Hồi hoàng thượng, đây là chúng thần suy xét đầy đủ tình hình thực chất, nhiều lần thảo luận mới có được kết quả. Triệu Tùng cung kính trả lời.- Nếu quân ta muốn lấy kinh đô, sau đó để tránh mất sức đợi đại quân Mạc Phủ đến quyết chiến, như vậy với tốc độ hành sự của Mạc phủ, cho dù lập tức quyết tâm đoạt lại tây bộ cũng cần một khoảng thì giờ tập kết nhất định. Thì giờ này quân ta phải tiêu tốn lượng lớn quân tư ở chỗ cũ. Những quân tư và lương thực này nếu đều từ trong nước vận chuyển đến, sẽ tạo nên một chút rắc rối, cho nên chúng thần sau khi thảo luận cảm thấy nếu đánh như này, dứt khát từ phía nam Bản Châu đổ bộ, sau đó một đường đánh lên, như thế quân ta dọc đường thu thập lương thực và quân tư, còn đẩy được những gia tộc khắp chốn nổi dậy phản đối Mạc Phủ, mỏ ra một hậu phương cho quân ta, càng thêm tiện cho quân ta tiếp chiến.
- Ồ, hóa ra là vậy... Hoàng thượng hiểu dụng ý của bọn họ, khẽ gật gật đầu.- Thế còn phương án khác thì sao?
- Phương án khác cấp tiến hơn nhiều so với phương án này... Triệu Tùng kéo dài câu nói, sau đó cây gậy trong tay y từ từ trượt xuống, lại quay về trên đảo Cửu Châu.
- Sau khi quân ta chiếm lĩnh Cửu châu, nhanh chóng quét sạch các thế lực phản đối trên đảo, sau đó giữ lại phần nhỏ quân binh canh giữ phía bắc Cửu Châu đề phòng Mạc Phủ xâm lấn, những quân binh khác lại lần nữa lên thuyền sau đó...
Y vạch gậy gỗ trên nước, sau đó đẩy về phía đông bắc, gậy gỗ trên biển trượt đi hồi lâu, cuối cùng dừng ở trên đảo Bản Châu. Mà lần này, nơi nó dừng đã là phía đông của Bản Châu rồi, xác thực mà nói là trên một bán đảo.
- Quân ta thẳng lên bắc, đổ bộ Hoành Tu Hạ, sau đó quyết chiến một trận định càn khôn với quân Mạc Phủ!
Vẻ mặt của Triệu Tùng tuy bình tĩnh, sau đó đã không che dấu được nỗi tức giận trào dâng nữa.- Hoàng Tu Hạ cách Giang Lô rất gần, hơn nữa là một bến cảng, quân ta sau khi đổ bộ ở Cửu Châu, Mạc Phủ nhất định sẽ hoảng sợ không chịu nổi một ngày, từ các nơi điều động quân đội chuẩn bị đánh với chúng ta. Mà sức mạnh trên biển của Mạc Phủ không mạnh, quân ta đổ bộ Hoành Tu Hạ nhất định làm được, mà lúc đó, Mạc Phủ đã bị chúng ta đánh đến tận tim gan rồi sẽ không thể không gắng gượng quyết chiến với quân ta nữa!
- Đúng là lá gan thật lớn! Hoàng thượng khẽ thở dài một tiếng.
Y có thể nhìn ra nguy hiểm trong kế hoạch này, trọng địa căn bản của Mạc phủ Hoành Tu Hạ Giang Lô rất gần, do đó bọn họ nhất định sẽ sau khi nhận được tin tức thực sự lập tức phái đại quân tiến hành xông đến, lực độ và liệt độ trong đó khó bề xem thường, phải nói đây là một loại tác chiến mạo hiểm.
- Thần cũng cảm thấy kế sách này của chúng thần là mạo hiểm, nhưng loại mạo hiểm này không phải là vô ích, mà là được xây dựng trong tình huống biết người biết ta. Triệu Tùng ngang nhiên trả lời.- Chúng thần cẩn thận xem tư liệu của quân đội Nhật Bổn rồi, nếu là hai ba mươi năm trước, bọn họ tuy chiến lực không bằng quân ta nhưng cũng là từng trải sa trường, cũng là có lực đánh một trận với quân ta, nhưng hiện giờ... thần cò phần chắc thực hiện một đòn thốt nhiên này, nhằm thẳng đến cổ họng Mạc Phủ.
Ngừng lại một chút y lại hơi thả lỏng giọng điệu.- Huống hồ, quân ta lúc đó đã lấy được đảo Cửu Châu, đã coi như là có chút căn cơ. Ở Hoành Tu hạ chúng ta dựa lưng vào biển, cho dù nhất thời áp chế nhỏ cũng an nhiên rút lui, sẽ không bị quân Mạc Phủ bám trụ...
- Ha ha, ngươi thật giảo hoạt! Hoàng thượng cười lớn.
- Nếu nói như thế ngươi và bọn họ là khuynh hướng một loại tác chiến phía sau rồi?
- Chúng thần chỉ là đưa ra kế hoạch dự thảo mà thôi, giữa hai thứ làm gì bỏ gì, điều này lại là việc của hoàng thượng. Chúng thần, không dám vượt quá chức phận. Triệu Tùng vội cúi người xuống.
Bình tĩnh mà xem xét, hai kế hoạch này đều có ưu khuyết riêng, cái đầu tiên hơn ở ổn thoả, hiệp đồng với triều đình Nhật Bản phát động các Đại Danh phản đối Mạc Phủ ở khắp nơi, ép Mạc Phủ tiến đến quyết chiến, nắm hết thiên thời địa lợi trong tay, mà kế sách phía sau lại hơn ở tốc độ, còn chưa đợi Mạc Phủ hoàn toàn chuẩn bị xong liền giáng đòn tấn công sấm sét đánh đến cửa Giang Hộ, ép Mạc Phủ đang trong cơn quẫn bách quyết chiến, sau đó tốc chiến tốc thắng, sớm lấy được lợi ích trong tay Mạc Phủ.
Nhưng hai phương án cũng có chỗ chưa ổn, cái trước quá bảo thủ, sẽ kéo dài thời gian, hơn nữa Đại Danh các nơi Nhật Bổn rốt cuộc sẽ phản ứng như thế nào, bây giờ cũng không có cách nào kết luận, kế hoạch sau lại quá cấp tiến hung hiểm, tương đương với thẳng tới đầu não, hơi có chút không cẩn thận liền sẽ chịu tổn thất cực lớn - Tuy nhiên thông qua thu thập tình báo kỹ càng, hiện tại hoàng thượng và Triệu Tùng đều đã cho rằng Mạc Phủ là một cái thùng rỗng ra vẻ ghê gớm, sức chiến đấu của quân đội còn kém xa những binh lính tinh nhuệ đã trải qua trăm trận đánh của Đại Hán, nhưng với đại quân mấy nghìn thẳng thừng đổ bộ đến vùng phụ cận yết hầu Giang Hộ vẫn có chút mạo hiểm.
Đúng như Triệu Tùng nói, việc trọng đại, hai phương án này rốt cuộc dùng cái nào, chỉ đành do một mình hoàng thượng lựa chọn.
Đối với cá nhân hắn ma nói, hắn là có khuynh hướng chọn phương án phía sau, thẳng thừng nhất, có lực nhất, cũng là thể hiện ra dũng khí và vũ lực cuả quân đội Đại Hán, nhưng y không muốn vì mình mà làm lỡ phán đoán của hoàng thượng, cho nên sau khi chỉ biểu đạt một chút ý kiến của mình liền không nói gì nữa.
Lúc này, những tham nghị khác cũng rơi vào trầm mặc giống như y, mọi người đều nín thở, đợi quyết định của hoàng thượng. Chỉ có hắn mới khiến cho đại quân mấy chục vạn trung thành quên chết, cũng chỉ có hắn mới một lời quyết định sống chết hoạ phúc của nghìn nghìn vạn vạn người.
Nhưng mà hoàng thượng lại không cảm giác được chăm chú của bọn họ, chỉ là lẳng lặng nhìn bản đồ, thỉnh thoảng dùng tay phác hoạ khoảng cách với thành trấn, vẫn luôn không nói gì.
- Thế này đi, ta xem thử mấy ngày, qua một đoạn thì giờ nữa dứt khoát triệu tập tất cả những người ở mọi phương diện đến, hải quân, ti Ngoại vụ, còn có các ngươi, cùng hợp mưu hợp sức, đưa ra một phương lược thực hiện được. Sau một lúc, Hoàng thượng khoát tay, ra hiệu Triệu Tùng lại ngồi xuống.- Chúng ta dù sao vẫn còn thì giờ, không cần vội vàng quyết định.
Xem ra hoàng thượng là muốn lại có một hội nghị ngự tiền dạng lớn nữa, để các nơi cùng thảo luận một kế hoạch thiết thực thực hiện được.
- Thần đã rõ. Triệu Tùng vội trả lời, nhưng y vẫn có chút nghi hoặc.- Kế hoạch lần này của thần vốn dĩ cần phối hợp của hải quân, cùng thương lượng với bọn họ vốn là ý nên có trong vẫn đề này, nhưng... ti Ngoại vụ... ti Ngoại vụ...
- Sao mà ấp a ấp úng vậy? Hoàng thượng cười hỏi.
Triệu Tùng có chút do dự, nhưng nhìn hoàng thượng tươi cười tâm tình rất tốt, cho nên dứt khoát lớn mật nói tiếp.
- Ti Ngoại vụ là cơ quan cấp dưới Nội các, những người tòng quân như chúng thần không ai can thiệp, nếu để bọn họ dự thính mà nói, liệu có... liệu có trở ngại đối với việc điều hành của quân ta không? Ngoài ra, ti Ngoại vụ tuy là phụ trách sự vụ nước ta với nước ngoài nhưng trước đây Nhật Bổn vẫn không có qua lại nhiều với nước ta, cũng không phải là triều cống nước ta, bọn họ cũng không có nhiều công dụng lắm...