Cuối cùng đã tới ngày này rồi!
Trong bầu trời đầy giá lạnh xác xơ, vô số cờ xí bay phấp phới giữa không trung, nhiều đội binh lính mặc quân phục mới tinh đi dọc theo con đường đá chật hẹp bên ngoài hàng rào vùng đất duyệt binh, rồi xếp thành một hàng trên nền đất. Trên quảng trường rộng lớn bị các đoàn quân binh đứng chờ đợi kiểm duyệt lấp đầy. Bọn họ hướng mặt về khán đài duyệt binh, tạo thành hơn mười đường cong màu đỏ sắp hàng trang nghiêm.
Mà tại trên khu đất bằng phẳng ở phía xa bên ngoài hàng rào, còn có rất nhiều đoàn bộ binh và đoàn kị binh đứng nghiêm song song với nhau, chuẩn bị xếp thành hàng đi qua trước khán đài duyệt binh.
Mặc quân phục màu đỏ chính là quân đoàn thường trực của Đại Hán, bọn họ đều là những binh lính trải qua lựa chọn tỉ mỉ, được sàng chọn từ trong địa bàn bị Triệu Gia Quân khống chế trước kia nhập vào quân đội. Cách đó không lâu, bọn họ còn đi theo hoàng thượng sắp sửa đăng cơ tấn công đánh vào bên trong thành Bắc Kinh, thành công thực hiện việc thay đổi triều đại.
Có lẽ trong bọn họ hiện tại có người nghĩ đến đó là điểm cuối của cuộc hành trình rồi, nhưng hoàng thượng và các trọng thần bên cạnh hắn lại biết, về sau, hành trình của bọn họ sẽ còn tiếp tục bắt đầu.
Cuối cùng sẽ có một ngày, từ biển rộng phía đông, hoang mạc phía tây, băng nguyên phía bắc, cho tới rừng rậm phía nam đều sẽ có dấu chân của bọn họ trải khắp, đánh ngang qua từng kẻ thù của đế quốc, cũng sẽ vì bản thân mình, vì mai sau của dân tộc này mà giành được sự nghiệp công lao vô cùng huy hoàng.
Mà binh lính mặc chế phục màu đen thì lại là người của Cấm Vệ Quân, những người này về sau sẽ bảo vệ xung quanh thiên tử Đại Hán, trở thành quân thủ vệ trú đóng ở đô thành Đại Hán. Nhân số của bọn họ cũng không nhiều lắm, nhưng đều là những tinh nhuệ được chọn lựa ra từ các quân đoàn. Bây giờ khí thế của bọn họ thật không tầm thường, ai cũng đeo thắt lưng thẳng tắp, muốn dùng phương thức này để tỏ vẻ cao ngạo vì được ở gần thiên tử của mình.
Dưới cái nhìn chăm chú của đại quân, tân hoàng đế của Đại Hán, Triệu Tiến đi từng bước một lên khán đài duyệt binh không một bóng người.
Đúng vậy, không có một bóng người, bởi vì tại trong đế quốc do một tay hắn thành lập này, đã không có bất kỳ người nào cùng hắn sóng vai đứng chung một chỗ rồi.
Mà hắn, thông qua hai mươi mấy năm cố gắng, đi tới đỉnh cao của huy hoàng.
Nhưng mà, cho dù trở thành tiêu điểm duy nhất được vạn người nhìn lên nhưng khuôn mặt của hắn vẫn nghiêm túc như trước, nhìn không tới một chút khẩn trương và vui sướng nào.
Giữa trời gió lạnh thổi qua, tầm mắt của hắn hơi hơi dời xuống.
Cách khán đài gần nhất chính là người thân tín nhất của hắn, cũng là những huynh đệ được hắn nể trọng nhất. Bọn họ hiện giờ phân thành văn võ đứng xếp hàng hai bên, đứng ở dưới khán đài duyệt binh. Đứng cách hắn gần nhất chính là Vương Triệu Tĩnh, đây là bằng hữu mà hắn tín nhiệm cũng ỷ lại nhất, đối phương sẽ trở thành Tể tướng tân triều, người đứng đầu trong số đại thần. Nhưng cho dù là vậy, y cũng vẫn cung kính mà cúi đầu, không chịu chống lại tầm mắt của hoàng thượng.
Căn cứ vào địa vị ở triều đình mới này, những người khác càng sắp xếp càng xa, đến mặt sau có một số người hắn đã thấy không rõ rồi, chỉ cảm thấy có một màn sương dù màu đen và màu đỏ dày đặc đang quay chung quanh dưới chân của hắn.
Nhưng, từ hôm nay trở đi, bọn họ cũng không còn khác nhau điều gì nữa, bởi vì bọn họ đều phải trở thành thần dân của hắn.
Hoàng đế Sùng Trinh trước đó muốn hi sinh vì nước nhưng ngay lập tức đã bị tổng quản Thái giám và quan văn bên cạnh khống chế được. Tại sau khi Triệu Gia Quân tiến vào kinh thành, tuy rằng y phản kháng rất kịch liệt, rõ ràng tỏ vẻ nhất quyết không hợp tác, muốn chém giết muốn róc thịt xin cứ tự tiện, muốn làm gì cũng được, nhưng dù sao trước kia y cũng chỉ là một vị Vương gia sống an nhàn sung sướng, không rành thế sự mà thôi, cũng không có tiêu tốn bao nhiêu khí lực, chiếu thư thoái vị được ban ra dưới danh nghĩa của y đã được truyền đi cả nước. Và sau ngày hôm nay, vị hoàng đế số khổ này cũng sẽ cùng với những chi hoàng tộc Chu gia may mắn còn sót lại kia bị đưa đi một nơi nào đó giám thị. Cuộc sống tuy rằng không tự do nhưng ít nhất coi như bình ổn, cho đến hết quãng đời còn lại.
Mà đám người họ hàng chi xa, số lượng khổng lồ còn lại của Chu thị thì sẽ thẳng thừng bị phân chia, trở lại những ngày bình dân phải làm việc mới có ăn. Hoàng thượng cùng những cận thần của hắn cũng không có lo lắng việc bọn họ sẽ nảy sinh việc tạo phản.
Vốn các đại thần của hắn muốn để cho hắn đăng cơ trong cung điện giữa Tử Cấm Thành rộng rãi này, nhưng hắn cự tuyệt, hắn không thích tòa cung điện kia, thà rằng chọn một nơi tại vùng bên ngoài kinh thành, một bên duyệt binh một bên đăng cơ.
Hắn hy vọng dùng phương thức này để nói cho thần dân, nói cho người trong thiên hạ biết rằng, cho dù trở thành hoàng đế, hắn cũng tuyệt không hy vọng mình và đại thần của chính mình vứt bỏ đi bản tính chất phác vốn có.
Hắn nhìn xuống đám binh sĩ mặc chế phục đứng chỉnh tề ở dưới đài, nhìn khuôn mặt tuổi trẻ của bọn họ bởi vì kích động mà tươi cười, thậm chí chảy xuống nước mắt. Binh lính như thế hắn có một trăm ngàn, nếu như muốn, hắn còn có được càng nhiều hơn nữ1a. Mà hắn tin tưởng vững chắc rằng, tại trên Trái Đất bây giờ, không có bất kì một đội quân nào, không có bất kì một quốc gia nào ngăn trở được đội quân được sử dụng trang bị hoàn mỹ nhất cùng quan niệm vượt xa hơn thời đại này mà hắn có. Duy nhất ngăn cản được bọn họ, chỉ có hoang mạc mênh mông vô bờ cùng đại dương mãi không thấy bờ bến mà thôi.
Bọn họ vì sao mà phải chiến?
Bọn họ đang chiến đấu vì hắn, đang chiến đấu vì để đưa cơ nghiệp mà hắn lập nên khuyếch trương đến cả nước, trở thành một triều đại mới trên khắp đất nước Hoa Hạ.
Nhưng mà, này với hắn mà nói vẫn còn chưa đủ, hắn càng muốn những người này phải chiến đấu vì để nhặt lại vinh quang của Hoa Hạ mà bao nhiêu năm trước tổ tiên đã tạo ra.
Tại không biết bao nhiêu năm trước kia, nhân dân tập kết bên cạnh lãnh tụ của bọn họ, chống cự sự xâm nhập của đám ngoại di đến từ bốn phía, chống cự lại thiên tai quấy nhiễu. Trong thời gian mấy ngàn năm, bọn họ lấy dũng khí và quyết tâm làm người ta tán thưởng từng bước một khuếch trương đất đai ra bên ngoài. Một đường khuếch trương, cuối cùng đạt đến nơi mà người dân cổ đại khi ấy nhìn thấy, cũng làm cho con cháu đời sau của bọn họ chiếm được vinh quang ‘Trung Hoa’
Đất trong thiên hạ đều là của vua, ở trên đất ấy chính là thần tử của vua, đây chính là giấc mộng mộc mạc của người dân trước đó, cũng là mục tiêu cuối cùng nhất để cho bọn họ cần cù cố gắng.
Sau đó không biết bao nhiêu năm, những đời sau của bọn họ đã trở nên hèn yếu kém cỏi, chán ghét chinh chiến và khuếch trương, bọn họ dừng lại nghỉ ngơi, sa vào tiện lợi và thoải mái mà nền văn minh mang đến, quên chí tiến thủ của tổ tiên khi khai cương khuếch thổ, cũng quên đi vinh quang mà trên người mình từng mang. Mà những vinh quang ấy, tất nhiên sẽ bị người của thế giới khác nhặt, sau đó dựa vào chúng mà vượt qua lục địa đại dương, đã trở thành chúa tể của thế giới này, cũng mang súng vác pháo tới nơi sống của dận tộc từng hết sức vĩ đại kia.
Mà hắn, theo kẽ hở của thời gian không gian xuyên tới nơi này, trải qua một đoạn đường đi vô cùng mộng ảo, đi đến tình trạng bây giờ, đã trở thành chúa tể của một đế quốc.
Chẳng lẽ này chính là cực hạn của mình sao? Chẳng lẽ này chính là việc mà mình cần phải làm sao?
Không, tới tận giờ khắc này, hắn càng muốn tin tưởng, hắn sở dĩ bị thời không truyền về tới thời đại này, là bởi vì số mệnh của hắn, chính là vì dẫn dắt dân tộc vĩ đại này, nhặt lên đao kiếm đã tự đánh rơi khi còn mê man và thống khổ, đoạt lại vinh quang mà nó đã từng đánh mất đi.
Mà hắn còn trẻ, còn có vài thập niên thì giờ để dùng, hắn cho phép binh lính của hắn lướt qua hoang mạc, vượt qua đại dương, hoàn thành lần lượt từng cuộc chinh phục mới, đem khái niệm ‘Trung Hoa’ truyền khắp mỗi một mảnh đất đai, làm cho bọn họ hoặc là trở thành thần dân của đế quốc, hoặc là sống run rẩy bên trong uy danh của đế quốc.
Hắn biết rằng, từ xưa không có vương triều nào bất diệt, triều đại mới do hắn thành lập này cuối cùng cũng sẽ ngã đổ trong cơn lũ thời gian, trở thành tàn tích ở trong sử sách.
Nhưng mà, hắn lại càng biết rằng, tại trên thế giới đã bị hắn thay đổi một lần nữa này, hắn đã để lại dấu ấn siêu việt hơn đại đa số người trên thế gian, đã trở thành chúa tể của đế quốc có hộ dân khổng lồ nhất trên thế giới hiện tại.
Hắn còn biết, hắn sẽ tiếp tục dẫn theo đế quốc của hắn, dùng những binh lính trung dũng kia, đi sáng tạo ra công lao sự nghiệp to lớn hơn, thẳng đến… Khiến cho bất kì kẻ chinh phục nào trong lịch sử khi đem ra so sánh với hắn đều sẽ thua chị kém em.
Mà con cháu của hắn, cũng sẽ tiếp tục đi trên con đường hắn đã tạo ra và tới đích, vẫn luôn khuếch đại đất đai và thế lực cho dân tộc vĩ đại này, mãi đến không cách nào khuếch trương được nữa mới thôi.
- Thiên mệnh tại quốc, thiên mệnh tại ta!
Hắn nhẹ giọng tự nói, như là đang nói với chính mình, cũng hoặc như là nói với một đấng tồn tại nào đó đang ở trong hư vô xa xôi.
Sau đó, hắn hơi hơi giơ cao cánh tay lên
Ngay một khắc này, Thừa tướng chợt quỳ xuống, sau đó người phía sau từng dãy liên tiếp quỳ xuống, giống như một cơn sóng cuộn lên trên biển vậy.
Đây là cúi chào của bọn họ đối với chúa tể cao nhất của đế quốc này, đây cũng là tuyên cáo cho một quốc gia mới được sinh ra.
- Hoàng thượng, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!