Nếu lần này phái binh chỉ có một lữ, vậy muốn đơn độc dựa vào chính mình để đánh bại đại quân Mạc Phủ có lẽ khả thi, nhưng chỉ dựa vào mình, Mạc Phủ trốn chạy khắp nơi, tránh không giao chiến, mà chỉ dựa vào một lữ này muốn lần nữa đến Nhật Bản nhất định là không làm được. Cho nên, cách tốt nhất cũng chính là dùng lữ này như một đại chùy, đập nát những dựa dẫm vào uy lực của Mạc Phủ. Sau đó để những phiên chủ còn mang dị tâm trong lòng nhân dịp mà nổi lên, khắp nơi sinh loạn, trong cảnh quẫn bách khói lửa khắp nơi, Mạc Phủ cũng không trốn tránh được nữa. Vì để duy trì thống trị của mình và tính mệnh thân gia, chỉ đành đứng ra thành thành thật thật tiếp nhận điều kiện hòa bình do triều đình Đại Hán đưa ra. Nói cho cùng, dự định của Đại Hán là chinh phục chứ không phải diệt quốc.
Điểm này, không chỉ là hoàng Thượng và Thừa tướng hiểu rõ, mà ngay cả Chu Phác cũng vô cùng rõ ràng, cho nên y từ lúc bắt đầu đã lao tâm cho việc này.
- Chọn người nào? Nói ra xem? Thừa tướng nhìn rất hứng thú.
- Hạ quan chọn chính là phiên chủ Đảo Tân Gia Cửu của Tát Ma phiên đảo Cửu Châu, vốn tên của y là Đảo Tân Trung Hằng, là con trai của Đảo Tân Nghĩa Hoằng Đại Danh nổi tiếng trước đây, Đảo Tân Nghĩa Hoằng thế lực khổng lồ trước khi Đức Xuyên gia sáng lập ra Mạc Phủ, còn từng cùng với đám Chức Điền Tín Trưởng, Phong Thần Tú Cát trong cuộc đua giành quyền thống trị Nhật Bản. Chỉ là sau đó bị Đức Xuyên gia dùng thế ép phục, đành phải thần phục Đức Xuyên Mạc Phủ, đến cái tên Đảo Tân Gia Cửu này cũng là Đức Xuyên gia ban đặt cho. Đảo Tân Trung Hằng này lúc còn trẻ có vũ lực, còn từng đi theo cha chinh phạt trận chiến Cao Lệ và Quan Nguyên, y đối với việc Mạc Phủ áp chế cả nhà mình mà lòng đầy phẫn nộ, nếu chúng ta cho y cơ hội, y nhất định sẽ nhân thế mà khởi phản với Mạc Phủ. Hơn nữa, Đảo Tân gia từng hoành hành một thời ở các nơi Cửu Châu, tuy rằng hiện giờ bị hạn chế nhưng đối với các mặt của Cửu Châu nhất định là vô cùng hiểu biết, nếu có được giúp đỡ của bọn họ, thì đại quân triều đình vượt biển chiếm lĩnh đảo Cửu Châu thì sẽ nhẹ nhàng không ít. Chỉ cần nước ta chiếm trước tiên cơ, trước tiên chiếm đảo Cửu Châu, như vậy quân ta tiến thoái tự như.
- Chiếm đảo Cửu Châu trước... Thừa tướng cầm một tấm bản đồ, sau đó tự mình trầm ngâm môt lúc.- Cách này của ngươi được đấy, nhưng Đảo Tân Gia thực sự nhất định đáng tin chứ?
- Việc gì cũng không hoàn toàn nắm chắc được, nhưng hạ quan tin Đảo Tân gia là có tranh lấy được. Chu Phác ngẩng đầu, nhìn thẳng Thừa tướng, hoàn toàn biểu hiện lòng tin của mình ra ngoài.- Hạ quan tình nguyện đi trước, tự mình thuyết phục cả nhà Đảo Tân gia phối hợp kế sách của chúng ta... Dù sao triều đình hiện giờ vẫn chỉ là bắt đầu sửa soạn mà thôi, phải đến mùa hè sang năm mới chính thức hành động, thời gian nửa năm này, hạ quan gắng sức tiến hành can thiệp một phen rồi.
Nghe được người thanh niên này tự nguyện đến chỗ nguy hiểm, Thừa tướng có chút kinh ngạc liếc mắt đánh giá y một cái. Trước mặt hắn, người này ngẩng đầu ưỡn ngực, có vẻ tràn đầy tự tin, nhìn bộ dáng là ý muốn vô cùng muốn nhân cơ hội cầu tiến.
Rất tốt, có lòng cầu tiến là việc tốt, có lòng cầu tiến mới gắng sức làm việc.
- Ngươi là người chuyên gánh vác giao thiệp với Nhật, không cần ngươi nói, ta cũng sẽ cử ngươi đi xem tình hình thế nào. Trên mặt Thừa tướng vẫn mang nụ cười.- Nhưng, chỉ dựa vào việc ngươi nói, e là không có cách nào khiến Đảo Tân gia sẽ đồng ý phối hợp như thế đâu chứ? Nói đi, ngươi định để chúng ta ra giá gì với Đảo Tân gia? Nếu chúng ta muốn giúp bọn họ thay thế Đức Xuyên gia, thì tiền vốn lần này sẽ phải hùn vào quá lớn rồi a...
- Đảo Tân gia tuy trước đây có dã tâm xưng bá Nhật Bổn, nhưng trải qua nhiều năm chèm ép của Đức Xuyên gia, bọn họ hẳn là sẽ không có ý muốn lớn như thế, nếu chúng ta muốn mua chuộc bọn họ làm việc cho chúng ta, chỉ cần đồng ý... đồng ý để bọn họ đời đời thủ Cửu châu hẳn là được rồi. Chu Phác cẩn thận nói.- Đảo Cửu Châu vốn là cơ nghiệp của bọn họ, Đảo Tân Trung Hằng tâm tâm niệm niệm chính là khôi phục cơ nghiệp, chỉ cần chúng ta đưa ra mồi nhử này, có lẽ bọn họ sẽ không đồng ý không được.
- Ban thưởng hết Cửu Châu cho bọn họ sao? Thừa tướng hơi chau mày, rõ ràng có chút do dự.
- Thừa tướng, hạ quan cũng cảm thấy điều kiện này vô cùng khẳng khái, tuy nhiên làm việc khác thường thì cần dùng thủ đoạn khác thường, Đảo Tân gia là cốt ngựa, chỉ cần chúng ta bỏ ra điều kiện tốt, những phiên chủ khác có lòng phẫn hận đối với Đức Xuyên, nhất định cũng sẽ xua như xua vịt, cùng xông đến tay chúng ta, để cho chúng ta dùng. Thấy Thừa tướng do dự, Chu Phác vội vàng liên tục động viên y.- Cửu Châu cũng không phải là lãnh địa nước ta, dù sao cũng của phụ thuộc kẻ khác, coi như là nhận lời bọn họ thì có sao đâu?
- Ta lo lắng không phải là cái này. Ngoài dự liệu của Chu Phác, Thừa tướng cũng không bị những lời này của y tác động, ngược lại ngẩng lên nhìn y, sau đó lắc lắc đầu.- Ngươi nói đúng, Nhật Bổn hiện giờ đất không phải của nước ta, có cho thế nào cũng là của người khác. Nhưng... trước đây ta từng nói với ngươi rồi, lần này chúng ta đánh không phải là vì đánh giặc, mà là vì ép bọn họ đồng ý điều kiện của chúng ta, quân sự chỉ là thủ đoạn mà thôi. Nếu các nơi của chúng ta đều chuyển động, bọn họ đều nổi dậy phản đối Mạc Phủ, sau đó Mạc Phủ mưa bay gió thổi cuối cùng đổ xuống đất... Như thế đến lúc đó, bọn họ hỗn chiến chém giết khắp nơi, ai còn chấp hành ý chỉ của chúng ta nữa? Lại có ai an an toàn toàn mà đưa vàng bạc còn có đồng mang đến cho chúng ta nữa chứ?
Những lời này của Thừa tướng khiến Chu Phác nghẹn lời.
Cũng đúng a, nếu thực sự theo kế sách của y, kích động những Đại Danh khắp nơi ôm lòng bất mãn với Mạc Phủ cùng nổi dậy mà nói, Mạc Phủ nhất định sẽ bấp bênh, đến lúc đó lấy đâu ra ý chí chấp hành triều đình Đại Hán chứ?
- Thừa tướng minh xét ngàn dặm, là hạ quan ngu độn.
- Không, ngươi không ngu độn, cách ngươi đưa ra rất hay, chỉ là ta sợ ngươi dùng lực quá mạnh cho nên nhắc nhở ngươi mà thôi. Thừa tướng nhẹ nhàng khoát tay, trên mặt mang nụ cười.- Phương hướng chung thì ngươi không sai, nếu chúng ta muốn đối phó Mạc phủ, chúng ta nên đưa tin với những thế lực bất mãn với Mạc Phủ trong Nhật Bổn, Đảo Tân gia ngươi đưa ra, ta nghe rồi quả thực là không tồi, lôi kéo được một chút. Thế này đi, điều kiện mãi mãi trấn thủ đảo Cửu Châu này đáp ứng được, nhưng điều kiện này chỉ đối với một nhà Đảo Tân, đối với những Đại Danh khác không được đưa ra điều kiện rộng rãi như thế, để tránh Mạc Phủ thật sự không chống đỡ nổi, hiểu chưa?
Hạ quan đã hiểu! Trong lòng Chu Phác thả lỏng, cảm thấy kế sách mình đưa ra dù sao cũng được áp dụng.- Hạ quan sẽ nắm chắc chừng mực.
Thừa tướng không nói gì thêm, tiếp tục đem tầm mắt dừng lại trên bản đồ Nhật Bổn, nói chuẩn xác, là đặt trên đảo Cửu Châu, chau mày vẫn đang suy tư điều gì.