Thân người, đầu ngựa lập tức bị đánh nát bấy, máu thịt trộn lẫn với xương cốt bắn tung tóe xung quanh, tuy nhiên đây không coi là cái gì, thậm chí không có cấu thành trở ngại, đạn pháo đã rơi ở trên mặt đất, sau đó giống như lệ thường nảy lên.
Liên quan hỏa khí Triệu Gia Quân có qua thống kê xác thật, đạn pháo bắn ra, lần đầu rơi xuống đất tạo thành sát thương so ra kém sát thương đạn pháo bắn lên tạo thành đạn nảy, bởi vì bay lần thứ hai này khoảng cách đạn bắn tuy ngắn, thường thường là ở trong trận hình quân địch, dĩ nhiên sẽ bắn ra máu thịt như địa ngục.
Góc độ bắn lên càng cao, khoảng cách càng dài, tốc độ càng nhanh, sát thương cũng liền càng mạnh, đất đai Liêu Nam hiện giờ sớm đã bị gió lạnh đông cứng như sắt, chính là đạt tới được hiệu quả tốt nhất.
Đạn pháo đầu tiên rơi xuống đất, đất đai cứng rắn như sắt bị nện ra một cái hố cạn, khối tuyết kết lại rắn chắc, băng vỡ và đất vỡ bắn vãi ra, cái này thật giống như sa khoách dày đặc, hễ là thứ bị đánh tới đều là huyết nhãn (lỗ thủng nhỏ như con mắt), chân chính sát thương vẫn là quả cầu chị nảy bật lên.
Quả cầu chì nảy lên, sượt qua trong đội pháo, một thân máu thịt ngăn không được, mười người đồng dạng không ngăn được, ngay lúc bị đạn pháo rơi xuống đất đã ngã xuống hơn mười người.
Phát đạn pháo thứ hai cũng đã rơi vào trong đội pháo Kiến Châu, điểm rơi đầu tiên lại không có nện trúng người mà là đã rơi vào trên một chiếc xe ngựa, xe ngựa bị nện dập nát, hỏa pháo chở trên xe lăn lông lốc trên mặt đất, mà đồ gỗ và đồ sắt đều là bắn ra loạn xạ, đội phảo mới được tụ trở lại gặp xui xẻo lớn.
Đồ sắt và đồ gỗ bắn ra loạn xạ uy lực lúc này so với đạn chì súng hỏa mai không kém chút nào, mà những quan binh đội pháo này bởi vì không cần ra trận vật lộn, trên thân đều là mặt áo bông, không có mặc giáp, mặc dù trước mặt công kích như vậy, mặc giáp cũng không có hữu dụng gì.
Tiếng kêu thảm liên tục, thân thể từng người bị bắn xuyên, đạn pháo đập nát đồ vật tạo thành sát thương vượt xa bản thân đạn pháo.
Pháo kích đợt thứ hai, vẫn là bốn khẩu hỏa pháo khai hỏa như cũ, lần này có hai phát đạn pháo bắn trúng đội pháo Kiến Châu sát thương không ít.
Quan binh đội pháo Kiến Châu lại một lần nữa lập tức giải tán, mà kỵ binh áp giải xung quanh đừng nói là đốc chiến, bản thân đầu tiên là hốt hoảng tản ra, sợ rằng bị hỏa pháo này lan tới mình.
Giống như pháo trận Triệu Gia Quân đoán chừng, không cần pháo kích tầm vóc lớn với đội pháo Kiến Châu, chỉ cần đảm bảo mỗi một phát đạn pháo rơi xuống đều giết được người, những pháo binh Kiến Châu có chút chần chừ đó sẽ không có lá gan đi đặt pháo, chớ đừng nói chi là khai pháo.
Pháo binh Nữ Chân Kiến Châu đều là sĩ tốt quân Minh đầu hàng làm tù binh, bọn họ trong lòng còn xấu hổ, không biết mai sau đi con đường nào, ở trong hệ thống Bát Kỳ lại là một tầng ti tiện nhất, mỗi ngày không ngừng bị đánh mắng, theo tình hình như vậy, dĩ nhiên không có sĩ khí chiến ý gì, nào so được với pháo binh Triệu Gia Quân sĩ khí ngẩng cao, ý chí kiên định.
Sau lượt pháo kích này lại là một đoạn an tĩnh, pháo binh Triệu Gia Quân đối với thì giờ nắm chắc rất tốt, trong khoảng khắc này khiến bên phía Kiến Châu luôn cảm thấy có cơ hội để lợi dụng, thừa dịp an tĩnh này chỉnh pháo thậm chí phản công.
Ngay lúc kỵ binh Nữ Chân xua đuổi pháo binh trở về pháo trận, bảo bọn họ thu dọn tàn cục, sửa soạn chỉnh pháo khai hỏa, lại có tiếng pháo vang lên, lần này cũng không có người đi để ý phương hướng tiếng rít gì, ai còn dám đánh cược, ai còn dám có lòng dạ cầu may mắn gì, chạy mau, chạy chậm sẽ bị bắn trúng.
Không cần nói pháo binh Nữ Chân Kiến Châu mà ngay cả kỵ binh đốc chiến đều lập tức giải tán, bị lan đến gần đều là quá thảm ai cũng không muốn mạo hiểm.
Lần này chỉ có ba khẩu pháo chín cân tây khai hỏa, tuy nhiên hai lần pháo kích, đã đảm bảo được phương hướng chuẩn xác sơ lược, đạn pháo đều ơi ở trong pháo trận Kiến Châu, lần này không có thương tổn tới người, lại bắn trúng vào một chiếc xe ngựa vận chuyển đạn pháo, đánh tản ra bốn phía, trâu ngựa kéo xe lớn và hỏa pháo còn chưa kịp tháo xuống, lúc này bị dọa đến chạy loạn xông loạn, toàn trường loạn thành một bầy.
Tới lúc này, mặc cho ai cũng biết hỏa pháo Triệu Gia Quân lợi hại, đối diện oanh kích không nhanh không chậm như vậy, hỏa pháo phe mình đều không có cơ hội thi triển.
Cũng may tiết tấu hỏa pháo Triệu Gia Quân khai pháo thủy chung không có thay đổi gì, nhưng mặc dù như vậy, mọi người ngay cả vùng pháo trận cũng không dám nhích lại gần, đều là cách khá xa. Tham lĩnh dẫn đội Nữ Chân bên này phái người đi bẩm báo, chẳng qua người mới xuất phát, A Mẫn bên kia liền phái người sang.
- Bối Lặc gia hỏi các ngươi, các ngươi nếu như bắn pháo, giống được như quân địch hay không? Tá lĩnh thân binh giọng điệu rất lạnh, nhưng ý của A Mẫn tất cả đều rõ ràng.
Nếu như bắn được chuẩn như vậy, hao phí mạng người cũng phải đặt pháo lên, bắn sang đối diện, cái thứ đồ chơi này bắn mấy trăm bước hơn nữa uy lực lớn như vậy quả thật không được buông tha.
Tá lĩnh pháo binh Nữ Chân Kiến Châu năm đó là Thiên tổng hỏa khí của quân Minh Liêu Trấn, gã đối với công danh lợi lộc của Nữ Chân cũng rất nhiệt tâm, biết nếu như đạt được đòi hỏi của A Mẫn, tiền đồ ban cho vân vân khẳng định không thiếu được. Tuy nhiên quân pháp nghiêm nghị, tính mạng mấu chốt, cho dù khoác lác nói đối cũng sẽ bị lập tức vạch trần, sau khi do dự chốc lát vẫn là ủ rũ nói làm không được.
Sau khi đợt pháo thứ hai của Triệu Gia Quân bắn tới, đại đội kỵ binh Kiến Châu còn đang nhìn chê cười có chút hoảng hốt bối rối, theo đó cách trận địa pháo binh đó xa một chút, đợi tới tiếng pháo kế tiếp oanh lên, từng lượt thưa thớt lẻ tẻ bắn sang, mọi người đã trấn định không ít, nhưng sĩ khí lại hạ thấp không ít.
- Hỏa pháo chó Hán quả nhiên rắc rối, lần này chết bị thương không ít rồi. Tể Nhĩ Cáp Lãng giọng buồn bực nói, trên mặt gã không có bất kỳ vẻ đau lòng đáng tiếc nào.
So với thất kinh hoảng hốt của pháo trận nhà mình, A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng cùng với mấy vị trọng tướng đều rất trầm tĩnh, bên đó chết bị thương hơn trăm, nhưng chết bị thương như vậy không tính là gì so với cả đại quân, thậm chí được cho là đáng giá, thông qua chết bị thương đơn phương vô vị này nhìn ra được phẩm chất của hỏa pháo Triệu Gia Quân.
- Chết bị thương không ít cũng là đáng giá. Cách mấy trăm bước, kỵ binh chết không được quá nhiều, đợi xông tới trước mặt, hỏa pháo này của chúng liền không dùng được gì. Đánh được! A Mẫn gật đầu nói.
Đối với chủ tướng thống soái đại quân mà nói, mặc kệ con người võ dũng lỗ mãng thế nào, trên chiến trường cũng chỉ là giảm bớt tính toán, ý đồ bản thân muốn thừa nhận tổn thất như thế nào, sẽ tạo thành sát thương gì, chỉ cần phe mình chết ít, đối phương chết được nhiều, hoặc là từ trên xu thế nhìn ra được nhà mình chết ít, đối phương chết nhiều, vậy liền đáng giá đi làm, A Mẫn đã từng trải sa trường làm ra phán đoán giống như vậy.