn nghe chính là ý kiến của mọi người, cũng chỉ có mọi người hợp mưu hợp sức, mới đạt thành được kỳ vọng của hoàng thượng. Bởi vậy, mọi người cũng phải nói thoải mái, bỏ qua ngại ý gì…
Đúng lúc này, hoàng thượng đột nhiên mở miệng.- Đợi một chút.
Hoàng thượng là cực ít khi ngắt lời của Thừa tướng, cảnh tướng hiếm thấy này khiến đám quần thần Đại Hán đều có chút kinh ngạc, ánh mắt đều tập trung trên mình hoàng thượng, nhưng cũng không ai ra tiếng hỏi.
- Hoàng thượng…? Thừa tướng cũng có chút không rõ ràng cho lắm, cho rằng mình nói sai cái gì.
- Hãy chờ một chốc lát nữa mới bắt đầu đi, còn có một người chưa tới. Hoàng thượng cười giải thích với Thừa tướng.
- Ai còn chưa tới nào? Thừa tướng vẫn là không quá rõ ràng.
- Thái tử.
Hoàng thượng trả lời vô cùng đơn giản.- Thái tử hiện giờ tuổi cũng không nhỏ rồi, ta xem nên cho nó tham dự quốc chính rồi. Lần chinh Nhật này thái tử lại tham dự bên trong, cho nên ta liền tính toán để nó hôm nay cũng dự hội. Thế nhưng, nó dù sao vẫn còn quá nhỏ, không hiểu việc lắm, cho nên lần này nó chỉ là ngồi nghe họp mà thôi, sẽ không làm quấy nhiễu các ngươi lên tiếng. Ngươi xem được không?
Tuy rằng hoàng thượng giọng nói vô cùng thoải mái, nhưng quần thần lại đều mất tự nhiên nảy lên một chút xôn xao, thái tử lần đầu tiên dự thính hội nghị quốc sự, đây chính là đại sự kiện vượt thời đại.
Tuy nhiên, ai lại sẽ ở trên loại vấn đề này biểu thị ra phản đối?
- Thái tử dự thính hội nghị quốc sự, chính là chuyện may mắn của triều ta, thần sao lại sẽ phản đối nào! Thừa tướng vội vàng biểu thị tán đồng.
Hoàng thượng cười gật đầu, sau đó phất tay với người hầu phía sau,
Tiếp đó, trong tiếng hô gọi thái tử giá lâm, bọn người hầu lại lần nữa mở ra cửa lớn.
Sau đó, người thiếu niên một thân thường phục màu xanh, theo dẫn đầu của một võ quan hầu cận thiếu niên, đi vào đại sảnh nghị sự.
Thiếu niên này khuôn mặt đoan chính, tuy rằng hơi có vẻ tính trẻ con nhưng hai đầu lông mày có chút khí thế ngang nhiên, thân hình của y vô cùng rắn chắc, thân cao cũng hơn nửa cái đầu so với người đồng trang lứa. Thần sắc của y hết sức kích động, bên trong trắng nõn hơi chút nổi màu hồng, tầm mắt cũng lóe ánh sáng bất định.
Theo thái tử đi vào đại sảnh, không khí đại sảng trong lúc nhất thời lại trở nên có chút khác thường, bởi vì đây là lần đầu tiên thái tử tham dự vào trong hội nghị quốc sự, mọi người tuy rằng trong lòng hiểu rõ hẳn nên biểu hiện ra tôn kính và lễ tiết, nhưng còn không biết rốt cuộc hẳn nên biểu hiện thế nào, cho nên có vẻ có chút xấu hổ và do dự.
Nhưng, hoàng thượng lại không để ý tới lúng túng tại đương trường, ngược lại tươi cười đầy mặt vẫy tay về phía thái tử.- Con trai, lại đây, hôm nay là lúc con tham dự đại sự quốc gia rồi.
Hít thở của thái tử hơi chút dồn dập, bước nhanh đi tới bên cạnh ghế ngồi, sau đó ngay ngắn thẳng thóm quỳ xuống, hướng phụ hoàng dập đầu hành lễ.
- Nhi thần tham kiến phụ hoàng! Nó lấy giọng nói non nớt và kiên định lớn tiếng hô lên.
- Mong phụ hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
- Đứng lên, ngồi! Hoàng thượng ra hiện con nhanh mau đứng lên, sau đó chỉ cái chỗ ngồi bên cạnh.- Hôm nay con cứ ngồi ở chỗ này, nghe thật chăm chú các vị đại thần lên tiếng nha.
- Tạ ơn phụ hoàng! Thái tử lại lần nữa dập đầu nói lời cảm ơi, sau đó đứng dậy, cung kính ngồi xuống ghế ngồi đã sớm đặt sẵn bên cạnh ngự tọa của hoàng thượng.
Toàn trường vẫn yên lặng như cũ, mọi người tựa hồ như có chút không biết làm sao, không biết nên đối đãi thái tử đột nhiên đi ra này như thế nào.
Lúc này, Thừa tướng, Ung Quốc Công Vương Triệu Tĩnh chợt đứng dậy, sau đó khom mình thi lễ thật sâu với thài tử.
- Thần tham kiến thái tử, thái tử điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!
Trong đại sảnh im phăng phắc, cũng chỉ có tiếng nói của một mình Thừa tướng vang dội xung quanh, đột nhiên có vẻ giống như trống không.
Nhưng loại cảm giác trống không này rất nhanh đã biến mất rồi, sau khi có dẫn đầu và làm mẫu của Thừa tướng, các đại thần đang ngồi đồng loạt đứng lên, sau đó chỉnh tề hướng thái tử cúi mình thật sâu.- Thần tham kiến thái tử, thái tử điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!