Từ sau khi định đô thiên hạ, tân hoàng triều theo một tay hoàng thượng đặt ra, tiếp tục dùng đồng thời một chút chế độ của triều cũ, cũng chiếu theo mong muốn của mình tiến hành làm một số cải cách mới, chế độ quan văn dĩ nhiên cũng là cải cách đặc biệt nặng nề.
Một vấn đề của chính trị tiền triều chính Nội các nắm trong tay chính phủ là tách rời Lục bộ với thực quyền của triều chính, khiến cho Thủ phụ dễ dàng độc chiếm đại quyền, đại đa số Các thần tìm không thấy sự vụ cụ thể gánh vác chỉ đành biến thành bày trí, không khởi lên được tác dụng phụ tá, còn Lục bộ thì là bởi vì địa vị đại thần gánh vác sự vụ giáng chức mà hành sự thường thường cản tay, kết cuộc cao thấp không thông thuận vận chuyển mất linh.
Vì thế, tân triều vừa dựng lên, đồng thời dùng Nội các, hoàng thượng cũng làm ra quyết định đem Nội các và Lục bộ hòa vào làm một thể. Như vậy, đại thần Thủ phụ (quan được xưng là Thừa tướng, cũng có người xưng là Thủ tướng) thống quát hết toàn cục, mà Các thần khác cũng ở bên trong phương viên chức quyền của mình thi triển quyền cước, trên dưới một thể sai khiến như tay chân.
Tuy nhiên, bởi vì sự vụ quốc triều bề bộn, cho nên Lục bộ cũng chiếu theo phân chia chức quyền và tiến hành tháo gỡ tương ứng, Các thần Nội các hiện giờ có nhiều hơn mười mấy vị.
Chẳng hạn như Hộ bộ, chức năng của nó đã bị tháo gỡ ra rồi, cai quản hộ tịch và người dân bị chia tới bên trong bộ dân chính, Các thần chia nhau cai quản được xưng là “dân tướng”, còn thu thuế phú thiên hạ thì được chia tới bên trong bộ tài chính, (Bình Nguyên Hầu Trần Hồng hiện giờ đang nhậm chức dân tướng), còn một mảnh buôn bán thương nghiệp này thì được phân chia tới bên trong bộ thương nghiệp, Các thần chia nhau cai quản được xưng là “thương tướng”, hiện giờ do Thượng Đảng Hầu Chu Học Trí gánh vác.
Về phần em vợ hoàng thượng Từ Hậu Sinh được phong làm Vệ Quốc Công, trước khi định đô đã gánh vác sự nghị công nghiệp, sau khi tân triều dựng lên, gã cũng danh chính ngôn thuận thành là “công tướng” gánh vác bộ công nghiệp, gánh vác công việc dựng mới và khai thác quặng mỏ cả nước.
Dưới thể chế chính phủ mới như thế, địa vị Các thần bắt đầu móc treo cùng quyền chức, lại cũng không xuất hiện hiện tượng Thủ phụ như triều Minh trước đây một tay che trời còn người Lục bộ dồn ép nhiều việc.
Thừa tướng nắm toàn bộ đại cục thiên hạ, tài tướng nắm giữ đại quyền tài kế của thiên hạ, hai người này nói được là chức vị trọng yếu vinh hiển nhất trong triều đình, hai vị trọng thần mới quá trung niên này cũng đã được triệu tới, bình lặng mà ngồi một phía ghế dựa vào cái bàn hình tròn dài ở phòng bên, ngẫu nhiên châu đầu ghé tai. Còn Nguyên soái, Thái Quốc Công Thạch Mãn Cường thì ngồi ở một phía bàn tròn, y nhìn phía đối diện không chớp mắt, cũng không có tham dự vào trong cuộc nói chuyện của hai vị trọng thần Nội các này.
Thời đại tiền Minh, từ sau khi biến Thổ Mộc Bảo, mặc kệ võ quan địa vị cao bao nhiêu, ở trước mặt Thủ phủ Nội các đều không có thân phận ngồi thẳng, thậm chí ngay cả thân phận để ngồi cũng không có, cho nên loại cảnh tượng này đương nhiên sẽ không xuất hiện. Tuy nhiên từ sau khi tân triều dựng lên, hoàng thượng cảm nhận sâu sắc giáo huấn của tiền Minh bởi vì xem nhẹ người luyện võ dẫn tới địa vị người luyện võ thấp kém, thế cho nên sức chiến đấu của quân đội ngày càng sa sút, vì thế cố ý đề cao địa vị của người luyện võ, quyền thống ngự quân đội hoàn toàn nắm ở trong tay, để cho quân đội tự thành hệ thống, không cho phép quan văn thông qua phương thức nắm giữ thăng tiến tới chèn ép địa vị người luyện võ. Vả lại hắn nhiều lần ban cho quan cao lộc hậu trong quân đội, để cho bọn họ càng có lòng dạ giữ gìn địa vị của mình.
Hắn cũng không sợ sau khi cho người luyện võ địa vị cao người luyện võ sẽ làm loạn, bởi vì hắn biết, chỉ cần lòng dân, lòng quân hướng về phía triều đình, ai làm loạn cũng khó có khả năng thực hiện được, cực ít có người sẽ bí quá hóa liều... còn nếu như lòng dân lòng quân mất hết... cho dù người luyện võ không làm loạn, vương triều lại làm sao giữ được nữa nào?
Đồng thời, chính là vì duyên cớ Đại Hán cố ý duy trì văn võ cân bằng, cho nên hai vị trọng thần Nội các cũng không có ở trong phòng nghị sự chủ động nói chuyện với Thạch nguyên soái.
Cũng không phải bởi vì bọn họ có giao tình không tốt, mà là bọn họ cố ý đang tị hiềm.
Ngay sau khi võ quan hầu cận thông tri hoàng thượng sắp tới, hai vị trọng thần cũng không nói chuyện với nhau nữa, ba quan viên văn võ đỉnh cấp nhất của đế quốc đều ngồi nghiêm chỉnh, cùng chờ đợi hoàng thượng tới.
Cả phòng hội nghị hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng hơi khẽ rung động của đồng hồ khắc độ Tây Dương màu men đồng thau, mới nhắc nhở mọi người thì giờ cũng không có dừng trôi đi.
- Hoàng thượng giá lâm! Mượn nhờ lấy một tiếng hô quát hùng hậu khỏe mạnh, ba vị trọng thần đồng thời từ trên ghế đứng dậy, sau đó đi tới chỗ trống hai bên.
Ngay thời điểm hoàng đế mặc một bộ quân phục màu đen đi vào phòng nghị sự, ba vị trọng thần có được quyền thế lớn lao, khiến vạn người câm miệng chớ lên tiếng, đồng loạt hai đầu gối quỳ xuống đất, sau đó trong miệng đồng thời hô lên.
- Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
Hoàng thượng chỉ là tùy ý phất phất tay, ra hiệu bọn họ miễn lễ, sau đó tự mình đi tới chỗ ghế chủ tọa.
Bàn nghị sự hình trứng vốn chỗ ngồi đều là ghế dựa tạo bằng gỗ lê vàng, nhưng theo kiên trì của bọn trọng thần, ghế chủ tọa cố ý cao hơn một bậc thang, hơn nữa chỗ ngồi cũng mạ vàng khảm ngọc, để thể hiện địa vị chí cao vô thượng của hoàng thượng.
Ngoại trừ mấy chỗ ngồi, bày trí mặt khác của phòng nghị sự đều khá mộc mạc, thậm chí nói được đơn sơ, người chưa thấy qua vốn dĩ khó mà tin được, chính ngay giữa căn phòng nghị sự đơn sơ này, vô số quyết định trọng đại dính liền với quốc kế dân sinh, dính lifnh với sống chết vô số người được chế định ra, sau đó được toàn bộ máy quan liêu và quân sự của đế quốc chấp hành.
Bởi vì thường xuyên được yết kiến hoàng thượng, cho nên những trọng thần này cũng không bất an thấp thỏm như Triệu Tùng vậy, những vẫn nín thở chăm chú nhìn như trước, rất sợ rước lấy không vui của hoàng thượng.
Bọn họ đều nói được là lão huynh đệ theo hoàng thượng ngay từ đầu lập nghiệp, nhưng đã tới hiện tại bọn họ đều rõ ràng, bọn họ đã là quân thần, giới hạn trong đó đã rõ ràng, bọn họ cần phải giữ gìn loại giới hạn này, cũng không được kéo dài phương thức sống chung ngày xưa tới hoàn cảnh bây giờ.
Chính vì bọn họ có loại giác ngộ này, cho nên sau khi hoàng thượng lên ngôi, mặc kệ hoàng thượng cự tuyệt thế nào, bọn họ vẫn là dùng đủ loại phương thức để tôn sùng hoàng thượng, nổi bật chí cao vô thượng của hoàng quyền, bọn họ biết đây đối với bọn họ đối với hoàng thượng đều nói được là lựa chọn tốt nhất.
- Để cho các ngươi đợi lâu rồi. Hoàng thượng nhẹ nhàng nói phất tay, ra hiệu người hầu cận bên trong phòng đi ra ngoài.
Những võ quan hầu cận đó không chần chừ chút nào, hết thảy yên lặng không tiếng động đi ra ngoài, sau đó đóng hết các cửa lại, chỉ để lại một người thư ký trẻ tuổi ở trong góc sáng sủa của phòng nghị sự ghi chép cuộc nói chuyện của mấy người, để ngày sau tra hỏi bản ghi chép... Loại thư ký này đều là người trẻ tuổi đáng tin cậy trải qua chọn lựa kỹ càng, mai sau cũng sẽ được đề bạt tới trong các cơ quan Nội các nhậm chức, tiền đồ cũng vô cùng sáng rõ, cho nên bọn họ tuyệt đối sẽ không có bất kỳ suy nghĩ tiết lậu bí mật nào.