Vẫn có người thoát ra ngoài, có người thì cưỡi ngựa, bọn họ còn trở lại được thành Cái Châu vệ bên kia báo tin, có người là đi bộ, bọn họ chạy ra được hay không, gặp được đồng bọn hay không, thì phải xem số mạng của bọn họ, mười có tám chín là sống không nổi nữa.
Theo chỉ huy của bọn liên trưởng, chiến trường nhanh chóng quét dọn xong, đảm bảo không có kẻ địch còn sống, lục soát sơ một lượt trên mình kẻ địch, lương khô và binh khí bổ sung lấy dùng ngay tại chỗ, vàng bạc linh tinh không để ý tới, nhưng ngựa dùng được phải mang đi, chọn lựa một số thú cưỡi bị thương và già bệnh vứt bỏ, cũng gom ra được gần bốn trăm con ngựa khỏe mạnh. Đánh tới lúc này, bọn chiến sĩ Triệu Gia Quân mới thỏa lòng mỹ mãn rút khỏi chiến trường.
Đối với Nữ Chân Kiến Châu, có lẽ cảm thấy trước khi đại quân giao chiến là kỵ binh tranh thắng đấu khí thế, nhưng đối với Triệu Gia Quân mà nói, giành được thắng lợi không chỉ là kỵ binh. Trần Thăng phái ra luồng nhỏ liên đội súng hỏa mai và kỵ binh, sau khi trải qua thăm dò địa hình, xác định mấy con đường phải đi qua, sau đó sửa soạn phục kích, thắng lợi đầu tiên trước lúc sắp đại chiến này, đối với phe nào cũng rất trọng yếu.
Bọn binh sĩ súng hỏa mai đi đồi núi bên đó đều là làm rất nhiều sẵn sàng, nói chẳng hạn như tận khả năng vòng đường xa, như vậy tránh được dấu chân xuất hiện ở trong đống tuyết, hơn nữa còn phải xua đuổi dã thú trước, tránh cho tạm thời xảy ra dị thường gì bị người phát giác, ngay cả tiểu đội kỵ binh phục kích kẻ địch thả ra con mồi dụ cũng là có dặn dò riêng, lúc phục kích cố gắng lưu lại tính mạng hai người, một người sẽ bị người hoài nghi, người thứ hai trốn trở về liền khá đáng tin rồi.
Nhưng chẳng ai ngờ rằng kết quả phục kích lại tốt như vậy, trinh kỵ Kiến Châu quá mức tự tin rồi, bọn họ từ đầu tới đuôi đều cảm thấy phe mình có ưu thế tuyệt đối về số lượng, vả lại về chiến lực cũng là mạnh hơn Triệu Gia Quân. Tự tin như vậy, kiêu ngạo như vậy, Triệu Gia Quân tung ra con mồi, bọn họ liền sẽ không mảy may do dự nuốt xuống, gần như là chiếu theo từng bước của Triệu Gia Quân bước từng bước tiến vào trong cái miệng bẫy phục kích.
- Lần này là không phải đánh quá chừng mực, lần sau Thát tử liền chưa chắc sẽ nghe lời như vậy!
- Loại chuyện này vốn dĩ kiếm lời một chút là một chút, ngươi còn nghĩ tới lần sau. Dưới gầm trời đất này nào có chuyện tiện nghi như vậy, lần sau thật liền phải đánh trận ác liệt rồi!
Bọn liên trưởng đối với trận chiến này đều nghĩ rất rõ ràng, binh mã Nữ Chân Kiến Châu và Triệu Gia Quân va chạm không nhiều, trước nay luôn cho rằng là khinh địch mới bị bại, chịu thua thiệt thảm trọng như vậy, chỉ e là sẽ không chậm trễ nữa, vả lại lần này, Nữ Chân Kiến Châu không ngờ tới Triệu Gia Quân sẽ ở giai đoạn trinh kỵ đánh lẫn nhau lấy ra khí lực lớn như vậy tới, kế tiếp chỉ e là không có cái gì không ngờ tới nữa rồi.
Triệu Gia Quân cộng thêm kỵ binh tổng cộng sáu liên đội mai phục, diệt được gần ngàn kỵ binh, chiến tích này đã được xưng tụng là huy hoàng rồi, nhưng muốn diệt toàn bộ là không có khả năng, cá lọt lưới thế nào cũng là khó tránh khỏi.
Trinh kỵ Kiến Châu chạy trốn trối chết rất nhanh đã trở về tới đại doanh thành Cái Châu vệ, tin tức truyền ra, từ A Mẫn, Tể Nhĩ Cáp Lãng, Nhạc Thác trở xuống, đại quân người người kinh động, ai nấy đều là buồn bực ủ rũ, mở đầu cuộc chiến này đã thua rồi, hơn nữa còn thua thảm như vậy.
Bối Lặc A Mẫn nổi trận lôi đình, trong gần trăm người trốn trở về, cấp bậc Tá lĩnh đều bị bắt chém đầu, người khác hạ lệnh thúc ép tử chiến chuộc tội, tất cả gia quyến của cải của bọn họ đều bị tịch biên làm nô lệ.
Trừng phạt này rất tàn khốc, lại không có người nào cảm thấy không thỏa đáng, thám mã khinh kỵ rải ra hành động, cho dù kẻ địch phục kích, cũng không nên một thoáng chốc đã nuốt gọn chín thành trinh kỵ, sở dĩ xuất hiện kết quả này chẳng qua chỉ là mọi người mạo hiểm tham công, bất tuân quân pháp, cho nên mới dẫn tới kết quả này.
Càng khiến cho A Mẫn tức giận chính là, trong một đám người trốn trở về, không ngờ nói không rõ phục binh kẻ địch rốt cuộc có bao nhiêu, hoàn toàn là bị đánh cho mụ người rồi, đây đúng thật là chuyện trinh kỵ thám mã phải làm.
Sau khi chúng tướng Mông Cổ và Nữ Châu hợp nghị, cho rằng muốn nuốt mấy trăm kỵ binh này, thế nào cũng phải có mấy ngàn binh mã mai phục, đây đã coi như là chạm mặt chiến đấu rồi, nhất định thận trọng đối đãi. Hùng sư vồ thỏ, khinh thường thế nào cũng sẽ không kém. Đầu người trinh kỵ bị treo lên cán cờ thị chúng không bao lâu, từng đạo mệnh lệnh đã từ trong soái trướng truyền ra, do Nhạc Thác làm đầu tiêu, lãnh hai ngàn binh mã bổn bộ, bộ binh hơn bốn ngàn nhằm hướng vùng núi đồi kia xuất phát, đại quân thì sẵn sàng toàn quân tiến phát.
Đồng thời, các doanh lựa chọn, phái đi những kỵ binh lòng dạ kín kẽ không tham công mạo hiểm tiến lên kia ra ngoài, mỗi một đội không được vượt quá năm người, không được hợp binh, không được đi con đường cố định, tận hết sức từ vòng ngoài mảnh núi đồi này lượn quanh.
Đối với đại quân Nữ Chân Kiến Châu, luồng lớn quân địch xuất hiện ở gần kề mảnh đất đồi núi của Hùng Nhạc dịch, cũng không phải nguy cơ gì, thậm chí là điều bọn họ hi vọng xuất hiện.
Thành Cái Châu vệ là đại doanh của Nữ Chân Kiến Châu, thành Phục Châu là đại doanh của Triệu Gia Quân, ở bên trong trời lạnh gió tuyết này, đại quân xuất động, giữ gìn lương thảo, hạ trại ăn ngủ đều có chút phiền phức, càng có mạo hiểm ở đấy. Đại quân xuất chiến coi trọng vẹn toàn, cách đại doanh nhà mình gần một chút, đường tiếp viện lương thảo ngắn một chút, đó liền coi như nắm chắc thắng lợi lớn hơn một chút, cách đại doanh nhà mình xa một chút, vậy thì ngược trở lại rồi.
Mảnh đồi núi phát sinh trận phục kích kia, cách doanh trại Nữ Chân Kiến Châu càng gần hơn, nếu như chủ lực của Triệu Gia Quân đã đột kích tới chỗ này, vậy đối với Nữ Chân Kiến Châu thật sự là có chỗ cực tốt, nhưng nếu xác nhận là không phải, doanh trại cắm ở nơi nào, những tiểu tiết này không làm rõ ràng liền thất bại thảm hại, đây mới là nguyên do khiến A Mẫn đại nộ.
Sau khi có giáo huấn trước đó, Nhạc Thác lần này không dám có chút sơ sẩy, thám tử trinh kỵ phái đi ra ngoài đều là hạng người lão luyện kinh nghiệm, nhất là tinh nhuệ của Nữ Chân Kiến Châu, đây đều là hộ săn bắn sống lâu năm trong bạch sơn hắc thủy, mùa đông ở trong đất tuyết rừng già đã từng trải qua vô cùng phong phú, vốn dĩ sẽ không phạm vào sai lầm lần trước.
Theo truy tìm như vậy, kết cuộc rất nhanh liền truyền tới chỗ Nhạc Thác, mảnh đồi núi nảy sinh cuộc chiến kịch liệt đã không có tung tích đại đội kẻ địch nào tới lui, chỉ còn thừa lại từng cỗ thi thể phe mình.
- Chó hán bên đó cũng có người am hiểu. Nói không chừng là kẻ Liêu Đông bên kia đầu hàng sang. Bọn họ cũng là đội nhỏ đi lại, do thám tin tức của chúng ta, mấy lần theo dõi đều không theo dõi được, nhưng khẳng định không có mai phục tại đây.