- Thần một ngày cũng không dám quên. Triệu Tùng cung kính trả lời.
Quả thật, y cũng không có cách nào quên, lần đó y mang theo một đội thuyền tới Bì Đảo, vốn chỉ là muốn ở nơi đó dựng lên một chỗ dừng chân, sau đó làm chút buôn bán với người trên Bì Đảo mà thôi, ai ngờ tới được vừa hay đụng phải đại quân Nữ Chân tới tập kích.
Tướng lĩnh người Nữ Chân nói chỉ cần giao ra Bì Đảo liền thả y đi, bọn họ không muốn đắc tội Triệu Gia Quân, nhưng y cự tuyệt, y không đành lòng nhìn sinh linh trên đảo hủy diệt trong tay người Nữ Chân tàn bạo tới cực điểm, cho nên y lựa chọn đi theo thủ quân trên Bì Đảo... không, chẳng bằng nói là y mang theo thủ quân trên đảo, cứng rắn chống cự đám đại quân Nữ Chân này vây công hai mươi ngày, giữ gìn Bì Đảo.
Rất nhiều huynh đệ bên cạnh y đều chết ở nơi này, có một số huynh đệ có giao tình rất sâu đậm với y. Thậm chí, nếu như lại thêm một hai ngày chờ viện quân nữa, bản thân y cũng có khả năng táng thân ở nơi khốn khổ này, đủ loại từng trải gian nan, hiểm tử nhưng vẫn còn sống kia, những nay nay y lại chưa từng có một chốc lát dám quên đi?
- Chưa quên là tốt rồi, người không quên nguy hiểm mới biết đánh trận!
Hoàng thượng hơi có chút cảm thán nói.- Xấp xỉ mười năm rồi đó.- - Đúng, xấp xỉ mười năm rồi. Triệu Tùng thấp giọng trả lời, trong lòng thì đang phỏng đoán hoàng thượng nhắc tới chuyện này rốt cuộc có dụng ý gì.
- Mười năm a... nghĩ tới thật là mau. Hoàng thượng khẽ cười, sau đó một lần nữa ngẩng đầu nhìn bản đồ trên tường.- Ngươi nếu như không có quên mất khó khăn khốn khổ lúc đó, vậy dĩ nhiên cũng còn nhớ được làm sao dựa vào đội thuyền đánh trận bên bờ biển chứ?
Chuyện này, khiến Triệu Tùng giật mình kinh hãi thật sự.
Chẳng lẽ hoàng thượng là muốn phái mình tới nơi chốn có biển nào đó đánh trận sao?
- Thần có thói quen, mỗi lần sau khi đánh trận xong, đều là nhớ lại đủ loại tình cảnh lúc đánh trận, sau đó đúc kết kinh nghiệm và giáo huấn, vả lại thời khắc nhớ kỹ những kinh nghiệm và giáo huấn này, để mai sau có bất kỳ tình huống nào. Cuộc chiến Bì Đảo lần đó, là một trận chiến đánh gian khổ nhất từ khi sinh ra tới giờ của thần, cho nên thần cũng nhiều lần nhớ lại đúc kết, nghĩ tới cái này có chút tâm đắc. Triệu Tùng trước hết phô bày ra một chút cẩn trọng.- Tuy nhiên thần cũng biết rõ, chiến trường thiên biến vạn hóa, từng trải một nơi chốn tuyệt đối không hoàn toàn dụng được tới một nơi nào khác, chỉ đành hơi chút tham khảo mà thôi. Cho nên thần cũng không dám nói xẳng mình đối với chiến đấu trên bờ dưới biển hiểu rõ trong lòng.
- Lời đáp này... thật là bốn bề bình lặng cẩn thận, xem ra Triệu Tùng ngươi không chỉ có dũng, vả lại rất có mưu lược. Hoàng thượng xoay đầu lại, hơi chút hướng về phía Triệu Tùng cười cười.
- Cũng tốt, cũng chỉ có như vậy, thật mới chân chính an tâm gửi gắm đại sự cho ngươi.
- Đại sự? Cái này trong lòng Triệu Tùng càng lúc càng kinh ngạc, chẳng lẽ hoàng thượng muốn bảo mình lãnh một đội quân đơn độc ra ngoài chinh phạt sao?
Nếu nói như vậy, vậy thì thật sự quá tốt rồi...
- Triệu Tùng, hiểu rõ đối với Nhật Bổn không? Còn không có đợi Triệu Tùng hồi phục tinh thần, hoàng thượng thúc giục hỏi nối tiếp sau đó.
- Nhật Bổn! Triệu Tùng lại là cả kinh, sau đó rất nhanh trấn định lại.- Thật sự từng nghe nói qua một chút.
Y ở trên biển và Liêu Đông từng dạo qua, đương nhiên biết một số việc của Nhật Bản, tuy nhiên nói hiểu rất rõ cũng không đúng lắm, cho nên chỉ đành nói hàm hồ.
- Hả? Biết một chút? Vậy cứ nói đi, biết chút gì. Hoàng thượng lập tức hỏi ngay.
- Thần cũng chỉ là nghe loáng thoáng mà thôi, cũng không phải là cố ý hiểu biết, nếu như có chỗ không đúng, xin hoàng thượng bỏ quá cho... Triệu Tùng trước cẩn thận đệm chân một cái cho mình, sau đó tiếp tục nói.- Nhật Bổn là đảo quốc đơn lẻ ngoài biển, trước kia bọn chúng được xưng là Oa quốc, sau lại bởi vì khó chịu tên này cho nên mới tự mình sửa lại thành Nhật Bổn. Nước này sản sinh ra vàng bạc và đồng, nhiều năm trở lại đây vẫn luôn có nhiều tới lui với trên đất liền, hiện giờ còn đang tiến hành mậu dịch với nước ta. Mặt khác, nghe nói quân vương của bọn chúng được gọi là Thiên hoàng, tuy nhiên bị tướng quân nắm binh quyền cho làm bù nhìn. Bản thân tướng quân Nhật Bổn đã dựng lên Mạc Phủ, Thiên hoàng bị bọn họ bức bách giống như con rối. Hơn nữa thần con nghe nói, các nơi Nhật Bản cũng không có thiếu phiên chủ, ở bên trong lãnh địa cũng quyền phong kiến, cho nên bên trong lãnh địa cũng có quyền phong kiến. Cho nên quốc lệnh ở đây có nhiều lối, nhiều chỗ khác biệt.
- Thật đúng là biết không ít, không tệ. Hoàng thượng khẽ gật đầu một cái, sau đó từ trên bàn bên cạnh mình cầm lên một cây thước gỗ nho nhỏ, chỉ về hướng bản đồ trên tường. Thước gỗ nhẹ nhàng trượt trên bản đồ, từng chút từng chút di động sang phía bên phải, đi ngang qua kinh sư, ngang qua Liêu Đông, Triều Tiên, ngang qua một mảnh biển lớn mênh mông, cuối cùng kéo tới trên mấy đảo nhỏ giữa biển.
- Đúng vậy, chính là Nhật Bổn. Nếu như ta gọi ngươi lãnh binh đi chinh phạt Nhật Bổn, ngươi có đi hay không?
Thời điểm nghe thấy câu hỏi này, trong lòng của Triệu Tùng lại như là có sét đánh vang vọng, hoàng thượng hóa ra thật sự là muốn bảo mình lãnh binh chinh phạt một phương! Chỉ cần lãnh binh đánh trận, liền có khả năng cướp lấy quân công, mà lớn nhất trong quân công, dĩ nhiên không qua được chủ tướng lãnh binh một phương, đi chinh phạt quân địch rồi.
- Chỉ cần bệ hạ nói một câu, thần vượt lửa qua sông, muôn lần chết không chối từ! Không có trải qua do dự gì, Triệu Tùng lớn tiếng hô lên.
- Tốt lắm, cái cần chính là khí thế này. Vẻ mặt nghiêm nghị của hoàng thượng chậm rãi hòa hoãn.- Thế nhưng ngươi yên tâm đi, Nhật Bổn không tính là đầm rồng hang cọp gì, không cần phải ngươi muôn lần chết không chối từ. Ta vẫn chờ ngươi sớm chút đánh trận xong trở về lãnh thưởng.
Lĩnh thưởng... Trong lòng của Triệu Tùng hơi hơi nóng lên.
Hoàng thượng vừa rồi đã hứa hẹn, tính toán bảo mình phong Hầu, nói cách khác, lần này lãnh binh tấn công Nhật Bản, chỉ cần thắng được, vậy liền nhất định được phong Hầu. Một khi đã như vậy, đó còn có gì đáng do dự nữa nào?
Y không muốn hỏi hoàng thượng tại sao phải đánh Nhật Bổn, đây không phải vấn đề y nên bận tâm.
- Hoàng thượng muốn đi chinh phạt Nhật Bổn thế nào đây? Là dùng tận hết đại quân phát động công phạt sao? Y khẩn thiết hỏi.- Muốn thần làm chuẩn bị gì?
- Điều này ngươi còn phải hỏi ta nữa sao? Hoàng thượng cười nhạt một tiếng.- Ta đã sửa soạn bảo ngươi làm chủ soái, cho nên lần này cần ngươi tới phân giải một chút, chúng ta muốn đánh Nhật Bổn như thế nào mới tốt.
Triệu Tùng cúi đầu khó xử, mà hoàng thượng ngược lại cũng không nóng vội, bình tĩnh nhìn y, đợi chờ câu trả lời của y.
Triệu Tùng không dám để cho hoàng thượng chờ lâu, vì thế hết sức thúc giục đầu óc của mình, bắt đầu suy xét.
Về Nhật Bổn, tình hình gã biết được thật sự quá ít, cho nên đương nhiên khó rất nhanh làm ra được phán đoán chuẩn xác, chỉ đành căn cứ vào vụn vặt mình biết tới để suy xét. May mà mấy năm gần đây y vẫn luôn làm tướng lĩnh cấp cao hành quân tác chiến, cho nên nhiều năm kiếp sống chiến đấu nhiều năm cũng bồi dưỡng ra một chút suy nghĩ chiến lược cho y, đây khiến y đứng ở độ cao toàn cục bắt đầu suy xét vấn đề hành quân chinh phạt Nhật Bổn.