Từ sau khi tân triều kiến lập, vì chỉnh đốn thói quen quan trường đã suy sút sa đọa của tiền Minh, hoàng thượng liền mệnh lệnh phế bỏ lễ tiết khấu đầu quỳ lạy giữa quan viên, bởi vậy cho dù gặp Thủ phủ đương triều, Khổng Chương cũng không có quỳ xuống khấu đầu, chỉ là khom mình thi lễ mà thôi.
- Ngươi biết tại sao tìm ngươi tới không? Vừa nhìn thấy Khổng Chương, Thừa tướng cũng không có nhiều lời vô nghĩa.- Đây cũng đã mấy ngày rồi, nghĩ tới các ngươi hẳn có chút để ý a!
- Hồi bẩm Thừa tướng, từ sau khi bị Thừa tướng cho phép tùy cơ ứng biến, hạ quan dĩ nhiên không dám chậm trễ, vừa trở về liền tiến hành thương thảo với người có tài. Sau khi trải qua mấy ngày thương nghị, hiện giờ đã có một số điều trần.- Khổng Chương vừa nói, một mặt từ trong tay áo của mình cầm ra điều trần Chu Phác biên soạn.- Người viết ra điều trần này cũng đã dẫn tới rồi, gã nhiều năm qua vẫn luôn gánh vác sự vụ đối với Nhật Bổn, cho nên rất tinh thục.
- Tốt, gọi y tới đây đi. Ta cùng hỏi thử hai người các ngươi, giảm bớt chút thì giờ. Thừa tướng gật đầu, sau đó cầm lấy điều trần đó sang.
Đang lúc người hầu đi ra ngoài truyền gọi Chu Phác, Thừa tướng hơi chút ghé sát vào Khổng Chương, sau đó hạ thấp giọng.- Khổng ty trưởng, sự tình lần này, về ý nghĩa có nhiều trọng đại, lần trước lúc ta nói với ngươi, ngươi liền hẳn đã hiểu rõ rồi chứ?
- Hạ quan hiểu rõ. Khổng Chương vội vàng gật đầu.
- Ngươi hiểu sao? Thừa tướng đánh giá y một chút, sau đó cười lắc đầu.- Ngươi còn không quá rõ ràng.
- Lời này của Thừa tướng... lý giải thế nào? Trước mặt loại ánh mắt giống như nhìn thấy cả con người của Thừa tướng, Khổng Chương hơi có một chút lay động.
- Ngươi nghĩ không sai, lần này là cơ hội tốt ty Ngoại vụ các ngươi có thành tựu hơn người. Nhưng đồng thời... Trên mặt Vương thừa tướng hơi chút lộ ra một chút nét cười.- Đây cũng là cơ hội tốt làm nóng động cả Nội các và phủ Thừa tướng của chúng ta. Ngươi nếu đứng được cao một chút, nhìn toàn cục rõ ràng hơn một chút...
Đứng được cao hơn một chút, nhìn thấy toàn cục rõ hơn một chút... Bởi vậy nhất định phải bận tâm tới ảnh hưởng, cho nên lời của Thừa tướng có chút vô cùng thâm trầm không thật hàm súc, cho nên Khổng Chương nhất thời sa vào trong trầm ngâm, suy tư thật ý của ông ta.
- Ý của Thừa tướng là, lần này chúng ta nên vì Thừa tướng và Nội các, làm cho tốt việc sai bảo của Nhật Bổn? Sau một lát, Khổng Chương thử dò hỏi.
- Đúng, ngươi muốn mượn việc này, đánh ra danh tiếng ty Ngoại vụ thật tốt, đừng khiến cho bọn họ già mồm nói ngươi là kẻ đi theo đằng sau đại quân ăn bám. Thuận thế cũng phải dùng danh tiếng của ta, tới ước thúc những quân binh kia một chút, bảo bọn chúng chiếu theo kế sách của chúng ta hành sự, chớ nên mãi hô quát đánh giết. Nhớ kỹ, lần công phạt Nhật Bổn này tuyệt không phải vì muốn giết người phóng hỏa mà là vì đạt thành mục đích khác. Một hạng mục này càng là nơi chốn chỉ có chúng ta làm chủ được, bọn họ chỉ được nghe chúng ta.
- Lấy chúng ta làm chủ... Khổng Chương sau khi trầm ngâm chốc lát, hơi chút lộ ra một chút vẻ mặt hiểu rõ.- Hạ quan đã hiểu sơ qua rồi!
Văn võ tân triều khác đường, vì để tránh cho quá mức sùng văn ép võ cho nên cố ý quy định Nội các không quản quân, quân đội chỉ thuộc về thiên tử, loại an bài này tuy rằng giữ gìn địa vị quân đội, nhưng dĩ nhiên cũng sẽ mang tới một số ngăn cách, giữa chính phủ và quân đội đều tồn lấy lòng dạ cao thấp tranh nhau khoe công trạng.
Bởi vì Thừa tướng không có trực quản quân đội, cho nên trong quân đối với gã có chút tâm tình không để ý, có đôi khi thậm chí còn có tự làm theo ý mình. Tuy rằng bình thường chưa từng có người biểu hiện ra trước mặt gã, nhưng nào sợ đề phòng cẩn thận để đạt được mục đích, y cũng không muốn khiến loại manh mối liên tục này... Gã có lai lịch có danh vọng, người trong quân cho dù trong lòng không nghe, ngoài mặt vẫn là phải khách khí đối với y, nhưng Thừa tướng sau lưng y thì sao? Khi đó cũng chưa chắc sẽ như vậy nữa.
Cho nên, cho dù là vì kẻ kế tục mình, Thừa tướng cũng hy vọng mượn một số cơ hội gõ đánh một chút quân đội, để bọn họ hiểu mình tuy rằng là sức ắt không thiếu được, nhưng dù sao vẫn là phải dựa vào ngòi bút giữ gìn thiên hạ.
- Lần này hạ quan nhất định sẽ phái người đắc lực đi Nhật Bổn, nhất định bảo y khống chế tốt tình hình. Nhất là trói buộc tốt quân đội, bảo bọn họ chỉ theo kế sách hành sự, không được phức tạp, hỏi mất đại kế. Khổng Chương tiếp tục nói.- Các phương thế lực Nhật Bổn rắc rối phức tạp, cũng chỉ có bọn ta mới cẩn thận thăm dò đầy đủ, thực hiện tâm nguyện của hoàng thượng.
- Tốt lắm, hiểu thì tốt. Phóng tâm lớn gan đi làm, hoàng thượng là sẽ ủng hộ ngươi, sẽ không để cho các ngươi khó chịu. Trên mặt Vương thừa tướng vẫn là treo nét cười.- Biết vì sao người phái đi dẫn quân làn này là Triệu Tùng không?
Theo ánh mắt chăm chú mông lung của Khổng Chương, giọng Thừa tướng thả xuống thấp hơn.- Huynh đệ thì huynh đệ, nhưng công lao không được toàn bộ để cho bọn huynh đệ lập hết a... Người bên dưới cũng nên đề bạt đi lên.
Đây... chẳng lẽ... ? Khổng Chương bị những lời bình thản này chấn động có chút tâm tình bất an rồi.
Thành như lời của Thừa tướng, bọn Nguyên soái đi theo hoàng thượng quá lâu công lao quá lớn, quả thật cũng hơn hơi chút nghỉ ngơi rồi, nên cho người mới cơ hội.
Hoàng thượng chắc có lẽ không muốn thật tiến hành chèn ép với bọn Nguyên soái, chỉ là bắt đầu bồi dưỡng một đời huân thần mới mà thôi, cũng không muốn học Thái tổ tiền Minh. Nói cách khác, Thừa tướng đại nhân cũng sẽ không trấn định nhàn nhã như vậy rồi, dù sao hoàng thượng thật muốn làm gì, kẻ đầu tiên đứng mũi chịu sào chính là y rồi...
Tâm tình Khổng Chương cuối cùng bình phục trở lại.
- Vừa làm đã sợ thì làm được cái gì a? Thành thật một chút đi! Thừa tướng vẫn là mỉm cười.- Làm xong việc, con đường các ngươi về sau còn dài mà, chỉ cần vì hoàng thượng lấy được thứ ngài muốn, cho ngươi một cái ghế Nội các thì có việc gì khó đâu nào?
Khổng Chương lần nữa dừng lại, chỉ là lần này gã không kinh ngạc nữa, mà là vui mừng bất ngờ. Thừa tướng đã ám chỉ xong rồi, lại nâng cao ty Ngoại vụ một bậc, biến thành bộ Ngoại vụ, thăng y lên làm đại thần Ngoại vụ cũng là có khả năng.
Đây là lần đầu tiên y có được hứa hẹn như vậy, chỉ dựa vào hứa hẹn này, gã cũng đã cái gì cũng dám đi làm rồi.
- Hạ quan... Nhất định không phụ trông cậy của Thừa tướng!
Đang thời điểm y còn đang kích động, người hầu ra cửa đã dẫn Chu Phác chờ đợi ở bên ngoài tới rồi.
Ngay thời điểm tiểu quan trẻ tuổi này đi vào thiên điện, Thừa tướng ngồi ngăn ngắn trên ghế vừa lúc lật ra những điều trần gã viết.- Chu Phác? Tên rất hay.
- Hạ quan tham kiến Thừa tướng! Sau khi cưỡng ép ngăn chặn kích động trong lòng, Chu Phác rất mật cung kính khom mình thi lễ.
- Miễn lễ! Thừa tướng tiện tay khoát tay, ra hiệu gã tới chỗ ngồi đối diện bàn sách của mình ngồi xuống.- Ta nghe Khổng ty trưởng nói, ngươi là một trong những người chuyên gánh vác sự vụ đối với Nhật Bổn bên trong ty Ngoại vụ. Điều trần này cũng là ngươi cùng với y biên soạn hay sao?