au khi thượng cấp giao cho trách nhiệm này, Chu Phác theo áp lực, dĩ nhiên cũng cảm thấy đây là cơ hội tao ngộ ngàn năm một thuở, bởi vậy dứt khoát vứt bỏ hết thảy sự vật khác xung quanh, mấy ngày nay một đầu liền chui vào trong nhiệm vụ này, tìm cách nghĩ cách làm thế nào hoàn thành kỳ vọng bên trên, sau khi trải qua mấy ngày lao tâm khổ tứ gã hiện giờ trong bụng cũng có không ít tính toán trước.
Không ngờ tới nhanh như vậy đã có cơ hội tự mình gặp mặt Thừa tướng... Quan viên trẻ tuổi này tuy rằng ngoài mặt vẫn là gợn sóng không sợ hãi, nhưng trong lòng sớm đã là giống như sóng cuộn biển gầm. Cơ hội một bước lên mây gần ở trước mắt, lại có mấy người làm được hồn nhiên không nhúc nhích?
Điềm tĩnh! Điềm tĩnh! Chu Phác một bên nhắc nhở mình, một bên đi theo Khổng Chương, đi vào tới bên trong Văn Hoa Điện cao lớn rộng rãi.
Văn Hoa Điện trong miệng bọn họ kỳ thật là một đám gọi chung là cung điện, tiền điện tức là Văn Hoa Điện, phía nam có năm gian phòng ngũ giác, tiến sâu vào ba gian, đỉnh mái ngói lưu ly dát vàng. Gian chính sáu cánh cửa bình phong lăng hoa mở ra giao nhau. Gian kế, gian cuối làm cửa sổ, mỗi cái mở bốn cánh cửa sổ bình phong lăng hoa sáu cánh giao nhau, đông tay mỗi bên mở một phía cửa sổ, tiền điện ra minh đài, có đường đi thông nối thẳng cổng Văn Hoa, hậu điện gọi là Chủ Kính Điện, quy chế hơn giống với Văn Hoa Điện mà vào sâu bên trong hơi nông. Giữa tiền hậu điện dùng hành lang nối liền, đông tây nối tiếp chia thành Bản Nhân Điện, Tập Nghĩa Điện.
Còn Thừa tướng triệu gặp bọn họ, thì chính là ở Bản Nhân Điện nằm về phía đông.
Tòa điện nằm bên hông này mười phần rộng rãi, bên trong vốn có rất nhiều chế vật tiêu khiển của hoàng thất tiền triều sử dụng, nhưng Thừa tướng sợ bị buộc tội đi quá giới hạn vì thế đều sai người dọn đi rồi, một lần nữa bố trí một phen, chỉ làm như nơi dùng để triệu kiến, bày trí mười phần đơn giản.
Chu Phác trước tiên được Khổng Chương lưu lại ở bên ngoài, gã một mình đơn độc đi vào.
- Hạ quan tham kiến Thừa tướng. Vừa thấy Thừa tướng, gã liền khom người thi lễ.
- Nói như thế, các đời Thiên hoàng Nhật Bản chỉ thông hôn với một nhà sao? Thừa tướng cũng hiểu được.- Thật giống Da Luật gia và Tiêu gia Liêu Quốc, những phiên bang này làm việc cổ quái. Nhưng ngươi cũng từng nói đấy, những những công khanh này tuy thù hận Mạc Phủ, nhưng là bọn họ dù sao thế cô lực yếu, tuy có danh phận đại nghĩa nghĩ cách mượn để dùng, nhưng suy cho cùng chỗ hữu dụng cũng không lớn. Người Nhật Bản đã mất đi khống chế triều đình mấy trăm năm rồi, hẳn là cũng sẽ không vì mấy câu nói của triều đình mà lại sửa lại.
- Thừa tướng nói rất đúng, người Nhật Bản sợ uy mà không nhớ đức, chỉ phục đao binh, bây giờ đối với việc này triều đình đương nhiên sẽ không có lòng tôn kính gì, càng không chỉ nghe hiệu triệu của bọn họ liền dấy lên phản kháng Mạc Phủ, nhưng danh nghĩa này mượn để dùng tạm, hy vọng chân chính không đặt được trên người họ được.
Chu Phác gật gật đầu, đồng ý ý kiến cùa Thừa tướng.- Chỗ hảo dụng chân chính là đám phiên chủ tâm phúc của Phi Đức Xuyên.
- Như thế nào?
- Vừa rồi hạ quan đã giải thích, Nhật Bổn trước đây là quần hùng cát cứ, hỗn chiến hơn một trăm năm, tuy Đức Xuyên gia thông qua vũ lực khuếch trương khắp nơi đồng thời thành lập Mạc Phủ, có được đại quyền thống lĩnh, nhưng thế lực cát cứ một phương trước kia cũng không hề bị Đức Xuyên gia tiêu diệt toàn bộ, bọn họ chỉ là bởi vì bây giờ so với Đức Xuyên gia thế đơn lực yếu mà đành phải chọn thần phục mà thôi. Đức Xuyên Mạc Phủ cũng biết tình hình này, cho nên nhiều năm nay bọn họ vẫn cứ tìm những thế lực cát cứ này để chèn ép. Đức Xuyên gia sẽ chia cả nước Nhật thành hơn hai trăm phiên, phiên chủ các phiên bởi vì viễn cận thân sơ mà bị chia thành ba loại, một loại là thân phiên cùng với Đức Xuyên gia. Những phiên này đều là nơi phì nhiêu, dùng để bố trí Đức Xuyên gia bảo vệ Mạc Phủ. Loại thứ hai được gọi với Đại Đanh nhiều đời, là cận thần đi theo Đức Xuyên gia đánh thiên hạ, cho nên được ban cho đất phong được phép tương truyền, chẳng hạn như Tửu Cảnh gia và Bản Đa gia... Những phiên chủ này cũng được Mạc Phủ coi là thân tín, cho phép bọn họ đảm nhiệm chức quan quan trọng của Mạc Phủ, giúp cho Đức Xuyên gia duy trì thống trị đối với Nhật Bổn, loại thứ ba lại được gọi với Đại Danh bên ngoài, những người này là họ ngoài, hơn nữa là gia tộc quyền thế cắt đất một phương thời chiến loạn, cho nên bọn họ không được Mạc Phủ tin cậy nhất, vẫn bị Đức Xuyên gia hiềm khích bài xích, động chút là chèn ép bọn họ, cho nên sự bất mãn của họ ngoài các nơi đối với Đức Xuyên Mạc Phủ là sâu đậm nhất.
- Làm như vậy, lại là có chút giống Tư Mã gia trị thiên hạ năm đó, phiên vương phân phong, công thần cũng phân phong, sau đó biên thùy cũng bị dị tộc chiếm cứ. Sau một thoáng suy tư, Thừa tướng cũng hiểu được ý tứ của người thanh niên này.- Năm đó Tư mã gia làm như thế đã mang đến họa loạn lớn như thế cho thiên hạ, hiện giờ Đức Xuyên gia này cũng có đảm lược như thế, thực sự là không tưởng tượng được.
- Những lời của Thừa tướng đúng là thực, nhưng thiên hạ Tây Tấn đại loạn, kỳ thực trước tiên là đại loạn chính giữa. Sau khi Huệ đế hoa mắt ù tai loạn chính, còn tự ý giết Thái tử, làm cho trên dưới ly tâm, cho các nhà có dã tâm cơ hội thừa dịp loạn mà nổi dậy. Hiện giờ đầu não Đức Xuyên gia vẫn coi như là có lực, uy lực trực thuộc của Mạc Phủ cũng áp chế được xung quanh, do đó hiện giờ Nhật Bổn vẫn coi như ổn định. Bởi vì hỏi đến chỗ Chu Phác hiểu rõ nhất, cho nên câu trả lời của Chu Phác vô cùng lưu loát, loại tác phong chậm rãi này cũng làm cho Thừa tướng có chút thưởng thức, cho rằng y là thực sự nắm chắc trong lòng.- Nhưng những phiên chủ họ ngoài này, phần lớn trong chiến loạn trước đây đã cát cứ một phương, bây giờ cũng chỉ là thần phục Đức Xuyên tạm thời mà thôi, trong lòng nhất định tức giận bất bình, tuy hiện giờ không dám biểu lộ ra ngoài nhưng chỉ cần có cơ hội, bọn họ nhất định sẽ lại dấy lên dã tâm năm đó, nhân thế mà nổi lên...
- Nói như vậy, chỉ cần chúng ta cho cơ hội, bọn họ sẽ nổi dậy, hiệp trợ cùng chúng ta sao? Thừa tướng hiểu rõ ý của Chu Phác.- Vậy những Đại Danh họ ngoài đó, chúng ta nên đi tìm những người nào hợp tác? Hành sự nhất định phải giữ kín, người càng nhiều càng có khả năng lộ bí mật, kết quả rút dây động rừng, khiến cho Đức Xuyên Mạc Phủ có phòng bị...
- Hạ quan trước đây cũng suy tính không ít thì giờ, cuối cùng cũng có được chút kết quả. Chu Phác hạ thấp giọng.- Nước ta đã muốn đổ bộ Nhật Bản, vậy thì ủng hộ của các khu vực phía tây Nhật Bổn như bốn nước Cửu Châu là rất trọng yếu, thêm nữa Đức Xuyên gia là lấy Quan Đông chinh phục Quan Tây, cho nên bọn họ để lại cừu gia ở Quan Tây nhiều nhất. Thì giờ của chúng ta đã không nhiều, thì cố gắng tìm từ khu vực phía tây. Hạ quan hiện giờ bước đầu chọn được người rồi, cũng tiếp xúc với bọn họ trước, để bọn họ giúp triều chúng ta... Chỉ cần có những gia tộc quyền thế này, đại quân triều đình mới làm ít công nhiều, một phát ép Mạc Phủ cúi đầu.