Thái tử cung kính tiếp lấy những điều trần này, thu vào trong lòng ngực, sửa soạn quay về lúc rãnh rỗi bắt đầu xem.
Bởi vì Cao Ly là phiên quốc láng giềng, cho nên thái tử hiện giờ đối với tình hình Cao Ly cũng có chút hiểu rõ. Từ ngày mười sáu tháng bảy năm hai mươi lăm Hồng Vũ, đại tướng Cao Ly Lý Thành Quế phế Cung Nhượng Vương Cao Ly, ở cung Thọ Xương Tùng Kinh lên ngôi, sau đó Lý Thành Quế lấy danh nghĩa “Quyền tri quốc sự” thượng biểu với triều Minh, vì thế cứ như vậy từ lúc bắt đầu khai quốc đã thành là nước phiên thuộc của Đại Minh.
Lý Thành Quế sau khi lên ngôi, con thứ Lý Phương Viễn được phòng là Tĩnh An Đại Quân, trải qua hai lần loại vương tử, vào năm thứ hai Kiến Văn được phòng làm thế tử, ngày mười ba tháng mười một nhận lấy đại huynh nhường ngôi ở cung Thọ Xương Tùng Kinh, lúc này chính thời Minh Thành Thổ Chu Lệ tại vệ ban thưởng Lý Phương Viễn được làm quốc vương, cùng với vương tước Cửu Chương Mệnh Phục, phẩm hàm của y cũng từ “quyền tri quốc sự” của phụ thân biến thành quốc vương, từ lúc này trở đi, mỗi lần tân vương Triều Tiên đăng cơ đều cần xác thật của triều đình Đại Minh.
Hai trăm năm kế đó, Triều Tiên vẫn luôn tự xưng làm phiên quốc của Đại Minh, đối với Đại Minh rất là kính cẩn nghe theo.
Đợi vào giữa những năm Vạn Lịch, đại thần Thái Chính Phụng Thần Tú Cát chuyên quyền Nhật Bản huy quân vượt biển về phía tây, đổ bộ Cao Ly, mưu toàn trước thâu tóm Cao Ly sau đó tiến quân đất liền, cướp lấy thiên hạ Đại Minh. Mà Cao Ly bởi vì triều chính hủ bại nhiều năm, quân đội sớm đã không còn sức chiến đấu, rất nhanh dễ dàng sụp đổ, kinh thành rơi vào tay giặc, toàn bộ đất đai cũng gần như đều bị quân Nhật chiếm lĩnh. Mà lúc này hoàng đế Vạn Lịch phái quân tiến vào Cao Ly, trải qua nhiều năm khổ chiến, chung quy đánh đuổi được quân Nhật Bổn khỏi Cao Ly, đưa vương thất về lại quốc đo, từ trên xuống dưới Cao Ly đều muôn phần cảm kích đối với Đại Minh, cảm động và nhớ ơn công lao tái tạo.
Nhưng, sau khi Nữ Chân quật khởi, Triều Tiên lúc đầu vẫn cùng Đại Minh xuất binh công kích người Nữ Chân, nhưng bởi vì Nữ Chân Kiến Châu nhiều lần đánh bại quân đội Cao Ly và Đại Minh, cho nên quốc chủ lúc đó là Lý Hồn bắt đầu lưỡng lự, không hề tham gia chiến sự giữa Đại Minh và Nữ Chân, còn bởi vì Lý Hồn nhiều năm qua lạm sát đại thần khác ý mình, sớm đã trên dưới ly tâm. Do đó vào năm thứ ba Thiên Khải, mùa xuân, cháu ruột Lăng Nhật Quân Lý Tông đảm nhiệm trọng trách tả hữu Lý Hồn thấy Lý Hồn thân lâm bệnh tật, đưa tin với người ủng hộ bên ngoài phát động chính biến cung đình, cho Lý Hồn làm Quang Hải Quân, bản thân tự xưng quốc chủ Cao Ly. Ngày hôm sau chính biến cung đình, tứ rạng sáng ngày ba mươi tháng ba, Lăng Nhật Quân Lý Tông hai mươi tám tuổi lên ngôi vào ở biệt đường của Khánh Vân Cung. Quang Hải Quân bị phế truất bị hắt vôi mù đi đôi mắt, lưu đày tới Kiều Đồng của đảo Giang Hoa.
Sau khi trải qua mấy năm, tân triều định đô, Triều Tiên một lần nữa làm phiên thuộc đòi hỏi quy thuộc tân triều, sau đó tân triều lại không tiếp nhận thủ đoạn Lý Tông thông qua chính biến đoạt lấy vương vị, vì thế đòi Lý Tông trả ngôi lại cho Lý Hồn, tuy nhiên Lý Tông trăm lời cầu xin, cuối cùng thậm chí bí quá hóa liều muốn võ trang chống cự, nhưng theo hăm dọa của võ uy triều đình, bọn đại thần văn võ Cao Ly không có một người nào có ý chí dám chống cự triều đình, vì thế lại phát động cung biến, phế truất Lý Tông, lần nữa nghênh đón Quang Hải Quân bị lưu đầy ngoài đảo trở về.
Quang Hải Quân đã mù hai mắt, mặc dù lần nữa được lập làm vương, nhưng dù sao mắt mù lòa đã thành người tàn tật, trị quốc có nhiều bất tiện, hơn nữa tuổi đã lớn rồi, vì thế sau khi ông ta hạ lệnh xử chết thân tộc người nhà cùng với Lý Tông thì không cai quản chính sự nước nhà, mà là phó thác hết quốc sự cho đại thần thuộc hạ của mình và trong tay Tiết sứ Đại Hán trú đóng ở Hán Thành.
Đoàn sứ tiết trú ở phiên thuộc cũng là một loại đổi mới của chế độ Đại Hán, bởi vì không hài lòng một số cách làm cơ bản không quản ngoại trừ một số sự việc sắc phong triều cống đối với nước phiên thuộc, Đại Hán vừa mới đầu đã quyết định phái sứ đoàn trú đóng ở nước phiên thuộc. Một mặt tuyêt phụng ý chí triều đình, đối với nước phiên thuộc điều khiển cai quản, một mặt để cho bọn họ hành sự cùng triều đình Đại Hán càng thêm nhất trí. Đương nhiên, trước mắt bắt đầu làm như vậy, còn chỉ có Cao Ly và số ít phiên quốc viền quanh mà thôi, còn không có mở ộng tới toàn bộ quốc gia xung quanh.
Cho nên, Tiết sứ triều đình Đại Hán trú đóng ở Cao Ly, sớm đã đối với quốc chính Cao Ly thao túng địa vị hết sức nhẹ nhàng, loại tình thế này đối với trọng nhiệm của thái tử ở Cao Ly mười phần có lợi... Không hề nghi ngờ, đến lúc đó vì đón ý nói hùa thái tử, sứ đoàn trú ở Hán Thành nhất định sẽ sử hết tất cả vốn liếng bắt buộc người Cao Ly liên thủ.
Hơn nữa, bọn họ đã ở Cao Ly trú đóng tháng ngày không ngắn, đối với sự việc và tình hình cụ thể trên dưới Cao Ly đều có một chút hiểu rõ, thái tử sau khi tới nơi này, cũng thông qua được bọn họ thực thi quản chế đối với Cao Ly, không chỉ trong lúc công phạt sang năm có được hiệu quả biến Cao Ly thành một cứ địa tấn công Nhật Bổn, cũng sau khi kết thúc chiến sự, càng thêm thít chặt Cao Ly vào trong thể thống của Đại Hán.
- Con trai, con sau khi đi Cao Ly, tuy rằng nơi đó từ trên xuống dưới đều là hạ thần của con, nhưng con nhất thiết chớ nên kiêu căng cũng không cần hết thảy đều phải cứng rắn bức bách bọn họ. Sau khi giao điều trần của Cao Ly cho thái tử, hoàng thượng tiếp tục dặn dò thái tử.- Có sự tình đáng giận gì, con giao cho người sứ đoàn tới làm thì tốt rồi, không cần tự mình ra mặt. Con nếu ở trước mặt người Cao Ly làm người tốt, như vậy mới có được tâm của bọn họ.
- Nhi thần hiểu rõ! Thái tử vội vàng gật đầu.- Nhi thần nhất định sẽ cẩn thận ứng đối với người Cao Ly, không tới mức làm cho bọn họ ly tâm.
- Cũng không cần quá mức cẩn thận. Con là thái tử, chính là phải bày ra chút uy phong của Đại Hán chúng ta.
Hoàng thượng lại cười vỗ bờ vai thái tử.- Kỳ thật chúng ta phải đánh Nhật Bổn, người Cao Ly rất vui vẻ! Năm đầu Vạn Lý, quân Nhật đổ bộ Cao Ly, giết hại tàn độc rất nặng, phải gọi là huyết hải thâm cừu với người Cao Ly. Về phần bọn họ hiện giờ còn gọi lần tấn công của người Nhật Bổn đó là “loạn giặc Oa năm Nhâm Thìn”, nhắc tới liền nghiến răng nghiến lợi. Cho nên lần này con đi, là làm vương đạo, mở rộng chính nghĩa. Bọn họ cảm kích còn không kịp. Chỉ cần không làm quá mức, con chính là thánh chúa của bọn họ.
Thái tử không có trả lời, chỉ có điều trong ánh mắt của người thiếu niên càng phát ra ánh sáng lung linh kích động.
Đây thì đúng rồi, có người thiếu niên nào không ưa thích kiến công lập nghiệp nào? Hoàng thượng vui mừng mà nghĩ.
- Tiếp tới con biết gánh vác trên vai có bao nhiêu nặng rồi không? Con trai, làm thái tử, làm hoàng đế vẻ vang thì vẻ vang, nhưng sự tình phải làm cũng cùng dạng đều không được ít đi... Hoàng thượng vẫn mỉm cười như cũ, như là đang an ủi thái tử của mình.- Cho nên, trận này con sẽ rất thú vị a. Không buông lỏng thể xác và tinh thần, tới lúc phải căng thẳng đã hiểu được khổ rồi... Mặc kệ như thế nào, sự tình sang năm, sang năm lại xử trí, có ta ở đây an bài cho con, con liền thả lỏng nhiều hơn một chút.