Xem cuộc chiến đám người Trần Kế Thịnh đều đang than thở, nếu như không có trận đại tuyết này thì Triệu Gia Quân sẽ diệt sạch tất cả binh mã mà A Mẫn mang tới. Nhưng trời không toại lòng người, đại tuyết lại ngăn cản tất cả mọi chuyện. Tuy nhiên bọn họ phán đoán sai lầm rồi.
Tại sau khi đại tuyết rơi xuống, Trần Thăng hướng toàn quân ra lệnh, đoàn bộ binh xông về phía trước truy kích giết địch, đội binh sĩ súng hỏa mai bắn tự do, chỉ cần đảm bảo súng hỏa mai đủ để khai hỏa, mà hỏa pháo thì lại là dựng lên lều trúc che tuyết đã sắp sẵn từ trước lên.
Ngay sau khi đoàn bộ binh của Triệu Gia Quân gia nhập chiến trường, một tia may mắn cuối cùng trong lòng binh mã của Nữ Chân Kiến Châu cũng bị dập nát, đem binh mã của Nữ Chân Kiến Châu hoàn toàn đánh tan.
Vào ngày ấy, khi trời tối trận chiến liền chấm dứt, chỉ có hơn ba ngàn kị binh của Nữ Chân Kiến Châu chạy thoát, Tể Nhĩ Cáp Lãng chết trận, A Mẫn mang thương chạy trốn, Triệu Gia Quân giết địch hơn ba vạn, bắt làm tù binh mấy ngàn, còn lại tán loạn chạy trốn. Số lương thảo mà cánh đại quân của A Mẫn tồn ở trong thành Vĩnh Ninh đều bị đoàn thứ nhất tạm biên của Trần Thăng thu được.
Sau khi kết thúc chiến đấu, Trần Thăng chỉ cho Triệu Gia Quân một đêm thêm nửa ngày để nghỉ ngơi và chỉnh đốn lại, tại buổi chiều ngày hôm sau bắt đầu khởi xướng việc truy kích đối với quân của Nữ Chân Kiến Châu.
Tù binh và xe ngựa thu được đều dùng làm vận chuyển, đồ vật mà Nữ Chân Kiến Châu dự trữ bị sử dụng, đồ vật mà Triệu Gia Quân tự chuẩn bị để qua mùa động cũng được sử dụng mà không phải cất đi. Sư thứ nhất vốn luôn tính toán tỉ mỉ bắt đầu tiêu hao đồ vật số lượng lớn, tất cả điều đó cũng chỉ vì một mục đích duy nhất, truy kích giết địch.
Nhưng một đội quân chủ yếu là bộ tốt như Triệu Gia Quân muốn đuổi kịp đám kị binh chạy tán loạn của Nữ Chân Kiến Châu rất khó, khoảng cách giữa hai bên cũng càng ngày càng kéo dài ra. Đợi tới khi truy kích tới Vệ thành Cái Châu, bộ binh, kị binh mà A Mẫn thu nạp được gần vạn, mà đại quân Nữ Chân Kiến Châu của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, Đại Thiện, Mãng Cổ Nhĩ Thái và Hoàng Thái Cực lập ra cũng đã đến Hải Châu vệ.
Từ vừa mới bắt đầu, nước Kim của Nữ Chân Kiến Châu liền định dốc hết toàn lực của cả nước để tiêu diệt đội quân mà Trần Thăng chỉ huy, chẳng qua muốn điều động quân xong cũng mất rất nhiều thì giờ, bọn họ lại không có cách nào ngồi xem Trần Thăng thong dong phát triển ở Liêu Nam cho nên mới phái A Mẫn cùng Tể Nhĩ Cáp Lãng dẫn đại quân đi ứng chiến trước, sẵn sàng tăng thêm lực lúc cuộc chiến đang diễn ra, đem toàn bộ binh mã tới sau đưa vào chiến trường, dùng tư thái mạnh mẽ như sư tử vồ thỏ mà đạt được toàn thắng, sau đó lại chọn thời cơ mà tấn công quan nội.
Nhưng bọn họ đánh giá sai thực lực của Triệu Gia Quân, bọn họ vốn không nghĩ tới chiến đấu sẽ chấm dứt nhanh như vậy, bọn họ vẫn dùng sức mạnh ước chừng để chống lại quân Minh đi ước chừng Triệu Gia Quân, bất quá tiêu chuẩn ứng đối tinh nhuệ quân Minh mà bọn họ dùng đã không còn hợp với Triệu Gia Quân đã sớm vượt xa tầng bậc này nữa.
Tuy rằng sĩ khí mà binh mã Trần Thăng dẫn theo tựa như cầu vồng nhưng dù sao truy kích mỏi mệt, tiêu hao đạn dược trong cuộc chiến cũng lớn vô cùng. Mấu chốt nhất chính là, trời vẫn luôn không có trong xanh, tuyết thường thường rơi xuống, rất ảnh hưởng đến việc dùng hỏa khí.
Chỉ có điều bọ ngựa vồ ve chim sẻ núp đằng sau, chủ lực của quân Kim Nữ Chân Kiến Châu mới giằng co với bộ phận Triệu Gia Quân của Trần Thăng hai ngày, quân chủ lực của Triệu Gia Quân do Triệu Tiến dẫn đầu đã từ biên giới Liêu Tây chạy tới chiến trường, đi theo đội quân còn có mấy ngàn kị binh của Quan Ninh.
Sau khi Triệu Tiến thiết lập đại doanh ở Thiên Tân xong cũng không có làm chuyện gì nhằm vào kinh sư mà ngược lại dẫn đầu đại quân một đường hướng bắc, từ Kế trấn và phủ Vĩnh Bình qua Sơn Hải Quan, vào Liêu Trấn, xông thẳng về hướng tây.
Lũ tướng tại Liêu Trấn sớm đã mang tâm tư coi tình thế mà đặt cược, bọn họ cùng lúc áp chế triều đình đòi bạc đòi lương, cùng lúc lại án binh bất động, mắt đi mày lại với bên Nữ Chân Kiến Châu
Thật sự ra, lúc Triệu Tiến dẫn đầu quân chủ lực tiến vào Liêu Tây, lực lượng của tướng quân Liêu Trấn, Liêu Tây cũng không được coi thần phục, ngược lại muốn làm ra chống cự, nhưng bọn họ và Triệu Gia Quân giao đãi quá ít, còn không biết Triệu Gia Quân hùng mạnh đến mức nào, tại sau khi ăn phải giáo huấn lập tức hiểu được đã không có cơ hội lựa chọn nào khác, ngược lại người sau tiếp kẻ trước cố gắng lập công vì triều đình mới.
Cũng có người nói Triệu Gia Quân được ăn cả ngã về không như thế, không để ý hậu phương như thế, nếu Đại Minh muốn chặt đứt đường lui của bọn họ, vậy cơ nghiệp của Triệu Tiến một khi lật úp sẽ không còn lại chút gì.
Thật sự ra, ở sau khi Triệu Tiến dẫn quân rời khỏi Thiên Tân tiếp tục bắc thượng, hoàng đế Sùng Trinh đã cùng chúng đại thần tụ tập binh mã muốn cắt đường lui của Triệu Tiến, nhưng hành động này lại bị các đại thần nắm giữ quân quyền cản lại. Thậm chí ngay cả thủ lĩnh quyền quý cũng phản đối cử động này.
Chỉ cần là ngươi hơi có chút hiểu biết về thực lực của Triệu Gia Quân cũng sẽ không ủng hộ kế hoạch điên cuồng do tuyệt vọng của hoàng đế Sùng Trinh. Mặc dù là chặt đứt đường lui, bất kể là bản bộ của Triệu Gia Quân hay là binh mã dự bị tại Từ Châu Sơn Đông cũng đánh xuyên qua được phòng tuyến do triều đình phong tỏa bất cứ lúc nào. Càng làm cho người ta khó chịu chính là, Triệu Gia Quân ở phủ Vĩnh Bình và Liêu Trấn vốn dĩ sẽ không thiếu lương thực. Mấy năm nay Liêu Trấn và Kế Trấn đòi hỏi vô độ, tích trữ rất nhiều lương thảo, bọn họ khẳng định ngăn không được Triệu Gia Quân, số lương thảo đó dĩ nhiên cũng sẽ trở thành chiến lợi phẩm của Triệu Tiến.
Hiện tại Triệu Tiến đối với triều đình còn có cái khoan dung an trí, nếu để tới tình trạng ấy, chỉ sợ cũng không còn tình cảm gì đáng nói nữa, đến lúc ấy cục diện sẽ thảm thiết cỡ nào, mọi người cũng nghĩ ra được, dĩ nhiên không muốn đi mạo hiểm.
Ngay tại lúc Triệu Tiến dẫn theo binh mã xuất hiện ở vùng Quảng Ninh, đại cục đã xác định, bây giờ không phải là Nỗ Nhĩ Cáp Xích ôm cây đợi thỏ, mà là Triệu Gia Quân hai đường cùng đánh.
Sức chiến đấu của Triệu Gia Quân, tốc độ hành quân của Triệu Gia Quân, trang bị của Triệu Gia Quân, tất cả mọi thứ ấy đều vượt quá nhận thức của nước Kim Nữ Chân Kiến Châu.
Ban đầu chiến đấu là kỵ binh va chạm, đoàn đội kị binh của Triệu Gia Quân cộng thêm số kị binh đi theo từ Liêu Trấn, cũng có quy mô gần một vạn. Hơn nữa sĩ khí đều vô cùng cao, tại trận chiến đầu tiên liền đánh tan liên quân kị binh của Nữ Chân Kiến Châu và Mông Cổ. Đến lúc này, mặc cho ai cũng đã hiểu được đại cục đã sụp đổ. Sau khi đánh xong một trận chiến đó, một bộ phận quân của Diệp Hách còn chưa có bị quân Nữ Chân Kiến Châu đồng hóa hoàn toàn đã bắt đầu hướng Triệu Gia Quân đầu hàng, phần còn lại của quân Mông Cổ thì chia năm xẻ bảy chạy kiếm đường sống.
Mà vào lúc này Nữ Chân Kiến Châu còn không có tự tin và bền bỉ của ngày sau, tất cả mọi thứ đoạt được ở Liêu Trấn bất quá là đánh cướp chiếm được, cầm trong tay là có phúc, vứt bỏ cũng không đáng tiếc chút nào. Cục diện bây giờ, điều cần làm nhất chính là trốn, thoát được tính mạng, trở lại giữa bạch sơn hắc thuỷ rồi mưu đồ quật khởi.
Tại sau khi thất bại ở trận chiến đầu tiên, Nỗ Nhĩ Cáp Xích phái binh mã, an bài A Mẫn mang thương lãnh binh, thừa dịp thời cơ khi A Mẫn xuất chiến, toàn bộ binh mã chủ lực còn lại lập tức lùi gấp về phía sau chạy trốn. Bây giờ, đối với những tin đồn liên quan đến Triệu Gia Quân bọn chúng cũng không dám không tin, hơn nữa Nữ Chân Kiến Châu không giỏi việc thủ thành, cho nên không có đi Liêu Dương và Thẩm Dương tử thủ, ngược lại phóng hỏa đốt thành, cướp bóc tài vật sau đó bỏ chạy về hướng đông bắc.
Lui về phía sau, trốn chết, sụp đổ, tại trong quá trình đó, quân của Triệu Gia Quân luôn luôn truy kích không bỏ, cũng trong đoạn thì giờ ấy, người Hán vốn đã thần phục Liêu Trấn liền bắt đầu phản kháng. Bọn quân Hán đã từng làm việc cho bên Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu phản bội, sức mạnh của Nữ Chân Kiến Châu, của nước Kim bắt đầu sụp đổ.
Từ lúc lui về phía sau tại thành Hải Châu vệ, Nỗ Nhĩ Cáp Xích và các con có lẽ còn đang suy nghĩ Đông Sơn tái khởi, nhưng từ lúc chạy ra khỏi thành Thẩm Dương, suy nghĩ của bọn họ cũng chỉ là trở lại Kiến Châu đi hưởng dụng số của cải mình cướp bóc được.
Khi bọn họ gặp được binh mã chặn đường, toàn bộ Nữ Chân Kiến Châu chỉ muốn mạng sống, nhưng điều đó lại đã rất khó.
Triệu Tùng dẫn đầu đoàn độc lập định Liêu xuyên qua vùng núi phía nam của Liêu Đông, xuất hiện tại bên trên bình nguyên ở Liêu Thẩm, thiết lập trận địa cản bước tháo chạy trên con đường chắc chắn phải đi qua của Nữ Chân Kiến Châu. Triệu Tùng biết rằng chính mình ngăn không được Nỗ Nhĩ Cáp Xích và lũ quý nhân Nữ Chân chạy trốn giữ mạng, nhưng y lại ngăn cản được số quân lực còn sót lại của Nữ Chân Kiến Châu. Khi đem sức mạnh còn sót lại này diệt sạch, vậy cũng chẳng khác nào đẩy Nữ Chân Kiến Châu vào cảnh diệt vong rồi.
Khác hoàn toàn với chiến thắng dễ dàng của đại quân, một trận chiến này của đoàn độc lập định Liêu đánh thật sự gian khổ. Binh mã của Nữ Chân Kiến Châu cũng biết nếu không khai thông con đường này chính là hoàn toàn bại vong, cho nên liền liều chết tấn công.
Cũng giống hệt như những trận chiến từ trước đến nay, Triệu Gia Quân có hỏa khí trong tay, thủ so với công càng khó giằng co, càng mấu chốt chính là, người Hán ở Liêu Thẩm cũng đi theo, hoặc là đi theo đại quân cùng nhau tác chiến, hoặc là đưa lương thực hỗ trợ, bọn họ hiệp trợ hết mọi khả năng.
Lần chặn đường này đã thành công, khi quân chủ lực của Triệu Gia Quân chạy tới, số binh mã Nữ Chân Kiến Châu chạy thoát chỉ có hơn hai ngàn kỵ binh, số binh mã khác hoặc là bị vây ở nơi này, hoặc là đã tán loạn.
A Mẫn chết trận, Đại Thiện chết trận, Mãng Cổ Nhĩ Thái chết trận, Nỗ Nhĩ Cáp Xích đang lẩn trốn quay về Hách Đồ A Lạp, mười ngày sau cũng chỉ đành tiếp tục trốn chết, bởi vì binh mã Triệu Gia Quân đang truy kích cũng không thèm lấy biên giới của Đại Minh làm kết thúc mà xông thẳng qua đuổi theo. Mà thành trấn Hách Đồ A Lạp đơn sơ vốn dĩ không có biện pháp chống đỡ hỏa pháo. Nỗ Nhĩ Cáp Xích dù sao lớn tuổi, những thất bại liên tiếp ấy đối với ông ta mà nói chính là những đả kích trí mệnh. Trong ngoài giáp công, kết quả chính là ngã bệnh trên con đường đào vong, cũng không có chăm sóc tốt đẹp gì cho nên ông ta đã chết không một ai biết giữa núi rừng đất tuyết. Hoàng Thái Cực mang theo sức mạnh còn sót lại của Nữ Chân Kiến Châu trung thành nhất với mình tiếp tục bỏ chạy về hướng bắc.
Đến hiện tại, đã không cần dùng binh mã chủ lực để triển khai truy kích đối với số quân còn lại của Nữ Chân Kiến Châu, có kỵ binh đuổi kịp, đồng thời lại đưa ra giải thưởng thật lớn, các bộ lạc Nữ Chân và Mông Cổ ở giữa bạch sơn hắc thuỷ, bao gồm cả những bộ lạc dã nhân vẫn còn chưa được khai hóa đều đã anh dũng tranh nhau săn bắt những kẻ sót lại của Nữ Chân Kiến Châu.